Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Sài Gòn một đêm mưa

2022-11-10 01:20

Tác giả: Doanh Doanh


blogradio.vn - Mưa tạnh, trời đã khuya, ông khuyên tôi nên về nhà sớm, chào tôi và không quên cúi người cảm ơn tôi một lần nữa, tay cầm hai hộp cơm bước về phía bên kia cầu. Dáng ông mờ dần trong ánh đèn đường yếu ớt. Chẳng biết từ bao giờ mắt tôi ngấn lệ, lòng tôi vừa giận lại vừa thương.

***

Đang lang thang trên phố cùng chiếc xe máy vừa mới rửa hồi chiều. Tôi đang đi tìm cho mình nguồn cảm hứng cho mình để viết tiếp bài viết còn dang dở ở nhà. Tôi lượn vài vòng quanh khu phố tôi sống, chìm đắm tâm hồn mình trong ánh vàng của đèn đường, tiếng động cơ nổ đều đều bên tai và tiếng còi đôi lúc làm tôi giật bắn mình.

 Đầu tôi trống rỗng mà nhẹ nhàng, deadline hôm nay không gấp và hôm nay tôi không nổi thêm một cục mụn nào. Gió lùa qua mái tóc mượt đang còn hơi ẩm, gió hơi lạnh, có lẽ trời sắp mưa nhưng tôi chẳng buồn về nhà. Có lúc tôi thích mình như thế. Lòng nhẹ nhàng và đầu óc không cần nghĩ ngợi.

Và trời mưa thật. Ôi cái cơn mưa mùa thu vừa nặng hạt lại còn lạnh buốt. Tôi tấp xe vào bến xe buýt gần đấy trú mưa, trời mưa nhưng không có gió, tôi thích như vậy. 

Ngồi ngắm những hạt mưa thi nhau rơi trên mái rồi lăn xuống tấm kính đằng sau lưng thành những vệt dài cũng là một điều rất thích thú. Mưa to lắm, trắng xóa cả vùng trời, những ánh đèn đường cũng vì thế mà trở nên mờ nhạt dần. Ấy vậy mà nó chẳng thể làm lu mờ đi vẻ đẹp hoa lệ của Sài thành mà còn tô thêm vẻ mờ mờ ảo ảo của thành phố hoa lệ về đêm. 

Tôi ngồi đó ngắm nhìn và không có ý định về, tôi đã nghĩ được rất nhiều thứ để viết sau khi trở về nhà, tôi sẽ viết về vẻ đẹp của thành phố trong cơn mưa.

dem_mua_1

Hai giờ đồng hồ trôi qua, đồng hồ đã điểm 11 giờ đêm và mưa bắt đầu nhẹ dần, tôi đứng dậy chuẩn bị về và viết ra giấy những gì đang có trong đầu tôi. Chợt một tấm thân bé nhỏ ướt nhẹp làm tôi quên hết những gì đã có trong đầu. Một ông già khoảng chừng ngoài sáu mươi tuổi trên đôi tay đang run lên vì lạnh là một xấp vé số được ông bỏ vào trong một chiếc bọc ni lông cũ kỹ... Người tôi bất chợt run lên theo ông, ông chìa cái bọc vé số ra trước mặt tôi tay vẫn run lên từng hồi “Mua vé số giúp ông với cậu trai trẻ”. Trong vô thức tôi vội nắm lấy bàn tay gầy guộc ấy dìu ông xuống hàng ghế tôi vừa ngồi. 

Cảm xúc tôi trùng hẳn xuống, tôi không còn thấy thành phố này xinh đẹp nữa, tôi cũng không thích ngắm Sài Gòn trong cơn mưa tầm tã như hôm nay nữa. Tôi nghe ông kể về cuộc đời ông. 

Ông có 2 người con trai nhưng lớn lên chúng đi làm và không về nhà thăm ông bà thêm một lần nào nữa, hai ông bà sống trong một căn nhà nhỏ lụp xụp phía chân cầu dựa vào bán vé và nhặt ve chai mà sống qua ngày. Ông nói rằng hôm nay ông bán không được nhiều, mà hôm nay lại là sinh nhật của bà, ông muốn mua cho bà cái gì đó để bà vui, có thể là hộp cơm tấm của quán đối diện cũng được. Rồi ông kể cho tôi nghe về bà, khi nhắc đến người phụ nữ ấy, đôi mắt vốn đã nhiều nếp nhăn và vàng đi vì thiếu chất của ông dường như sáng lên. Có lẽ ông yêu bà lắm. Một tình yêu tuyệt vời.

