Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giây phút hạnh phúc được nhân lên

2023-11-21 04:40

Tác giả:


blogradio.vn - Còn tôi, tôi lại thấy ngay trong từ rất đẹp ấy, là cống hiến, thì đã có sẵn từ đón nhận trong đó. Vì một khi người ta đã có khao khát được làm việc được sống được đóng góp công sức và được cống hiến thì người ta cũng biết rất rõ người ta sẽ nhận được ở đó niềm vui, niềm hạnh phúc.

***

Đó là vào một ngày có nắng sau một ngày và sau một đêm có mưa lớn. Buổi sáng tôi ngồi trong ô tô bon bon trên con đường đi công tác mà tôi cứ nhìn hai bên đường, các con đường còn ướt sũng nước và cảnh vật vẫn còn cảm giác còn lạnh và run rẩy dù ánh mặt trời đã chói chang khắp nơi.

Năm đó tôi đi tuyển sinh ở các trường thuộc một huyện miền núi của tỉnh, mà vì công việc chính của tôi là tiếp xúc với học sinh nên tôi chẳng có thời gian và cơ hội được gặp và nói chuyện nhiều với các thầy cô trong trường. Tôi thấy những ngôi trường của nơi đó, nơi miền núi xa xôi so với thành phố của tôi đều được xây mới khang trang sạch sẽ. Nhưng chỉ cần được tiếp xúc thật sự bên trong thì tôi nhìn thấy rõ các thầy cô và học sinh ở đó vẫn còn nhiều khó khăn và thử thách phải vượt qua, những điều kiên ăn ở và học tập sinh hoạt ở đó làm sao bằng các trường ở thành phố được. Tôi đã nói chuyện với nhiều thầy cô dù chỉ nhanh thôi dù chỉ một vài câu, nhưng qua tất cả những gì tôi được nghe và nhìn thấy tôi biết họ đã ngày đêm vô cùng cố gắng để mang được kiến thức đến cho học sinh. Và họ luôn mong mỏi những học sinh của mình một ngày mai được tiến bước xa hơn cao hơn.

Tôi nghĩ với tất cả những điều đó có nên dành cho họ một từ rất đẹp này, đó là cống hiến. Giống như mỗi năm đều có một ngày để kỷ niệm để tri ân họ, những người làm công việc trồng người. Và tôi biết họ cũng chẳng nghĩ ngợi xa xôi, tôi biết nếu những cống hiến họ mang tới mỗi ngày cho những học sinh thân yêu của họ thì điều họ nhận được sẽ luôn là những gương mặt học sinh đăm đắm ngước nhìn lên bảng ngước nhìn lên họ, chờ đợi những lời giảng những bài học họ mang tới. Điều mà họ nhận được là những nụ cười bừng sáng và những thành tích thành công của những đứa học sinh của họ.

Mọi người đã từng biết, đã từng nghe thấy nhiều những tên tuổi, những thành tích chói ngời của nhiều những học sinh của đất nước chúng ta khi tham gia thi ở đấu trường quốc tế, về nhiều môn học. Và những giải vàng giải bạc những tấm huy chương các em mang về đã làm rạng danh cả đất nước. Khi cái tên việt nam được xướng lên, thì tôi tin những người thầy người cô năm nào của các em cũng đang lặng lẽ đón nhận niềm vui niềm hạnh phúc sung sướng vô bờ.

