Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lý tưởng sống của bạn là gì?

2023-04-21 01:25

Tác giả: Nguyễn Thùy


blogradio.vn - Với bạn, lý tưởng sống là gì? Với tôi, đơn giản lắm, đó là được đi. Đi để biết, để hiểu, để trải nghiệm, để khám phá và đặc biệt để bù đắp cho tuổi thơ.

***

Với bạn, lý tưởng sống là gì? Với tôi, đơn giản lắm, đó là được đi. Đi để biết, để hiểu, để trải nghiệm, để khám phá và đặc biệt để bù đắp cho tuổi thơ.

Người ta nói rằng “Đứa trẻ hạnh phúc dùng tuổi thơ để ôm ấp cả cuộc đời. Đứa trẻ bất hạnh dùng cả cuộc đời để chữa lành tuổi thơ”. Thuở bé của tôi là những ngày biệt lập với mọi bè bạn xung quanh đến mức tủi thân chỉ biết khóc để giải tỏa, đầu óc luôn chìm vào những cái suy nghĩ vẩn vơ mà căng thẳng rối bời. 

Có lúc về làng, thấy những đám bạn cùng trang lứa quây quần với nhau, thủ tha thủ thỉ mọi chuyện, tôi cũng muốn được hòa mình vào dòng người họ để được nghe những lời chia sẻ. Nhưng rồi, tôi lại không dám bước đến mà chọn cách đứng lại phía sau, mắt nhìn về phía họ, chôn chặt nỗi khao khát vào trong. Dần dần, tôi mất đi tự tin, đánh mất cái bản lĩnh dám nghĩ dám làm từ trước mà lần theo cái rụt rè, sợ hãi. Tôi sợ, sợ đối mặt với những ánh mắt kì lạ nhìn chằm chằm vào mình, sợ cái nhìn thị phi sẽ bủa vây, đeo bám một đứa khác biệt như tôi. Và, tôi cũng sợ cả những lời chê bai, khinh bỉ từ những lời đắng cay của họ nữa.

nguoi-yeu-toi

Thế giới bên ngoài của tôi dần biến mất, tôi đi tìm không gian riêng nơi mà chẳng ai biết tôi đang nghĩ gì bên trong. Tôi trốn tránh mọi thứ, trốn tránh mọi người xung quanh mỗi lúc buồn tủi, tôi không dám cho họ biết con người thật của mình, không để lộ những uất ức cũng như kì vọng mà tôi đã gieo. Cứ thế, tôi sợ, sợ mất cách mất kiểm soát và lòng tin của tôi với con người xung quanh cũng dần tan theo mây khói.

Đi cũng là một không gian riêng tư mà tôi chọn. Bởi, khi đó, chẳng ai theo tôi, họ sẽ không thấy được cảm xúc, con người tôi lúc yếu lòng. Tôi đi để che đậy cái cô đơn trong chính mình, thả hồn vào sự tự do bay bổng. Hơn hết, đó là lúc tôi giải bày nỗi lòng với vũ trụ, với thiên nhiên – một người bạn tôi cho rằng luôn đón nhận những lời thỉnh cầu của tôi.

Khi một người không nói ra thì chẳng ai biết họ muốn gì. Nhưng có mấy ai hiểu, khi đã đánh mất đi lòng tin thì việc dám thổ lộ tâm can của mình chỉ là viển vông? Sự rụt rè, sợ hãi vô hình sẽ nhấn chìm lòng can đảm của họ xuống vực sâu và rồi, họ lại tìm cách để trốn tránh, tìm cách để về với thế giới nội tâm của mình.

dung-phi-thoi-gian-

Thế giới nội tâm của tôi là những dòng suy nghĩ về ước mơ, hoài bão, khát khao là một viễn cảnh về bầu trời hoàng hôn, nơi chỉ có gió, mây, mặt trời buông xuống biển và có mỗi mình tôi ở đó. Tôi cho rằng, chẳng còn gì yên bình và lãng mạn hơn khung cảnh chiều tà trên biển, cũng chẳng có nổi một ai có thể cho tôi cảm giác được an toàn thật sự như thế để tôi được thả lỏng con người thật của mình, nói hết mọi thứ mà tôi đã phải trải qua.

Vậy nên, tôi chọn đi, đi để tìm cho mình quang cảnh hữu tình đó. Dẫu có lúc mông lung, trơ trọi và cô đơn nhưng được như thế, tôi thấy yên tâm, tâm hồn tôi được gột rửa khỏi những cái vướng bụi trần thế, thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của hiện tại. Và hơn hết để tôi được sống lại với cái ngây ngô của tuổi thơ đã từng đánh mất.

© Nguyễn Thùy - blogradio.vn

Xem thêm: Chẳng Cơn Bão Lớn Nào Bằng Bão Lòng

Nguyễn Thùy

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Việc bạn hiểu rõ chính mình, có thú vui, có sở thích sẽ giúp bạn trở nên quyến rũ, thú vị hơn!

"Em không thích môn Văn"

Một số bạn trong lớp trố mắt nhìn tôi đây bất ngờ, số khác thì không nhịn được kẽ cười. Cô cũng có chút bất ngờ. Tôi nhận thấy rằng: “Đời mình toi rồi”. Ai lại đi nói ghét môn văn ngay trước mặt giáo viên dạy văn cơ chứ.

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

Tháng năm hướng về một người

Tháng năm hướng về một người

Tôi biết! Tôi không xinh, không vui tính, không giỏi giang. Tôi là người bình thường nhưng tôi cũng xứng đáng yêu một ai đó mà.

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Tính ra thì thời gian bạn thực sự dành cho bản thân ít ỏi đến đáng thương, đến nỗi đếm được trên đầu ngón tay. Vậy tại sao lại phải vội vàng đi tìm một người để yêu mà quên mất một người đang cần được bạn yêu thương ở ngay trước mắt - Đó là chính bản thân bạn cơ chứ!

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Anh không đáp ngay mà nhìn cô, vừa khít ánh nắng bên ngoài lọt qua khe cửa làm cho những hạt bụi trong không khí như phát sáng lấp lánh, chiếu lên khuôn mặt cùng mái tóc Thùy Anh. Cảnh tượng vừa êm dịu vừa ấm áp.

20 điều

20 điều "thô nhưng thật" cần hiểu sớm để đường đời bớt chông gai, thành bại và phúc họa cũng từ đây mà ra

Trưởng thành thật sự là khi hiểu được 20 điều dưới đây. Bạn thấm nhuần được bao nhiêu?

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Hỏi cả bản thân em, sau này không có anh thì em phải chống đỡ thế nào đây. Em đã quen ngày nào cũng nhắn tin với anh, có chuyện gì cũng kể với anh, nhìn thấy gì cũng nghĩ tới anh, thấy quán ăn nào cũng ghi lại để sau này đi với anh… Nhưng làm gì có sau này nữa.

back to top