Đợi nắng mai trở về
2022-10-07 01:30
Tác giả:
Bảo Trân
blogradio.vn - Chắc anh không biết tôi chẳng cần lâu đài hay một chàng hoàng tử như truyện cổ tích người ta thường nói. Dù anh có là chàng ngư dân chài lưới thì tình tôi vẫn vẹn nguyên như vậy.
***
Mỗi lần về thăm quê, đều nghe ông hỏi bà một câu đến tôi cũng thuộc nằm lòng.
- Nếu có quay lại bà vẫn sẽ chọn tôi chứ?
Cứ như vậy bà chẳng bao giờ chịu trả lời ông, chỉ khẽ khàng mà tựa vào vai ông mỉm cười. Có lẽ đối với bà, ông là lựa chọn cuối cùng và là duy nhất trong tình yêu mà ai cũng khao khát có được.
Tôi sống cùng họ từ nhỏ, tôi không thiếu thốn tình yêu thương, tôi chỉ thiếu cha mẹ. Người nuôi tôi là ông bà vì thế tôi mặc định họ là gia đình của bản thân. Lúc tôi vừa sinh ra, mẹ đã bỏ cha con tôi để theo gã đàn ông giàu có khác. Vậy... Tôi có trách mẹ không? Câu trả lời là có và rất nhiều .

Cứ vậy, cha chăm tôi đến năm tám tuổi thì ông qua đời. Ông tự tử. Tôi cũng chẳng biết do ông quá nhớ thương người mẹ vô tâm của tôi hay vì cuộc sống đã dồn vào ngỏ cụt khi bị mất việc, bị người ta siết nợ, hơn hết còn phải lo cho cái gánh nặng là tôi mà ông chọn kết thúc cuộc đời mình bằng cách đó. Lúc trước, tôi vẫn thường hay thấy ông ngồi một góc, ôm hình mẹ khóc đến mệt lả.
Việc cha tôi đột ngột mất đi nhanh chóng được họ hàng xa gần chú ý đến. Họ tiếc thương cho tôi và cha như một bài ca cảm thán số phận. Ấy vậy mà khi ông còn sống đã từng nài nỉ thậm chí quỳ gối van xin chỉ để mượn đỡ một ít tiền trang trải đương lúc khó khăn, họ cứ thế thẳng thừng đánh đuổi cha tôi đi, xem ông như một kẻ bần cùng của xã hội.
Ông bà tôi biết tin thì đau lòng lắm, bà còn suýt nữa đã ngất đi. Rồi họ chuẩn bị đám tang cho cha tôi, rước tôi về ở cùng họ. Tôi sống ở nơi mới, một cuộc sống hoàn toàn mới, thế nhưng nỗi đau ấy vẫn còn lưu giữ như vết sẹo chẳng bao giờ mờ nhạt được.
Đến lúc trưởng thành, tôi dần thích nghi với cuộc sống, tìm kiếm một công việc, lâu lâu lại về thăm ông bà.
Năm 20 tuổi, tôi gặp anh, anh và tôi quen nhau sau một khoảng thời gian dài tìm hiểu. Anh yêu tôi lắm, anh bảo anh thích đưa rước tôi đi làm, thích cùng tôi dạo phố mỗi cuối tuần. Rồi một ngày, tôi hỏi anh:
- Anh... Còn thích gì nữa không?
Anh mỉm cười nhìn tôi, khe khẽ mà trả lời:
- Ừm... Anh còn thích về thăm ông bà cùng em.
Khi ấy, tôi tựa vào vai anh như cách vẫn thấy bà làm với ông. Giờ tôi mới nhận ra, vai của người mình thương ấm áp đến cỡ nào.
- Vậy... Em thích gì nhất?
Tôi lại học theo cách im lặng của bà, không trả lời anh.
Tôi thích gì ư? Tôi thích được tựa vào vai anh như lúc này, thích được ở bên anh mỗi đêm về, thế thôi...
Có anh không chỉ đơn giản còn là tình yêu nữa, từ bao giờ lại trở thành một thói quen hiển nhiên chẳng dứt được.
Anh thường nói đùa, bảo tôi giống Lọ Lem, đến một ngày anh sẽ kiếm ra một khoản tiền lớn để xây một lâu đài thật to, rước Lọ Lem về cùng sống, cùng ngủ, cùng mỉm cười khi mở mắt ra gặp nhau mỗi sáng.
Từ sâu trong lòng, có cái gì đó rất ấm. Tình ta giống ánh trăng ngày rằm anh nhỉ? Đẹp và đầy đủ.