Tôi đã từng làm công việc trong giáo dục nên tôi chỉ có thể viết vậy, rồi từ đó mọi người sẽ tự suy rộng ra các ngành khác. Vì tôi nghĩ dù là bất cứ ai ở bất cứ môt công việc nào cũng đều có những đóng góp và những cống hiến đáng được ghi nhận và trân trọng. Họ có thể là những người nổi tiếng như các vận động viên, như các cầu thủ bóng đá chẳng hạn. Họ thi đấu và đoạt những giải cao, rồi cả đất nước được nhìn thấy họ bước lên những bục cao nhất với hình ảnh lá cờ tổ quốc được tung bay và quốc ca được vang lên, sau những miệt mài tập luyện và khổ công gắng sức, cuối cùng họ cũng mang được vinh quang về cho đất nước. Nếu không gọi đó là sự cống hiến thì sẽ gọi là gì? Và điều họ nhận được không chỉ là tấm huy chương ghi nhận thành tích khả năng của họ, không chỉ là niềm hạnh phúc vỡ òa của cả đất nước mà còn là hạnh phúc của chính bản thân họ. Họ có thể là những người rất đỗi bình thường, những người dân của đất nước, những người chỉ biết lặng thầm với bao công việc lớn nhỏ trong gia đình, nơi công sở, nơi trường học, nơi nhà máy… Những người chẳng được xướng tên chẳng được ai biết đến, nhưng những đóng góp của họ, sự có mặt của họ và những công sức của họ xứng đáng được gọi tên là cống hiến.

Có ai thắc mắc về ý nghĩa của sự đón nhận không, vì người ta thường hay nói đến ý nghĩa của sự cống hiến. Mà quy luật của cuộc đời luôn như thế, nghĩa là người ta sống có cho đi thì sẽ có nhận lại. Còn tôi, tôi lại thấy ngay trong từ rất đẹp ấy, là cống hiến, thì đã có sẵn từ đón nhận trong đó. Vì một khi người ta đã có khao khát được làm việc được sống được đóng góp công sức và được cống hiến thì người ta cũng biết rất rõ người ta sẽ nhận được ở đó niềm vui, niềm hạnh phúc. Và ý nghĩa của việc người ta sống như nào, ý nghĩa của cuộc sống của người ta là như nào, vì bản chất của cống hiến là bao gồm luôn cả sự đón nhận, không phải tôi nghĩ mà tôi tin như thế.

Tôi muốn nói thêm về những ngành nghề khác về những công việc khác một chút dù tôi không có chuyên môn.

Người ta có thể nhìn thấy một con đường sạch bóng sau một cơn gió lớn với rất nhiều rác rưởi, là nhờ đâu? Là nhờ bàn tay và những bước đi thoăn thoắt những cái chổi nhanh nhanh của những công nhân công ty vệ sinh kia kìa. Nhờ có họ mà những con đường được sạch sẽ, mọi người được sống và hít thở bầu không khí trong sạch và dễ chịu, rồi sức khỏe được tốt hơn để làm việc tốt hơn. Có thể gọi đó là cống hiến được không, vì đó chỉ là một công việc, rất nhỏ rất bình thường trong muôn nghìn công việc khác của cuộc sống này. Và điều họ đón nhận chẳng phải như thế sao, là những nụ cười những sự hài lòng của mọi người.

Người ta có thể nhìn thấy hình ảnh một bác sĩ căng mình với ca mổ để dành lại sự sống cho một con người. Rồi sau khi hoàn thành xong người bác sĩ ấy có thể cười mãn nguyện và hạnh phúc vì ca mổ đã thành công, và vì niềm hạnh phúc của những người người thân của người bệnh đang đứng đó, ngay trong bệnh viện, sau cánh cửa phòng mổ kia kìa, đó chảng phải là sự đón nhận của người bác sĩ ấy hay sao. Tôi nghĩ với riêng ngành nghề này, công việc này, một công việc cứu người khẩn cấp thì người ta cũng chẳng quan tâm đến điều họ đón nhận là gì, họ chỉ biết làm và làm hết sức mình, vậy thôi.

