Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giây phút hạnh phúc được nhân lên

2023-11-21 04:40

Tác giả:


blogradio.vn - Còn tôi, tôi lại thấy ngay trong từ rất đẹp ấy, là cống hiến, thì đã có sẵn từ đón nhận trong đó. Vì một khi người ta đã có khao khát được làm việc được sống được đóng góp công sức và được cống hiến thì người ta cũng biết rất rõ người ta sẽ nhận được ở đó niềm vui, niềm hạnh phúc.

***

Đó là vào một ngày có nắng sau một ngày và sau một đêm có mưa lớn. Buổi sáng tôi ngồi trong ô tô bon bon trên con đường đi công tác mà tôi cứ nhìn hai bên đường, các con đường còn ướt sũng nước và cảnh vật vẫn còn cảm giác còn lạnh và run rẩy dù ánh mặt trời đã chói chang khắp nơi.

Năm đó tôi đi tuyển sinh ở các trường thuộc một huyện miền núi của tỉnh, mà vì công việc chính của tôi là tiếp xúc với học sinh nên tôi chẳng có thời gian và cơ hội được gặp và nói chuyện nhiều với các thầy cô trong trường. Tôi thấy những ngôi trường của nơi đó, nơi miền núi xa xôi so với thành phố của tôi đều được xây mới khang trang sạch sẽ. Nhưng chỉ cần được tiếp xúc thật sự bên trong thì tôi nhìn thấy rõ các thầy cô và học sinh ở đó vẫn còn nhiều khó khăn và thử thách phải vượt qua, những điều kiên ăn ở và học tập sinh hoạt ở đó làm sao bằng các trường ở thành phố được. Tôi đã nói chuyện với nhiều thầy cô dù chỉ nhanh thôi dù chỉ một vài câu, nhưng qua tất cả những gì tôi được nghe và nhìn thấy tôi biết họ đã ngày đêm vô cùng cố gắng để mang được kiến thức đến cho học sinh. Và họ luôn mong mỏi những học sinh của mình một ngày mai được tiến bước xa hơn cao hơn.

Tôi nghĩ với tất cả những điều đó có nên dành cho họ một từ rất đẹp này, đó là cống hiến. Giống như mỗi năm đều có một ngày để kỷ niệm để tri ân họ, những người làm công việc trồng người. Và tôi biết họ cũng chẳng nghĩ ngợi xa xôi, tôi biết nếu những cống hiến họ mang tới mỗi ngày cho những học sinh thân yêu của họ thì điều họ nhận được sẽ luôn là những gương mặt học sinh đăm đắm ngước nhìn lên bảng ngước nhìn lên họ, chờ đợi những lời giảng những bài học họ mang tới. Điều mà họ nhận được là những nụ cười bừng sáng và những thành tích thành công của những đứa học sinh của họ.

Mọi người đã từng biết, đã từng nghe thấy nhiều những tên tuổi, những thành tích chói ngời của nhiều những học sinh của đất nước chúng ta khi tham gia thi ở đấu trường quốc tế, về nhiều môn học. Và những giải vàng giải bạc những tấm huy chương các em mang về đã làm rạng danh cả đất nước. Khi cái tên việt nam được xướng lên, thì tôi tin những người thầy người cô năm nào của các em cũng đang lặng lẽ đón nhận niềm vui niềm hạnh phúc sung sướng vô bờ.

