Chuyến đi về với tuổi thơ
2023-12-05 05:25
Tác giả:
Nguyễn Thùy
blogradio.vn - Ánh nắng đã tắt hết, trả lại một không gian thanh bình êm ái, gió lại càng lạnh và heo hút phả qua những ngọn lúa dưới đồng quê chiều về. Mặt trời đã từ từ chìm sâu sau những dãy núi hướng Tây xa mờ vời vợi, những chiếc “máy bay” đó sẽ bay về đâu chúng tôi cũng không biết nữa, nhưng chắc chắn nó sẽ đáp xuống một vùng đất của những người ngồi trong muốn đến. Nơi đó có lẽ đối với họ sẽ rất đẹp, rất ấn tượng với nhiều cảm giác thích thú. Còn với chúng tôi, đó là một hành trình tuyệt vời vì ít nhất bản thân mỗi người cũng có cơ hội được sống lại với tuổi thơ thêm một lần nữa.
***
Cuối tuần, tôi cùng Mẫn - người bạn thân của tôi cùng lên kế hoạch đi dạo khắp thành phố cảm nhận tiết trời mùa thu Hà Nội. Trời đã sang tháng Mười giao mùa nhưng thời tiết vẫn còn "đọng lại" những mát dịu thoảng thơm nhè nhẹ và cái lạnh cũng chấp choáng đâu đó trên phố thị. Chúng tôi đi từ nội thành ra ngoại thành thành phố trong vòng hơn một giờ đồng hồ vào một chiều hoàng hôn nắng hửng vàng óng ánh.
Đến với vùng đất Sóc Sơn – một huyện nhỏ của Hà Tây ngày trước giờ đã sát nhập vào Hà Nội rộng lớn mà tôi ngỡ ngàng bởi nét tương đồng của miền quê nơi đây với quê tôi. Nhưng đặc biệt và khác lạ hơn là một góc trời rộng lớn: sân bay Nội Bài – nơi mà con người được cất cánh bay đi với nhiều hi vọng phía trước và cả những chuyến hạ cánh trở về.
Từ quận Cầu Giấy nội thành ra huyện Sóc Sơn miền quê là một đoạn đường dài hơn hai mươi ki-lô-mét, trong đó phải đi qua cầu Nhật Tân, bắc qua dòng sông Hồng rộng lớn mênh mông.
Đây là lần đầu tiên tôi cùng đứa bạn thân với nhau đi chơi xa như thế mà trước đây không đứa nào nghĩ đến rằng một ngày cả hai lại có thể “bay lượn” tới một vùng đất xa lạ cùng nhau như vậy bao giờ.
Chúng tôi – những người từ tỉnh lẻ bước chân ra thành phố theo học, bỡ ngỡ với những chân trời mới mà chưa từng thấy; chúng tôi còn trẻ, còn khỏe, còn nhiều ao ước và hay tò mò khám phá bên ngoài nên luôn thôi thúc nhau “chập chững” những bước chân đầu tiên lên đường để trải nghiệm và chinh phục những dấu ấn mới. Đi càng nhiều để được mở mang tầm nhìn và sự hiểu biết, vậy nên mới thấy “đi một ngày đàng, học một sàng khôn” chưa bao giờ là sai cả.
Đặt chân xuống miền quê Sóc Sơn đã hơn mười sáu giờ, trời trong xanh như một dải thủy cung êm dịu, nhè nhẹ thu hút những người khách đi đường; mặt trời đã lên cao rọi chiếu xuống miền quê thanh bình những tia nắng sáng trong; gió heo hút của mùa thu khẽ thổi qua hai cánh tay áo mà tôi run lẩy bẩy. Một, hai, ba chú “máy bay” cất cánh và bay trên trời mỗi lúc một cao hơn như hình ảnh cánh diều tuổi thơ xưa bay bổng trong gió ùa về bủa vây tâm trí chúng tôi lúc ấy. Tôi vội mở điện thoại "bắt trọn" khoảnh khắc kỳ diệu này trong vài giây tí tách mà cũng lo sợ nó sẽ vụt qua chóng vánh.
Một chú máy bay trên cao kia chở hàng trăm con người và cũng chở cả những ước mong về một tương lai tươi đẹp của chúng tôi phía trước, bay cao bay xa như thế. Chúng tôi mơ về những ngày sẽ được ngồi trong những “máy bay” trắng xanh ấy đến với những vùng miền mới, thong dong trên mọi nẻo đường, lục địa như Á, Phi, Mỹ Latinh hay Âu, Úc như trong các cốt truyện được nhắc đến. Rồi giản dị hơn là sẽ được đi đây đi đó, tự do ngắm nghía như cách “máy bay” sải cánh chao lượn trên bầu trời. Tất cả những ý nghĩ ấy vụt lên, đẹp đẽ và lãng mạn nhưng quá mơ mộng bởi đó là ước mơ mà.
