Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dù có trải qua chia ly vẫn sẽ yêu như lần đầu

2022-12-03 01:30

Tác giả: Tâm An


blogradio.vn - Cô bước nhẹ trên con đường bắt đầu sang thu, trong lành, mát mẻ. Mọi thứ đã qua và vẫn phải bước tiếp, cô không nuối tiếc những gì mình trải qua, cô vẫn sẽ yêu thật nhiều nếu như gặp người xứng đáng, dù có trải qua chia ly lần nữa, có phải đau lần nữa cô cũng chấp nhận vì biết rằng mình đã hạnh phúc như thế nào.

***

Chắc trong mỗi người trưởng thành chúng ta đều có một mối tình khó quên nhất bởi nó là mối tình đẹp nhất và nếu mối tình đó là kí ức thì nó còn là mối tình mang nhiều tiếc nuối nhất. Đó có thể  là người vợ hay người chồng hiện tại hoặc cũng có thể là một miền kí ức.

Cô cũng không ngoại lệ, cô không mạnh mẽ cũng không quá yếu đuối, cô là một người bình thường với cuộc sống yên bình và cả những mối tình yên bình, thậm chí đôi lúc cô còn nói đùa với bạn bè rằng cố muốn có một mối tình sóng gió một chút để có thể cảm nhận được chút gì đó bi thương, buồn bã. Cô có yêu, có giận hờn, có vui vẻ cũng từng nghĩ cuộc tình yên bình như thế cũng tốt sẽ không có cảm giác đau thương, sẽ không phải tiếc nuối điều gì, cứ thế sẽ kết hôn, sinh con và bình yên mà sống.

Rồi cô và người yêu hiện tại chia tay nhau, vì khoảng cách địa lý lớn, vì chưa có sự nghiệp ổn định, vì hai người còn quá trẻ. Cô không buồn mà chỉ thấy hơi thiếu điều gì đó trong cuộc sống, nó chỉ như một thói quen, có lẽ tình yêu  chưa đủ lớn trong cô chưa đủ để có thể vượt qua tất cả những lý do lãng xẹt mà cô cảm thấy nó là quá lớn. 

Cô quyết định rời thành phố xa hoa, hào nhoáng ánh đèn để về quê không buồn đau, không tiếc nuối. Và rồi, cô gặp anh, cô vẫn cứ nghĩ đó là yên bình, vẫn cứ nghĩ đó là điều bình thường và cảm xúc của cô là vững chãi, cô vẫn tự hào khoe khoang lý trí mình luôn vững vàng hay an ủi đứa bạn mỗi khi nó thất tình bằng cái thở dài với cái thắc mắc trong đầu tại sao lại lụy tình đến như thế, thậm chí những thước phim Hàn ngôn tình sướt mướt cô cho nó sến sẩm và phóng đại.

Cô và anh đến với nhau thật tình cờ cũng khá bất ngờ đối với bản thân cô vì cô là nhân viên của anh vì cô chưa bao giờ nghĩ đến là anh lại yêu cô. Anh không phải là tổng tài soái ca như trong phim, nhưng với cô một người bình thường hơn cả bình thường về nhan sắc lẫn tài năng mà vẫn lọt vào mắt anh. Cô cũng có chút cảm thấy mặc cảm vì điều kiện gia đình có khác biệt khá lớn vì dù sao anh cũng là một cậu ấm gia đình giàu có nhất nhì tỉnh.

dau-don-vi-mot-nguoi

Những năm tháng yêu nhau thật bình yên, bởi vì cùng làm một công ty mà anh lại là chủ cô cảm thấy cuộc sống này nó dễ chịu và đẹp biết bao, cô chìm đắm trông thứ tình yêu màu hồng mà anh tạo ra mù quáng, những buổi đi chơi, đi ăn cùng đồng nghiệp hay riêng lẻ cũng cảm thấy hạnh phúc, cô cũng chưa bao giờ đòi hỏi anh phải tặng cô những món quà đắt giá hay bắt phải dẫn cô đi ăn những nhà hàng sang trọng. 

Ở cạnh anh cô luôn cảm thấy an toàn và hạnh phúc, chỉ mới xa nhau một chút cô cũng cảm thấy nhớ nhung, lúc đầu cô cứ nghĩ là mới yêu thì ai cũng như vậy nhưng càng ở bên anh lâu dài cô càng thấy cảm xúc mình bị phụ thuộc vào anh, có anh ở bên cô vui vẻ, không gần anh thậm chí đi chơi với bạn bè mà không có mặt anh cô cũng cảm thấy không vui. 

Anh hoàn toàn chi phối cảm xúc và cuộc sống của cô. Ở bên anh lâu dài, chìm đắm vào cái hạnh phúc tạm thời đó cô đã quên mất là anh có rất nhiều điều đối với cô không giống như những đôi tình nhân bình thường khác đang yêu nhau. 