Tôi đã từng làm công việc trong giáo dục nên tôi chỉ có thể viết vậy, rồi từ đó mọi người sẽ tự suy rộng ra các ngành khác. Vì tôi nghĩ dù là bất cứ ai ở bất cứ môt công việc nào cũng đều có những đóng góp và những cống hiến đáng được ghi nhận và trân trọng. Họ có thể là những người nổi tiếng như các vận động viên, như các cầu thủ bóng đá chẳng hạn. Họ thi đấu và đoạt những giải cao, rồi cả đất nước được nhìn thấy họ bước lên những bục cao nhất với hình ảnh lá cờ tổ quốc được tung bay và quốc ca được vang lên, sau những miệt mài tập luyện và khổ công gắng sức, cuối cùng họ cũng mang được vinh quang về cho đất nước. Nếu không gọi đó là sự cống hiến thì sẽ gọi là gì? Và điều họ nhận được không chỉ là tấm huy chương ghi nhận thành tích khả năng của họ, không chỉ là niềm hạnh phúc vỡ òa của cả đất nước mà còn là hạnh phúc của chính bản thân họ. Họ có thể là những người rất đỗi bình thường, những người dân của đất nước, những người chỉ biết lặng thầm với bao công việc lớn nhỏ trong gia đình, nơi công sở, nơi trường học, nơi nhà máy… Những người chẳng được xướng tên chẳng được ai biết đến, nhưng những đóng góp của họ, sự có mặt của họ và những công sức của họ xứng đáng được gọi tên là cống hiến.

Có ai thắc mắc về ý nghĩa của sự đón nhận không, vì người ta thường hay nói đến ý nghĩa của sự cống hiến. Mà quy luật của cuộc đời luôn như thế, nghĩa là người ta sống có cho đi thì sẽ có nhận lại. Còn tôi, tôi lại thấy ngay trong từ rất đẹp ấy, là cống hiến, thì đã có sẵn từ đón nhận trong đó. Vì một khi người ta đã có khao khát được làm việc được sống được đóng góp công sức và được cống hiến thì người ta cũng biết rất rõ người ta sẽ nhận được ở đó niềm vui, niềm hạnh phúc. Và ý nghĩa của việc người ta sống như nào, ý nghĩa của cuộc sống của người ta là như nào, vì bản chất của cống hiến là bao gồm luôn cả sự đón nhận, không phải tôi nghĩ mà tôi tin như thế.

Tôi muốn nói thêm về những ngành nghề khác về những công việc khác một chút dù tôi không có chuyên môn.

Người ta có thể nhìn thấy một con đường sạch bóng sau một cơn gió lớn với rất nhiều rác rưởi, là nhờ đâu? Là nhờ bàn tay và những bước đi thoăn thoắt những cái chổi nhanh nhanh của những công nhân công ty vệ sinh kia kìa. Nhờ có họ mà những con đường được sạch sẽ, mọi người được sống và hít thở bầu không khí trong sạch và dễ chịu, rồi sức khỏe được tốt hơn để làm việc tốt hơn. Có thể gọi đó là cống hiến được không, vì đó chỉ là một công việc, rất nhỏ rất bình thường trong muôn nghìn công việc khác của cuộc sống này. Và điều họ đón nhận chẳng phải như thế sao, là những nụ cười những sự hài lòng của mọi người.

Người ta có thể nhìn thấy hình ảnh một bác sĩ căng mình với ca mổ để dành lại sự sống cho một con người. Rồi sau khi hoàn thành xong người bác sĩ ấy có thể cười mãn nguyện và hạnh phúc vì ca mổ đã thành công, và vì niềm hạnh phúc của những người người thân của người bệnh đang đứng đó, ngay trong bệnh viện, sau cánh cửa phòng mổ kia kìa, đó chảng phải là sự đón nhận của người bác sĩ ấy hay sao. Tôi nghĩ với riêng ngành nghề này, công việc này, một công việc cứu người khẩn cấp thì người ta cũng chẳng quan tâm đến điều họ đón nhận là gì, họ chỉ biết làm và làm hết sức mình, vậy thôi.

