Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khi hoàng hôn đổ mưa, mình không bên nhau nữa

2023-03-13 01:30

Tác giả: Linh Lan hoa


blogradio.vn - Lần đầu và cũng là lần cuối em quay lưng lại với hoàng hôn mình đã yêu từ những tháng năm học trò cấp 3. Bóng hình mảnh mai người con gái cắt lên nền trời sắp tàn một màu trầm ảm đạm. Bước từng bước thật chậm, do em đã mệt hay chẳng nỡ rời đi?

***

- Anh còn bận không?

- Anh vừa xong việc. Em muốn ăn gì không? Hay mình đi đâu chơi nhé?

- 10 phút nữa, nơi lần đầu hẹn hò. 

- Ok 10 phút nữa anh qua đón em. 

- Không. Em sẽ tự đi. 

- Ừm…Vậy 10 phút nữa anh đến. 

Gác lại máy điện thoại, anh đưa mắt hướng đến bầu trời phía bên ngoài cửa sổ. Hoàng hôn - khoảnh khắc mà những tia nắng nhạt dần, mặt trời rời đi và vội vàng kết thúc một ngày. Hôm nay sao có vẻ khang khác, mặt trời có vẻ không vội, nhưng mây đen thì có. Mây kéo đến, cố cướp đi những tia yếu ớt cuối ngày. Dự báo thời tiết nói “chiều tối nay sẽ có mưa”. Hôm nay có vẻ không phải là một ngày đẹp trời, nhưng rất thích hợp để mang tặng em một “mặt trăng”.

Anh trở về nơi chúng ta bắt đầu nhưng không thấy em ở đó. Chắc do anh đến sớm. Dạo quanh một vòng nơi mình từng cùng nhau ghé qua không biết bao nhiêu lần, anh lại chợt nhận ra đã từ rất lâu rồi, ta không còn trở lại nơi đây. Nhưng may sao, vẫn còn đó, trên chiếc ghế đá cạnh cây bằng lăng - dư ảnh hai bạn trẻ ngồi cạnh bên nhau ngắm hoàng hôn. Ánh chiều tà nhuộm màu mắt, màu tai và cả màu đôi trái tim yêu đang cùng một nhịp đập. Anh đắm mình vào hồi ức xa xôi nhưng chắc chắn phải mất rất lâu sau giờ hẹn em mới tới.

em_1a

Em bước đến bên cạnh và ngồi xuống, lặng im nhìn về hướng chiều tà như chẳng chú ý đến sự hiện diện của anh.

 - Còn giận anh à? Sáng nay..

- Đâu chỉ là sáng nay. Ở bên cạnh người đàn ông đang xây dựng sự nghiệp, em phải thông cảm cho anh chứ. Em hiểu mà.

Câu đáp lời bình thản mà tựa hồ trách móc nặng nề ghì anh vào trầm tư. Khoảng lặng đến nghẹt thở một lần nữa lại ôm trọn chúng ta. Nhìn thế nào ta cũng chẳng thể giống một đôi tình nhân đang giận dỗi, chính xác nhất để miêu tả em và anh lúc này là: “hai người dưng tình cờ cùng ngồi trên một chiếc ghế đá. Và vì chẳng quen biết nên có lẽ một trong hai sẽ rời đi sớm thôi.”

- Anh thấy hoàng hôn hôm nay thế nào?

- Hả? Rất đẹp. Nhưng hoàng hôn hôm nay có vẻ vội vàng hơn nên đã để lại một cái đẹp vô cùng tiếc nuối. Có lẽ là…

- Một ngày thích hợp để kết thúc.

- Hôm nay anh thấy em thế nào? Có đẹp không?

- Trong mắt anh, em lúc nào cũng rực rỡ tựa nắng bình minh. - Không. Hôm nay em muốn là hoàng hôn kia cơ.

- Ý em là gì?

- Em nghĩ anh hiểu. Em… không muốn nói thẳng.

- Có lý do không?

- Em… không thích trời mưa. Những lúc cần ô, anh đều tới muộn… hoặc là không tới…

- Bây giờ anh…

- Mi mắt em ướt rồi! Anh còn mang ô tới hay không, đã không còn quan trọng nữa…

- Vậy… như em muốn đi.

- Anh không níu kéo em? Có phải anh cũng…

- Muốn ở bên hoàng hôn nhưng không phải nắng vẫn tắt dần đó sao? Và… bình minh của em có vẻ sốt ruột rồi.

- Anh… biết rồi à?

- Khó thấy lắm sao? Ta ngồi cạnh nhau tưởng chừng có thể trở lại những ngày đã xa, lặng ngắm hoàng hôn lúc xế chiều - khoảnh khắc em tựa đầu vào vai anh nói rằng rất yêu. Nhưng từ lúc em bước đến và ngồi xuống, anh đã biết: “Xen vào giữa chúng ta là khoảng trống vừa đủ cho một người thứ ba”. Hôm nay em không còn quan tâm hoàng hôn đẹp thế nào, chỉ quan tâm… nó kết thúc ra sao.

- Anh không trách em?

- Em nói em ghét mưa lại không quên mang theo ô. Để kẻ có ô tô đưa lối em về là một đòi hỏi không hề quá đáng.

em_251

Em đứng dậy quay gót dần rời đi, nhẹ nhàng như cách hoàng hôn tắt nắng.