Chắc anh không biết tôi chẳng cần lâu đài hay một chàng hoàng tử như truyện cổ tích người ta thường nói. Dù anh có là chàng ngư dân chài lưới thì tình tôi vẫn vẹn nguyên như vậy.
.jpg)
Tôi kể về ước mơ buồn cười của anh với bà trong một lần về thăm, bà rủ mi và nói:
- Đây có lẽ là lựa chọn cuối cùng của con đúng chứ?
Tôi khẽ gật đầu :
- Và là duy nhất nữa bà.
Tôi và anh giờ đã dọn về ở cùng nhau như lời anh đã nói trước đó.
Sao tối nay anh về trễ quá, anh không nhớ gì sao. Tôi cứ ngồi đó đợi thêm nửa tiếng thì thấy bóng dáng anh bước vào nhà, trên tay cầm một bó hoa đã sắp tàn, mồ hôi ướt đẫm cả vạt áo.
- Anh... Anh... Ngốc quá... Không biết từ chối sếp để về mừng sinh nhật cùng em.
Anh vừa nói vừa thở gấp. Tôi mỉm cười lắc đầu, nắm tay cùng anh vào nhà.
Vậy là đã tròn năm năm tôi và anh quen nhau. Chúng tôi chưa kết hôn, anh muốn ổn định sự nghiệp trước. Anh sợ bây giờ vội cưới sẽ không lo được cho tôi.
Cứ vậy, tôi và anh ở cùng nhau thêm một năm nữa, năm nay thế mà anh lại không nhớ ngày sinh nhật của tôi, cũng không nói gì, hay xin lỗi vì chuyện đó. Anh bận lắm, tôi nghĩ vậy.
Rồi một ngày anh bỗng nhiên bỏ đi. Ngày đó khi mở mắt ra, tủ quần áo đã không còn đồ của anh nữa. Ngày thứ hai, rồi thứ ba, thứ tư... Tôi chẳng thấy anh quay về. Tôi lấy điện thoại quyết định gọi cho anh thêm lần nữa. Đây là cuộc gọi thứ mười sáu rồi, tiếng chuông đổ... Đầu dây bên kia bắt máy. Tôi vội nói:
- Anh đi công tác với sếp sao không báo em, với lại đâu cần gom đồ đi hết như vậy?
Một khoảng im lặng, cảm tưởng anh đã tắt máy, lúc sau anh lên tiếng, vẫn là giọng anh nhưng sao lại xa lạ quá chừng.
- Anh... Không còn là hoàng tử, anh không thích Lọ Lem nữa...
Anh chỉ nói vỏn vẹn một câu như vậy, rồi tắt máy. Tôi thấy cổ họng mình khô rang, như có cái gì nghẹn lại.
Tôi ngồi đó, đờ đẫn nhìn căn nhà trống trải như chưa từng có thứ gọi là tình yêu tồn tại.
Tôi xin nghỉ việc vài ngày, muốn về thăm ông bà một chút. Lâu đài này rộng quá, một mình công chúa ở thì cô đơn lắm.
Đêm xuống, trăng hôm nay đã khuất một nửa, ánh sáng cũng mờ nhạt hẳn đi. Tôi ngồi trước nhà cùng bà, tận hưởng cơn gió lạnh lẽo lướt qua. Khoảng một năm trước tôi và anh ngồi ngay vị trí này, tôi vẫn vậy tựa đầu vào vai anh như mọi lần. Thời gian đôi lúc cũng tàn nhẫn quá chừng.
- Thằng Văn không về cùng con à?
Giọng của bà kéo tôi về thực tại một cách tàn nhẫn. Tôi rũ mi không trả lời câu hỏi của bà nhưng chính bản thân lại hỏi một câu khác:
- Ông đã từng bỏ bà đi lần nào chưa ạ?
Bà lắc đầu, lặng lẽ ngước nhìn bầu trời đen thẫm trên kia.
- Chưa, bà biết ông yêu bà lắm, nếu đã thật lòng thì sẽ không rời đi dễ dàng được con à. Thay vào đó họ sợ mất mình hơn.
Sống mũi tôi cay xè, nơi lòng ngực dường như có cái gì đó nhói lên. Khẽ giọng nói với người bà bên cạnh cũng là nói với chính mình:
- Nếu bây giờ Lọ Lem đánh rơi giày thì hoàng tử có tới rước con về lâu đài lần nữa không hả nội?
Bà ôm lấy tôi, đã lâu rồi tôi chưa khóc trước mặt bà như vậy.
© Bảo Trân - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chúng ta sau này nên yêu bằng tất cả sự trưởng thành | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.