Tôi đang sống trong những ngày đất nước đang kỷ niệm lễ quốc khánh. Rồi mọi người sẽ được xem lại được nhìn thấy lại những đoạn phim tư liệu rất quan trọng và rất quý giá về bác. Vị lãnh tụ tài ba và thiêng liêng nhất, người được xứng đáng nhất, vinh quang nhất và chói ngời nhất để mọi người nói đến từ cống hiến. Cả cuộc đời bác là những tháng ngày dài trăn trở đau đáu và sống hết lòng hết sức cho dân cho nước, mà điều duy nhất bác vẫn luôn khắc khoải trong lòng là nhân dân được ấm no hạnh phúc, đất nước được hòa bình, được dựng xây và phát triển mạnh hơn. Đó cũng là điều bác muốn đón nhận và được đón nhận. Dù khi đất nước được giải phóng ở chiến thắng cuối cùng thì bác đã đi xa, nhưng sự cống hiến của người, những gì cả cuộc đời người đã tâm huyết đến cháy bỏng thì đã thành công. Nên mọi người cứ cất lên lần nữa bài hát đó hôm nay, hát một mình hay hát nhiều người cũng được.

Như có bác trong ngày vui đại thắng.

Riêng bản thân tôi, tôi chỉ là một người dân, một phụ nữ bình thường như bao người khác, cũng có gia đình cũng có chồng con và cũng có công việc. Rồi đến khi tôi dừng lại không tiếp tục làm việc nữa, thì nhìn lại tất cả những gì đã qua, những gì gọi là quá khứ của tôi, tôi chỉ mỉm cười vì tôi đã sống đúng như tôi mong ước. Là sống được làm người và được thành người. Còn để gọi là cống hiến thì tôi chưa thể chạm tới, chưa thể với tới. Những công việc có mang đến cho tôi cả niềm vui, cả khó khăn và cả gian khổ đắng cay rất nhiều. Rồi gia đình của tôi cũng vậy, cũng có lúc sóng gió có lúc êm đềm, tôi ngẫm lại để thấy những giông bão tôi đã trải qua đã ập xuống cuộc đời tôi bao lâu nay để biết sức sống trong tôi vẫn còn tiềm tàng và tôi vẫn có thể sống tiếp. Tôi trân trọng và khao khát được có như vậy, được sống như vậy, là cống hiến, như mọi người vẫn nói vẫn ngợi ca. Nhưng tôi hiện đang ở lứa tuổi về hưu, nghĩa là không còn sức lao động nữa, nên những cống hiến và cả đón nhận tôi muốn được gởi lại những thế hệ sau tôi, vì tôi biết đất nước luôn rất cần những người trẻ luôn rất cần sự cống hiến. Và ý nghĩa sống sẽ được nhân lên rất nhiều, người ta sẽ vô cùng hạnh phúc vì được cống hiến, đó là điều đón nhận lớn nhất của họ rồi.

Hạnh phúc là được cống hiến, ý nghĩa là được cống hiến.

Hạnh phúc là được đón nhận, ý nghĩa của đón nhận là cống hiến và được cống hiến.

 

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Làm Người Thứ 3 Trong Chính Cuộc Tình Của Mình l Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Một lần nhớ về Ngoại

Một lần nhớ về Ngoại

Nhà ngoại tôi khá rộng, phía trước có một vườn rau cùng với một cây xoài to choảng đến nỗi phải ba bốn đứa cỡ tôi mới ôm xuể. Mùa xoài về, trái xum xuê đủ cho cả đám con nít trong làng ăn cả tháng. Từ vườn, đi thẳng ra sau sẽ tới gian bếp. Gian bếp được xây bằng gạch, không trát vữa. Bếp được đặt trên một bệ xi măng, phía dưới là một khoảng không gian dùng để chất củi. Mùa đông đến, đây là nơi ấm nhứt nhà. Tôi hay ở dưới này với bà tôi, vừa để giữ ấm, vừa để ăn những món ăn mà ngoại ưu ái cho tôi ăn trước. Khi thì một xiên thịt, một con cá nhỏ, hay đơn giản là một trái bắp nướng. Nằm chếch với gian bếp về phía sau là một chuồng bò kiểu cũ, mái lợp bằng rơm lấy từ ụ rơm to đùng đối diện.