Tôi mua hết nắm vé số trên tay ông và mua cho ông thêm 2 hộp cơm tấm. Dù giá của 2 hộp cơm ấy chẳng là bao nhưng ông cứ cúi người cảm ơn tôi rối rít, người ông vẫn không thôi run lên vì lạnh. 

Mưa tạnh, trời đã khuya, ông khuyên tôi nên về nhà sớm, chào tôi và không quên cúi người cảm ơn tôi một lần nữa, tay cầm hai hộp cơm bước về phía bên kia cầu. Dáng ông mờ dần trong ánh đèn đường yếu ớt. Chẳng biết từ bao giờ mắt tôi ngấn lệ, lòng tôi vừa giận lại vừa thương. 

03_xich-lo

“Sài Gòn hoa lệ, hoa cho người giàu lệ cho người nghèo” tôi từng đọc được một câu như thế trên mạng và rồi tôi gặp câu nói ấy ngay ngoài đời. Tôi giận hai người con của ông tại sao lại có thể vô ơn bạc nghĩa để ông bà lại sống bơ vơ giữa thành phố đông nghẹt người và phải mưu sinh trong cái tuổi mà lẽ ra người ta đang yên vui cùng con cháu hưởng tuổi già? Sao có thể gạt bỏ hết công sinh thành, ơn dưỡng dục mà để cho cha mẹ mình dầm mưa vì từng đồng xu cắc bạc? 

Giận là thế nhưng tôi thương ông hơn, trong cái cuộc sống đầy rẫy thực dụng và dối trá ấy vậy mà vẫn tồn tại một tình yêu giản dị mà chân thành như thế. Khi đã bên nhau quá nửa đời người tình yêu ông dành cho bà vẫn không thay đổi mà ngày càng đậm sâu. Người ta thường nói không tin tình yêu có thật trên đời, trước đây tôi cũng vậy nhưng giờ đây tôi tin rồi. tình yêu là có thật và nó có ở xung quanh ta.

Sau đó tôi có gặp lại ông bà vài lần ở đoạn cầu ấy, bến xe ấy. Tôi vẫn thường ghé chỗ ông mua vài tờ vé số và được ông giới thiệu với bà bằng một cái tên nghe rất yêu “Cậu trai trẻ hôm trời mưa”. 

Hôm đấy về nhà, ngồi trước màn hình máy tính, tôi không cần phải nghĩ ngợi gì cả những câu văn về tình yêu ấy cứ thế mà tuôn trào khỏi óc tôi, in lên trang giấy trắng trước mặt. Tình yêu có thể làm sống tất cả, nó làm sống dậy cả hai mảnh đời cơ cực giữa dòng đời.

© Doanh Doanh - blogradio.vn                                 

Xem thêm: Miệng cười nhưng không thể giấu nỗi buồn trong ánh mắt | Radio Tình yêu

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Em rất nhớ anh nhưng sẽ không tìm anh nữa

Em rất nhớ anh nhưng sẽ không tìm anh nữa

Tôi cũng không biết được, anh không muốn về nhà cùng tôi là vì trong kế hoạch tương lai của anh từ trước đến nay chưa từng có tôi trong đó, lúc đó tôi mới hiểu ra thật ra con người là sinh vật có quán tính rất mạnh, tôi biết tôi không phải người chung tình chỉ là tôi không có dũng khí để buông tay, buông tay người bạn đồng hành tồi tệ kia, buông tay cuộc sống yên bình khi đó và từ bỏ cái quỹ đạo cuộc sống mà tôi đã đi.