Anh luôn lén lút gặp cô và sợ đồng nghiệp, gia đình bắt gặp, anh cũng không bao giờ công khai tình yêu của mình với bạn bè anh, anh luôn giữ khoảng cách khi anh và cô cùng tham gia những hoạt động ở công ty. Lúc đầu cô cũng ngại khi mình quen giám đốc nên cô cũng không để ý sau này lâu dài cô cũng quên luôn, cô chỉ biết là mình yêu anh, cứ yêu, yêu và yêu thế thôi.

Một ngày đẹp trời cô bỗng muốn tặng anh một món quà, cô tặng anh một cấy bút kí có khắc tên anh với hình trái tim mà cô đã đặt. Hí hửng, lén lút vào phòng để dưới ngăn bàn anh cho anh một điều bất ngờ. Nhưng cô lại là người được bất ngờ hơn, cô không cẩn thận làm rơi chiếc phong bì đã bóc sẵn trong ngăn bàn, vội vàng nhặt lên để lại vô tình cô nhìn thấy dòng chữ nắn nót bên ngoài phong bì “Gửi anh (thanh xuân thật đẹp)”. Tò mò và có một dự cảm không tốt cô run run giở lá thư bên trong, cô bàng hoàng khi nhận ra lá thư là của một người con gái, cô ấy trách anh tại sao lâu rồi không liên lạc với cô ấy để thời này rồi mà cô ấy phải gửi thư, cô ấy nhắn tin anh không nhắn lại và cũng không cho cô ấy một lời giải thích rằng anh biến mất không một lời nhắn.

con-co-nhau

Cô không đọc thêm nữa, cô thẫn thờ cả ngày hôm đó đến lúc về, cô chợt nhận ra hôm nay anh nói đi công tác hai ngày anh đi công tác đúng tỉnh mà trên bức thư có ghi rõ. Cả đêm đó cô không ngủ được, cô không khóc nhưng cô cứ thẫn thờ cô muốn gọi điện cho anh để hỏi nhưng rồi cô nhẩm rằng khi anh về cô phải hỏi anh cho ra nhẽ.

Anh về gọi điện hẹn cô đi chơi, cô lại nhẩm rằng gặp anh sẽ hỏi anh. Khi gặp nhau anh ôm cô thật chặt và nói rất nhớ cô, anh nói anh sẽ không đi công tác nữa đâu, đi thì nhớ cô chết mất, cô cứ định mở miệng lại thôi. 

Vì sao ư? Vì bây giờ lý trí của cô đã chạy đâu mất rồi, cô sợ nói ra sẽ mất anh, lỡ anh nói rằng anh và cô phải dừng lại, cô không biết cảm giác đó sẽ như thế nào, cô đã từng tưởng tượng ra cảnh đó, cô cảm thấy khủng khiếp tới mức rùng mình. Vậy là hết buổi đi chơi cô không hề nói, cô tưởng tượng ra cảnh anh đi để nói rõ ràng với cô gái ấy anh đã có bạn gái là cô đây và cô cảm giác mình thật hạnh phúc vì được anh lựa chọn.

Để rồi chuyện gì đến cũng phải đến, anh không đi công tác nữa nhưng anh có một người em trai mới thi đậu đại học ở Hà Nội. Gia đình anh cũng có một căn chung cư tại Hà Nội. Vì bận lo cho em trai nên anh thường xuyên đi Hà Nội và tất nhiên cô không đi theo được vì mỗi lần đi là bố hoặc mẹ anh đi, cô cũng không nghĩ gì nhiều nên việc anh đi vắng suốt chỉ làm cô nhớ thêm chứ không nghi ngờ điều gì cả. 

Tần suất anh đi càng nhiều, cô nhẹ nhàng trách anh vì cô quá nhớ anh mà bỏ bê cô quá, cô nhắn cho anh rằng “Anh quên em rồi. Bao giờ anh mới về với em đây”. Lời trách móc nhẹ nhàng như bao lần lại là lý do để một mối tình tan vỡ. Anh nhắn lại với cô vì công việc anh không muốn như thế và anh cũng không muốn cô cứ cằn nhằn mấy chuyện đó nữa, anh quá nhiều công việc rồi, anh đang rất mệt mỏi. 