- Anh dễ bị cảm lạnh, trời lại sắp mưa, nên về nhà và sớm quên hôm nay đi thôi…

Một màu trầm buồn ngập đầy đôi đồng tử. Mưa hay nước mắt làm nhạt nhòa hoàng hôn? Cũng chẳng thể ngăn nó lê dài trên gò má và trượt xuống, đọng lại trên nhành cỏ dại rồi hòa mình vào sâu trong lòng đất.

“Giá mà có thể quên em như cách nước đọng trên lá, đủ nặng sẽ buông tay…”

Trời mưa đẹp thật. Tiếc quá, em ghét mưa. Cũng không đủ kiên nhẫn chờ mưa qua đi để ngắm nhìn cái ánh trăng lung linh đã được chăm chút gột rửa. Thôi vậy, để anh cất lại cái vầng trăng ấy và sâu trong túi áo khoác của mình. Cái vầng trăng đáng lẽ sẽ lấp lánh trên ngón áp út tay em. Có lẽ là khắc cuối ngày, nắng cũng mệt mỏi mà tắt dần mặc cho mặt trời còn chưa bị nuốt trọn nên em không còn muốn ngắm nữa. Thảo nào, hoàng hôn chưa kịp tàn mà nắng đã bỏ đi. 

em_251a

Lần đầu và cũng là lần cuối em quay lưng lại với hoàng hôn mình đã yêu từ những tháng năm học trò cấp 3. Bóng hình mảnh mai người con gái cắt lên nền trời sắp tàn một màu trầm ảm đạm. Bước từng bước thật chậm, do em đã mệt hay chẳng nỡ rời đi?

- Cậu ta không níu giữ em à?

- Không, có lẽ anh ấy cũng mệt rồi.

- Còn muốn ngắm hoàng hôn thêm một chút nữa không?

- Hôm nay... Đến đây thôi...

- Vậy đi nào! Mẹ gọi về ăn cơm rồi.

- Anh cần đi đón chị dâu không?

- Chị dâu về trước rồi. Cả nhà chỉ đợi hai anh em mình thôi.

Ngoái đầu lần cuối nhìn về ánh dương đang nức nở, em thấy lòng mình cũng thật xót xa. Khi ngoài không trở thành vật cản trên đường thành công của anh, em chẳng thể làm gì hơn.

© Linh Lan hoa - blogradio.vn

Xem thêm: Sao phải buồn vì những điều đã cũ l Radio Tình Yêu

Linh Lan hoa

<33

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sắc hoa vàng trong nắng

Sắc hoa vàng trong nắng

Chưa bao giờ nó thật hạnh phúc như vậy, tết này sẽ là một cái tết mà nó sẽ ghi nhớ suốt đời, nó cảm nhận được tình thương của ba của mẹ của chị dành cho nó là to còn hơn cả bầu trời nữa.

Để có được hạnh phúc gia đình

Để có được hạnh phúc gia đình

Chúng ta có thể vì gia đình mà sẵn sàng đương đầu với những khó khăn, gian nan ngoài kia chỉ mong sao khi về nhà cái chúng ta được nhìn thấy là những nụ cười hồn nhiên và ngây thơ của những đứa con bé bỏng của mình, và được nghe câu nói đầy ấm lòng: "Cha, mẹ đã về".

Hoa xoan ngày ấy

Hoa xoan ngày ấy

Ngày nhỏ trên lưng trâu Tôi ngửi mùi xoan đâu Cánh hoa phủ quanh đầu Một thời trong kí ức.

20 tuổi và những thay đổi

20 tuổi và những thay đổi

Thay đổi không phải là điều gì quá tồi tệ hay đáng sợ, miễn là mình hài lòng và tự tin với nó. Chúc cho những ai đang loay hoay trên hành trình trở thành người lớn giống mình mỗi ngày đều có lí do để tiếp tục tiến về phía trước.

Trăm năm bên nhau

Trăm năm bên nhau

Đôi mắt, tôi đang nhìn về phía trước và đang nhìn mọi người bằng chính đôi mắt trên trang giấy trắng của tôi ngay lúc này.

Niềm vui trọn tim anh

Niềm vui trọn tim anh

Ai cũng khen anh Cường, họ nói đúng là cha nào con nấy, là họ nói đến cái tâm của hai ba con anh Cường. Ba mất rồi giờ đến lượt con cũng mang hết tâm huyết và công sức để cuộc sống được sống thêm ý nghĩa và cuộc đời có thêm nhiều tình người rộng mở hơn.

Bạn đang che giấu cảm xúc?

Bạn đang che giấu cảm xúc?

Có những khoảng thời gian, chỉ cần chạm nhẹ vào kí ức cũng khiến chúng vụn vỡ. Dù có cố lờ đi thế nào thì vết thương trong tim vẫn ở đó, cảm xúc hỗn loạn ấy khiến bản thân rơi xuống khe vực bóng tối.

Ở lại hay ra đi

Ở lại hay ra đi

Ngắm nhìn anh - người thiếu niên em thương Cất lên khúc ca ấy Cùng hào vào mơ mộng em của em

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

back to top