Tôi đang sống trong những ngày đất nước đang kỷ niệm lễ quốc khánh. Rồi mọi người sẽ được xem lại được nhìn thấy lại những đoạn phim tư liệu rất quan trọng và rất quý giá về bác. Vị lãnh tụ tài ba và thiêng liêng nhất, người được xứng đáng nhất, vinh quang nhất và chói ngời nhất để mọi người nói đến từ cống hiến. Cả cuộc đời bác là những tháng ngày dài trăn trở đau đáu và sống hết lòng hết sức cho dân cho nước, mà điều duy nhất bác vẫn luôn khắc khoải trong lòng là nhân dân được ấm no hạnh phúc, đất nước được hòa bình, được dựng xây và phát triển mạnh hơn. Đó cũng là điều bác muốn đón nhận và được đón nhận. Dù khi đất nước được giải phóng ở chiến thắng cuối cùng thì bác đã đi xa, nhưng sự cống hiến của người, những gì cả cuộc đời người đã tâm huyết đến cháy bỏng thì đã thành công. Nên mọi người cứ cất lên lần nữa bài hát đó hôm nay, hát một mình hay hát nhiều người cũng được.

Như có bác trong ngày vui đại thắng.

Riêng bản thân tôi, tôi chỉ là một người dân, một phụ nữ bình thường như bao người khác, cũng có gia đình cũng có chồng con và cũng có công việc. Rồi đến khi tôi dừng lại không tiếp tục làm việc nữa, thì nhìn lại tất cả những gì đã qua, những gì gọi là quá khứ của tôi, tôi chỉ mỉm cười vì tôi đã sống đúng như tôi mong ước. Là sống được làm người và được thành người. Còn để gọi là cống hiến thì tôi chưa thể chạm tới, chưa thể với tới. Những công việc có mang đến cho tôi cả niềm vui, cả khó khăn và cả gian khổ đắng cay rất nhiều. Rồi gia đình của tôi cũng vậy, cũng có lúc sóng gió có lúc êm đềm, tôi ngẫm lại để thấy những giông bão tôi đã trải qua đã ập xuống cuộc đời tôi bao lâu nay để biết sức sống trong tôi vẫn còn tiềm tàng và tôi vẫn có thể sống tiếp. Tôi trân trọng và khao khát được có như vậy, được sống như vậy, là cống hiến, như mọi người vẫn nói vẫn ngợi ca. Nhưng tôi hiện đang ở lứa tuổi về hưu, nghĩa là không còn sức lao động nữa, nên những cống hiến và cả đón nhận tôi muốn được gởi lại những thế hệ sau tôi, vì tôi biết đất nước luôn rất cần những người trẻ luôn rất cần sự cống hiến. Và ý nghĩa sống sẽ được nhân lên rất nhiều, người ta sẽ vô cùng hạnh phúc vì được cống hiến, đó là điều đón nhận lớn nhất của họ rồi.

Hạnh phúc là được cống hiến, ý nghĩa là được cống hiến.

Hạnh phúc là được đón nhận, ý nghĩa của đón nhận là cống hiến và được cống hiến.

 

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Làm Người Thứ 3 Trong Chính Cuộc Tình Của Mình l Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Bữa cơm nào cũng thế, hết bà càu nhàu việc tôi thức khuya, dậy muộn thì bố tôi lại chỉ trích tôi không có mục tiêu cho tương lai, không giỏi giang bằng bạn bè… Mẹ tôi cũng hùa theo bà, theo bố tôi. Không khí bữa ăn vì thế mà luôn nặng nề...

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Làm sao mà biết được bên trong vẻ ngoài bất cần của Thịnh lại là một trái tim đang yêu. Cậu thích Mây rất nhiều, thật sự rất nhiều, thích cô từ lúc con bé còn không biết cậu là ai.

Huế ơi có nhớ

Huế ơi có nhớ

Tôi biết là Huế có nhớ, tôi biết là Huế có thương, tôi cũng biết là Huế có yêu, là những tháng ngày khi tôi sống ở Huế, khi tôi sống trong Huế thì Huế luôn cho tôi cảm giác đó, cảm nhận đó và cảm xúc đó.

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

back to top