Cô nghĩ anh đang mệt nên không nhắn lại cho anh, nhưng anh lại cứ tiếp tục gửi những tin nhắn trách móc cô là không hiểu cho công việc của anh, anh đang gánh trọng trách cho cả gia đình nữa. Cô chỉ nhẹ nhàng nhắn rằng cô có nói gì đâu, anh mệt anh nghỉ đi. Anh vẫn tiếp tục nhắn cho cô những điều cô chưa bao giờ thấy anh nói với cô kể cả khi anh tức giận. Sau một hồi anh nhắn tin cho cô là nếu cứ như thế này thì chia tay.

dieu-nuoi-tiec-cua-thanh-xuan1

Cô tắt máy đi ngủ, từ ngày yêu anh cô luôn lấy những lý do cô tự tưởng tượng ra bao biện có những tình huống cô gặp phải rằng như thế mà không phải như thế. Dù ngủ không ngon nhưng hôm sau cô vẫn cố được một ngày để chờ anh nhắn tin lại rằng hôm qua anh mệt nên hơi quá lời. Cô chờ lâu lại lấy lý do anh quá bận để bao biện cho việc anh không nhắn tin lại cho cô để nhắn tin cho anh và câu trả lời của anh vẫn là “Mình chia tay nhé”

Bỗng mắt cô cay xè, miệng đắng ngắt, cô buông thõng điện thoại đứng im lặng không biết mình phải làm gì. Cái cảnh ngày trước cô đã từng tưởng tượng mà không dám tưởng tượng cuối cùng nó cũng đến, cô cũng không hiểu sao hôm đó cô lại đi được  về đến nhà, cả đêm cô nằm ôm gối khóc, không cảm thấy đói để ăn uống. 

Cô giờ đã hiểu được cảm giác của cô bạn lúc trước, thì ra không phải là cô ấy quá lụy tình mà vì cô ấy đã quá yêu và yêu thật lòng, chỉ có yêu thật lòng mới có thể đau như thế, không hiểu cô khóc nhiều hay là khi thất tình thực sự nó như thế mà giờ cô mới biết cảm giác đau tim là như thế nào, tim cô quặn thắt, khó thở. Giờ cô lại ước ngày trước mình đừng ước là mối tình có một chút sóng gió để biết cảm giác bi thương.

Cô và anh chia tay từ đó, cùng đi làm nhưng cô vẫn làm ra vẻ ổn lắm, anh thì vẫn thế chỉ là không quan tâm cô như lúc trước, cô bạn thân hỏi cô:”  sao cậu không hỏi rõ lý do chia tay mà chỉ vì một tin nhắn mà chia tay, ngày ngày gặp nhau thế không cảm thấy khó xử sao”. Nếu như ngày trước cô đã hênh hoang nói với bạn cô rằng “ Tớ không cần, chia tay rồi thì thôi, việc ai người ấy làm”, nhưng giờ cô lại cúi gầm mặt lí nhí trong tiếng nấc “Tớ không dám hỏi, sợ anh ý bảo anh ý có người mới”. Hóa ra chia tay rồi cô ấy vẫn không dám đối mặt với những thay đổi của anh, cô vẫn sợ anh nói anh yêu người khác rồi, giờ đến lượt cô bạn thở dài vòng tay qua ôm lấy cô vỗ nhẹ an ủi.

Rồi cô cũng rời khỏi công ty, trước khi rời khỏi anh nói với cô, anh thắc mắc sao cô không hỏi anh lý do chia tay và bảo cô đừng lấy chồng vội nhé. Cô đứng im không nói gì chỉ mỉm cười khẽ và chào anh. Không phải cô không thắc mắc mà cô không dám hỏi, không phải cô không dám trả lời mà là vì cô chỉ cần mở miệng ra là nước mắt cô lại rơi và cô không muốn anh thấy sự yếu đuối của cô.

Cô đã trải qua giai đoạn tiếp theo thật khó khăn, cô bị trầm cảm, công việc không ổn đinh, thậm chí đến hơn một năm trời cô sợ tiếng chuông của tin nhắn và cuộc gọi của điện thoại và luôn phải để trong chế độ rung. 

se-hoi-tiec

Cô cứ nghĩ nó đơn giản nhưng nó không hề đơn giản trong khi từng ngày, từng giờ cô luôn nghĩ về anh, nhớ anh, có lúc cô cố tình đi qua công ty hay nhà anh để lén lút nhìn anh cho đỡ nhớ. Chẳng hiểu sao cô thừa biết lý do anh rời xa cô, cô vẫn không thể hận được anh, cô cũng chẳng hiểu vì sao mình lại có thể mắc bệnh trầm cảm khi trải qua một mối tình như thế, có lúc người ta điên vì tình cũng là như thế sao, chẳng hiểu vì sao mình lại điên nữa.

Thời gian trôi cũng là lúc cô nhìn lại, tuy rằng mọi thứ đã yên bình trở lại nhưng nó cũng đã thay đổi cách suy nghĩ của cô về tình yêu, lúc này cô mỉm cười vì cuộc đời đã cho cô biết yêu thật sự là như thế nào. Là đôi lúc chỉ biết nghe theo con tim, là làm những điều điên rồ chưa từng nghĩ đến, là tự hủy hoại bản thân sau mỗi lần tự dằn vặt mình sao yêu người ta đến vậy, là không hiểu vì sao mình lại bị tổn thương về tinh thần nhiều như thế đến mức trầm cảm. 