Cứ độc thân một cách tỏa sáng, rồi sẽ gặp được người như ý

Cứ độc thân một cách tỏa sáng, rồi sẽ gặp được người như ý

Sống đúng thì mỗi giai đoạn đều sẽ trở thành một bản ngã tốt hơn của chính bạn. Trưởng thành không chỉ đơn giản là để thoát khỏi cảnh độc thân mà là khiến cho bản thân có thể trải nghiệm tất cả những việc gì có khả năng. Chỉ khi hiểu rằng cho dù hẹn hò, hay độc thân thì bạn vẫn sẽ sống một cuộc sống tốt đẹp bạn mới có thể bắt đầu yêu thương ai đó. Tình yêu đôi khi là yêu bản thân nhiều đến mức lan toả đến người khác và họ sẽ bị thu hút bởi sự lạc quan này. Dù thế nào, cũng xin chúc bạn cứ độc thân một cách tỏa sáng và rồi đúng lúc gặp được người như ý.

9 thói quen nhỏ giúp bạn luôn chiếm

9 thói quen nhỏ giúp bạn luôn chiếm "thế thượng phong" nơi công sở

Không cần phải là người giỏi nhất, chỉ cần là người "biết chuyện" nhất. Đôi khi, khoảng cách giữa một nhân viên mờ nhạt và một ngôi sao đang lên không nằm ở chỉ số IQ, mà nằm ở những tiểu tiết cực kỳ tinh tế này.

3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026

3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026

Trong guồng quay của vận mệnh, có những người sẽ thấy bầu trời bỗng chốc sáng bừng sau cơn mưa, nhưng cũng có người cần chậm lại một nhịp để bảo vệ thành quả của mình. Hãy cùng xem "bản đồ tài lộc" năm tới gọi tên ai nhé!

Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc

Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc

Không phải tình yêu nào cũng đẹp hết chỉ là hai người yêu nhau có kiên nhẫn và thật sự yêu nhau hay không để cùng nhau vượt qua khó khăn thử thách.

Hỏi cưới

Hỏi cưới

Em như lúa trổ đòng đòng, Thơm hương con gái, mát lòng người ta. Xuân về nắng rải hiên nhà, Em hong vạt áo, mặn mà nét duyên.

559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông

559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông

Sông Nại Hà còn trăm điều trắc trở, vậy mà Mạnh Bà vẫn đợi đời chờ bao năm, chỉ mong được gặp người trăm năm. Một khắc ngắn ngủi mà gieo cả bao đời. Vậy thì mình có đáng là chi? Bao năm tháng cũng không còn quan trọng, chỉ như gió thoảng qua. Người mình cần gặp có khi cũng đã gặp qua rồi, đợi ngày sau ta lại lần nữa lướt qua nhau.

Chúng tôi và thời đại của chúng ta

Chúng tôi và thời đại của chúng ta

Cảm xúc của chúng tôi cũng bị công nghệ nắn chỉnh theo cách riêng của nó. Chỉ cần mất điện một chút là lòng đã bồn chồn; mất mạng một lát cũng thấy như cả thế giới bị tách khỏi mình; quên điện thoại ở đâu đó thì cả ngày bứt rứt như đánh rơi một phần linh hồn. Bất an ấy, thiếu thốn ấy, trống trải ấy – đôi khi mạnh mẽ hơn cả việc thiếu đi một người bạn đồng hành thực sự. Chúng tôi dường như quen với việc được bao bọc bởi tín hiệu, sóng mạng, thông báo… đến mức quên mất rằng sự kết nối thật sự giữa con người với con người phải đến từ trái tim, không phải từ những biểu tượng trên màn hình.

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân xưa đến rất chậm thôi Theo làn khói bếp, tiếng cười sân quê Bánh chưng gói giữa đêm mê Cả nhà thức trắng, chuyện quê rì rầm.

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?

Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.

back to top