Mỗi chuyến bay cách nhau tầm ba đến năm phút, cả nội địa lẫn quốc tế. Thử tưởng tượng bạn cũng đang đứng ở đó, tận mắt thấy cảnh những chuyến bay về xa xăm đẹp làm sao trong chiều hoàng hôn buông xuống với bầu trời bao la ấy trong veo, xanh ngắt vô tận? Quang cảnh xung quanh ảm đạm tự nhiên mà cũng trầm buồn một chút. Những chuyến đi xa luôn chứa một nỗi buồn man mác, khiến lòng người lưu luyến không nguôi.
Mỗi một chiếc máy bay bay trên bầu trời lại vọng xuống những kí ức còn nhỏ trong tâm trí mỗi người chúng tôi khi lần đầu được thấy tận mắt ở quê.
Thế hệ 10X chúng tôi ngày bé ở nông thôn cũng chẳng khác gì so với thế hệ đàn anh đàn chị 9X là mấy. Cái thời chưa cầm điện thoại để nghịch ngợm mà đành làm bạn với những viên bi, đống cát bên đường, tay chân lấm lem một màu vàng nhạt của cát dính bết, lâu lâu thấy một chú “máy bay” đi qua trên trời là đứng dậy tráo mắt nhìn theo và hét lớn trong vui sướng: “A, máy bay kìa”. Nụ cười hớn hở ngây ngô cứ thế “nở rộ” như hoa mười giờ, như vừa được tận mắt chứng kiến tàu vũ trụ lướt ngang qua trời.
Niềm vui ấy lại được bừng sáng trong những giờ học thủ công trên trường khi cô giáo cho cả lớp thỏa sức gấp giấy theo hình dạng mong muốn. Thế giới tuổi thơ ngày ấy đã vang bóng mãi cho đến bây giờ với hình ảnh “máy bay” giấy nhỏ bé trong đầu và niềm hạnh phúc giản dị trong tim.
Cũng bởi niềm vui ấy mà hóa thành những khao khát cháy bỏng về một ngày được ra khỏi lũy tre làng, “chạy” theo những chiếc “máy bay” để đến với chân trời mới, mở rộng tầm nhìn và cả những ước mơ bé nhỏ mong muốn được thành sự thật. Niềm khao khát ấy như ngọn lửa mới bén và được ấp ủ trong tâm hồn vô tư của những đứa trẻ ngày ngày lớn lên theo năm tháng của thời gian. Để rồi mỗi khi cô giáo hỏi: "Sau này các em muốn làm nghề gì?" và đáp: "Dạ, em muốn làm ông này bà nọ để được ngồi máy bay đi trên trời ạ!" - Những câu nói hồn nhiên vỡ lẽ đầu đời của tuổi mới lớn.
Những chuyến bay cao bay xa lơ lửng trên bầu trời nhiều nắng ấy cứ như một món quà tinh thần bất tận trong tâm trí của chúng tôi – những đứa trẻ ngày xưa của một huyện nhỏ miền Trung đã được sống lại thêm lần nữa. Nếu như miền quê đầy nắng và gió ở quê mình cũng có một sân bay ấy thì như thế nào nhỉ?
Tuổi thơ chúng mình sẽ được gắn bó với hàng tá kí ức của những chiếc “máy bay” cất cánh lúc sáng sớm hay chiều về. Rồi có thể, những tiếng “ù” của động cơ sẽ đi vào giấc ngủ, nuôi dưỡng những tâm hồn muốn bay ra thế giới của chúng mình để sau này có thể tự hào “Tiếng máy bay đã nuôi tôi lớn lên và thành người” Một câu nói vừa đúng cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen thì chẳng còn gì hay và ý nghĩa hơn thế nữa.
Tuổi thơ chưa bao giờ biến mất trong một tâm hồn còn muốn bay nhảy, rong chơi và nhiều mơ mộng. Nó vẫn hiện lên văng vẳng trong tim những thước phim quay chậm mang đầy dấu ấn khi tâm trí vô tình lướt qua và bắt gặp những cảnh tượng đồng điệu như thế. Những chiếc “máy bay”, những tiếng ù, những ánh đèn sáng nhập nhòe và cả cánh đồng quê yên bình, êm ả của Sóc Sơn là chất xúc tác để những kỉ niệm trong hai đứa tôi ùa về.
Chúng tôi đã quá mẩn mê với những ánh đèn sáng lập lòe xa xa, tiếng “ù” vọng trên không trung dội xuống để rồi mắt đăm theo nhìn mãi đến lúc chẳng còn dấu vết.