Tuổi trẻ thật nông nổi nhưng cũng thật đẹp khi có thể giữ lại nhưng kỉ niệm vui vẻ nhất, hạnh phúc và cả những nỗi đau tình cảm mà chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải trải qua.

Cô bước nhẹ trên con đường bắt đầu sang thu, trong lành, mát mẻ. Mọi thứ đã qua và vẫn phải bước tiếp, cô không nuối tiếc những gì mình trải qua, cô vẫn sẽ yêu thật nhiều nếu như gặp người xứng đáng, dù có trải qua chia ly lần nữa, có phải đau lần nữa cô cũng chấp nhận vì biết rằng mình đã hạnh phúc như thế nào.

© Tâm An - blogradio.vn                             

Xem thêm: Dù qua bao nhiêu lần 10 năm chúng ta vẫn bỏ lỡ



Tâm An

Đam mê những áng văn hay, đẹp

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Gửi tôi của những tháng ngày thanh xuân

Gửi tôi của những tháng ngày thanh xuân

Hình như, có những thứ vẫn luôn nguyên vẹn như vậy đấy cậu nhỉ? Chỉ có tôi là nghĩ nó thay đổi thôi.

Tình chung

Tình chung

Tôi, một gã khờ yêu thơ, Thuở ấy tương tư mối tình hờ Trọn lòng thương nhớ dáng em xinh

Phóng viên tài chính Mỹ: Đây là lời khuyên tài chính tốt nhất tôi nghe được trong năm nay

Phóng viên tài chính Mỹ: Đây là lời khuyên tài chính tốt nhất tôi nghe được trong năm nay

Để tiết kiệm tiền, các chuyên gia tài chính khuyên bạn nên bắt đầu với 5 điều này, nếu không bạn sẽ hối hận về sau.

Mùa bằng lăng

Mùa bằng lăng

Cô gật đầu và anh ôm cô vào lòng, có thật nhiều những đóa bằng lăng như đang reo vui lên cùng họ, và cả con đường dài cũng vậy. Cô nhớ mãi buổi tối hôm đó con đường rất vắng và anh đã hôn cô nụ hôn đầu tiên, họ đã ngập trong hạnh phúc mà cô nhớ suốt đời.

"Nhớ nhá - Hãy luôn giữ nụ cười"

Chỉ mong đoạn đường sau này của cậu, mọi thứ đều tốt, còn tớ cũng sẽ tập quên cậu. Đã 5 năm rồi, có lẽ cũng đến lúc tớ nên quên đi cậu để đón nhận những ánh nắng mặt trời của ngày mới.

Những con còng trên biển

Những con còng trên biển

Nhi nhìn chăm chăm vào bức tranh trước mặt. Sao lại có một sự trùng hợp đến vậy chứ, đây có phải là bức tranh mà Nhi rất thích và đặc biệt rất thích trong cả hai lần được xem ngoài con đường biển không?

Đóa hoa bên đường

Đóa hoa bên đường

Chợt, tôi bắt gặp một đóa hoa nhỏ bên lề đường. Đóa hoa ấy, mặc dù nở giữa bụi rậm và khô cằn, nhưng vẫn tỏa sáng với vẻ đẹp riêng của mình. Tôi ngừng bước, nhìn chăm chú vào đóa hoa và bắt đầu suy tư về ý nghĩa của nó.

Đối nhân xử thế - không thể qua loa!

Đối nhân xử thế - không thể qua loa!

Tôi đã tự nhủ, dù cho có chuyện gì xảy ra, trước hết tôi phải giữ vững quan điểm cư xử phải phép, khiêm nhường, dùng sự bình tĩnh và tôn trọng để đối đãi với mọi người một cách thật thận trọng để rồi sau đó, tôi sẽ biết ai là người xứng đáng để tôi dụng tâm mà chân thành khoan dung.

Sắc hoa vàng trong nắng

Sắc hoa vàng trong nắng

Chưa bao giờ nó thật hạnh phúc như vậy, tết này sẽ là một cái tết mà nó sẽ ghi nhớ suốt đời, nó cảm nhận được tình thương của ba của mẹ của chị dành cho nó là to còn hơn cả bầu trời nữa.

Để có được hạnh phúc gia đình

Để có được hạnh phúc gia đình

Chúng ta có thể vì gia đình mà sẵn sàng đương đầu với những khó khăn, gian nan ngoài kia chỉ mong sao khi về nhà cái chúng ta được nhìn thấy là những nụ cười hồn nhiên và ngây thơ của những đứa con bé bỏng của mình, và được nghe câu nói đầy ấm lòng: "Cha, mẹ đã về".

back to top