Sau tất cả em có thể đối diện được rồi

Sau tất cả em có thể đối diện được rồi

Chiếc đồng hồ báo hiệu đã mười hai giờ, kéo An về hiện tại, An chợt nhận ra mưa đã tạnh từ lâu, nhưng mắt An cũng đã ướt nhòe từ bao giờ. Quên đi quá khứ không phải là tự mình trốn tránh ở nơi nào đó để mọi người không thấy mình. Mà nên đối diện với thực tế, An quyết định sẽ về quê. Chỉ nơi đó, An mới cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Và đồng thời, An cũng về thăm Trung – dù sao cũng phải gửi lời chúc phúc cho Trung và vợ sắp cưới của anh nữa chứ.

Những cánh thiên di

Những cánh thiên di

Đôi lần trên đường, thấy thấp thoáng đâu đó một cảnh vật, một bóng dáng thân quen, một hương vị mà tưởng như cha, ngỡ như mẹ của mình đang hiện diện. Giữa một nơi xa lạ, ắt hẳn những điều bình dị ấy khiến lòng mình như được ủi an, những xô bồ của cuộc sống cũng như vơi nhẹ đi phần nào.

6 mẹo giúp bạn bước ra khỏi vùng an toàn của mình

6 mẹo giúp bạn bước ra khỏi vùng an toàn của mình

Có nhiều hơn một lý do để bạn từ chối rời khỏi cuộc sống hiện tại để dấn thân vào một hành trình mạo hiểm nhưng cũng có vô vàn lý do để cỗ vũ bạn dám thoát ra khỏi vùng an toàn của bản thân. Nếu một ngày bạn cảm thấy bí bách trong cuộc sống thường nhật của mình, đấy là lúc bạn cần nói lời từ biệt với vùng an toàn. Mách bạn 6 cách đơn giản để vượt qua giới hạn an toàn của bản thân nhé!

Là do em ảo tưởng mà thôi

Là do em ảo tưởng mà thôi

Tôi nghĩ mình nên tập trung cho việc học tập thì tốt hơn, còn chuyện tình cảm cứ để cho duyên trời sắp đặt vì không thể bắt ép một ai đó thích mình vì bản thân mình đã có tình cảm với người đó, tình đơn phương giữ trong lòng thì đau nhưng nói ra thì càng đau gấp bội, ai chưa một lần tình đơn phương trong đời thì vẫn chưa nếm hết vị đắng ngọt của tình yêu. Tôi sợ tất cả chỉ là nhất thời, chỉ là cảm xúc bộc phát, chỉ là cái gì đó không rõ ràng. Sợ khi yêu rồi sẽ lại phải chấp nhận bị bỏ quên. Anh đã trao cho tôi hàng ngàn nỗi nhớ nhưng chẳng bao giờ nhớ về tôi đó là cảm giác của tình đơn phương.

Một mình giữa phố đông

Một mình giữa phố đông

Lạc lõng giữa phố đông, Phố mà ta hò hẹn, Đôi tim này cách xa, Tình ta có nhạt nhòa?

Vì chỉ có một lần để sống

Vì chỉ có một lần để sống

Vững tin bước, chớ hoài băn khoăn Vì bạn chỉ có một lần để sống Mong trông lại bản thân mình hiện tại Bạn thấy hài lòng, hạnh phúc và an yên.

Em hãy cứ là chính em nhé

Em hãy cứ là chính em nhé

Em muốn học thêm thứ nọ thứ kia nếu em thật sự yêu thích điều đó, chứ không phải để làm hài lòng người khác. Cuộc đời em là do chính em quyết định, em là phiên bản độc nhất trên giới này. Rồi em sẽ tìm được những người chọn ở bên em vì em là chính em, họ yêu thương những ưu, khuyết điểm của em, tôn trọng sự khác biệt của em. Chúc em một đời an vui, và sẽ tìm được người chân thành đối tốt với em.

5 thói quen cần tránh để ngăn chặn sự lo âu

5 thói quen cần tránh để ngăn chặn sự lo âu

Nếu bạn muốn giữ cân bằng và ngăn chặn sự lo âu của mình, hãy xây dựng một cuộc sống lành mạnh với giấc ngủ chất lượng và những thói quen tốt.

Một nửa nhớ em

Một nửa nhớ em

Trong đêm dài tĩnh mịch Lòng này nhớ tới em Một nửa muốn gần bên, Một nửa lại xa cách.

back to top