Ánh nắng đã tắt hết, trả lại một không gian thanh bình êm ái, gió lại càng lạnh và heo hút phả qua những ngọn lúa dưới đồng quê chiều về, mặt trời đã từ từ chìm sâu sau những dãy núi hướng Tây xa mờ vời vợi, những chiếc “máy bay” đó sẽ bay về đâu chúng tôi cũng không biết nữa, nhưng chắc chắn nó sẽ đáp xuống một vùng đất của những người ngồi trong muốn đến. Nơi đó có lẽ đối với họ sẽ rất đẹp, rất ấn tượng với nhiều cảm giác thích thú. Còn với chúng tôi, đó là một hành trình tuyệt vời vì ít nhất bản thân mỗi người cũng có cơ hội được sống lại với tuổi thơ thêm một lần nữa.
© Nguyễn Thùy - blogradio.vn
Xem thêm: Đừng Ngục Ngã Vì Phía Trước Là Bầu Trời, Ngoài Kia Là Nắng
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không được bỏ cuộc
Những người mà ít nhiều kém may mắn kém khả năng hơn nhiều người. Nhưng rồi sao, nhưng rồi họ đã mạnh mẽ đứng lên họ đã quyết tâm đến cùng, với họ thì dường như những khó khăn phải dừng bước những khó khăn phải buông xuôi trước họ, bởi vì tất cả họ đều có quyết tâm rất lớn ấy, là không được bỏ cuộc.
Nơi cỏ mọc xanh rì
Người ta vẫn thường khen má giỏi, nhưng má khiêm tốn: “Tôi chỉ đang sống thôi mà.” Nhưng tôi biết má sống không chỉ cho má mà còn cho nhiều hơn một người, đó là chúng tôi. Rằng một điều hiển nhiên mà cả xóm đều biết, nhờ má mà có những mùa nước lũ không ai bị bỏ lại.
Bạo lực tinh thần có biểu hiện thế nào?
Những lời nói, cử chỉ, sự thờ ơ, ám thị, khinh miệt hay hạ thấp người khác một cách có chủ ý và lặp đi lặp lại cũng có thể trở thành một hình thức bạo lực tinh thần.
Ta tìm kiếm điều gì ở tình yêu tuổi 22
Điều quý giá nhất chúng tôi dành cho nhau có lẽ là sự thấu hiểu và sẻ chia, những điều chẳng thể nhìn thấy bằng mắt thường. Chỉ khi thực sự bước vào căn nhà tâm hồn của đối phương, kiên nhẫn soi chiếu từng ngóc ngách, dành thời gian lặng lẽ quan sát, ta mới có thể hiểu được.
Nếu có thể hãy chọn thứ tha
Anh nói nó nếu có thể nếu nó có thể tha thứ được để trái tim nó sẽ ấm áp hơn, để nó biết cuộc sống này còn rất nhiều tình người còn rất nhiều tình thương xung quanh nó, vì nó xứng đáng được yêu thương vì nó xứng đáng với một cuộc sống tốt nhất, mà chỉ chính nó mới làm đươc điều đó.
Thằng ăn học
Cái giấy tốt nghiệp đại học mà người ta vẫn gọi là bằng cử nhân đối với những đứa dân tỉnh lẻ như nó thực ra là tờ giấy mỏng tang đóng trong khung gỗ rẻ tiền mẹ nó mua ở chợ chiều. Thằng Cường không treo mà nó cuộn lại, cất trong túi áo cũ như giữ một món nợ chưa trả.
Mưa xuân
Mưa xuân mưa xuân yêu mưa xuân Đôi mắt biển xanh thuyền đậu vắng Mới lớn nên hay cười uỷ mị Ai biết lòng ai như triết nhân
Con đường ngắn nhất
Lâm đi theo con đường tắt để nhanh giàu và thăng tiến, lợi dụng mối quan hệ và chức quyền, nhưng cuối cùng bị phát hiện sai phạm, mất gia đình và tự do. Truyện nhấn mạnh: “Con đường ngắn nhất không phải là con đường đúng nếu thiếu đạo đức và cống hiến cho đời.”
Người làm được 3 điều này khi 40-55 tuổi thực sự rất khôn ngoan, đáng nể
Làm được 3 điều này, bạn sẽ thấy mình an yên với hiện tại, không tự tiêu hao, không lo lắng.
Mùa hè năm ấy, ve chưa kịp hét hết khúc chia ly
“Phượng Hồng”, bài hát gắn liền với bao thế hệ học trò. Nhưng với cô, nó không chỉ là âm nhạc, mà là hồi ức. Là thanh xuân. Là một người. Là mối tình non dại chỉ mới chớm nụ mà chưa bao giờ nở.
















