Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm ơn anh đã luôn ở bên em

2023-03-27 01:30

Tác giả: Hồng Ngọc


blogradio.vn - Tôi giờ đây đã trở thành một sinh viên năm hai, đã mạnh mẽ hơn với những giông gió cuộc đời, đã trải qua kha khá những lần lạc lõng tại nơi đất khách quê người. May mắn thay, anh vẫn ở bên cạnh, cùng tôi bước tiếp những cột mốc tương lai. Rất cảm ơn về cuộc gặp gỡ ấy, đã cho tôi biết đến “con mắt của kẻ tình si”.

***

Tôi của năm ấy, là một cô gái 17 tuổi, thích ngắm mưa và hay mơ mộng về ngày tháng sau khi tốt nghiệp cấp ba. Hồi ấy, tôi luôn nghĩ rằng “Cuộc sống thật ra cũng dễ dàng, cứ hết mình mà tận hưởng trọn hương vị nhân gian”. Đó là lý do tôi trở nên vô lo vô ưu trước những gì xảy đến. Cũng vì thế, tôi đã đón nhận những thất bại đầu tiên trong hoảng loạn và sợ hãi.

Tôi thi trượt Học sinh Giỏi Văn. Một khoảng thời gian dài, tôi ôn luyện và học tập, biết bao đêm vùi mình vào sách vở, bao lần hí hoáy viết mà đỏ tấy cả tay. Tới lúc ra khỏi phòng thi, tôi vẫn rất yên tâm về bài làm của mình. Thế nhưng, đến lúc nhận kết quả tôi trượt. Vấp ngã khi ấy, nó làm mọi thế giới quan trước đây bản thân xây dựng như vỡ òa, như đánh mất tất cả hy vọng và niềm tin, lạc lối trên chính con đường mình đã chắc chắn chọn lựa. 

Khoảng thời gian ấy dường như là khoảng thời gian vô nghĩa nhất từ trước đến giờ. Tôi không sao thoát ra được nỗi dày vò hằng đêm và đành mang theo nó tiến đến cánh cửa khác. Cơn mưa rào mùa hạ kéo đến và phảng phất nỗi buồn.

Như một tia nắng le lói sưởi ấm cho ngày rả rích mưa, anh bước vào thế giới của tôi. Tôi biết đến anh khi cùng tham gia đoàn dự thi Học sinh giỏi của trường. Ấn tượng đầu tiên về anh là một chàng trai chăm chút cho vẻ bề ngoài, có nét phong cách mà theo giới trẻ hiện nay hay gọi là “badboy”. Đương nhiên là với một cô gái mộng mơ về bạch mã hoàng tử như tôi thì đây là gặp thiên địch của mình. Ấy vậy mà “ghét của nào trời trao của đó”.

em

Ngôi trường chúng tôi theo học là một trường Chuyên nội trú của một tỉnh nhỏ, nơi những hàng hoàng yến vàng thắm dưới ánh nắng mỗi độ sớm mai, được bao bọc bởi vườn cao su thẳng tắp ngút ngàn. Mỗi ngày đến lớp, tôi đều cố ý mà vô tình xuất hiện ở dãy hành lang của lớp anh, đợi anh đến lớp, chỉ giả vờ là đi ngang thế thôi. Niềm vui thuở ấy - rất bình dị mà quá đỗi đáng yêu. Tôi hay rủ đám bạn đi dạo sân trường, rồi cơ hội tìm kiếm bóng hình anh. Có khi là sân cầu lông, có khi là sân bóng chuyền, có khi là… anh cũng đang đi bộ trước mặt.  

Tình cảm lúc đó chỉ đơn giản là được nhìn thấy, dù chỉ là ngắm từ xa. Hai đứa nhắn tin cho nhau rất nhiều, nói chuyện rất mạnh bạo, kể cho nhau đủ thứ trên trời dưới đất. Thế mà có vài lần, hai đứa đi dạo cùng nhau, mặt đứa nào cũng sượng sùng, mãi mà chỉ nói được hai ba câu, rồi lại tạm biệt nhau trong tiếc nuối. Anh dần thu hút được sự chú ý của tôi, và từ khi nào tôi nhận ra anh ấy rất khác với ấn tượng trước đó. Tôi dần bước ra khỏi vỏ bọc và tìm lại được niềm tin. Anh suy nghĩ trưởng thành và thấu đáo, một người có trách nhiệm và định hướng rõ ràng trong tương lai. Và rồi, trái tim tôi đã đánh hẫng một nhịp.

Những năm tháng đó như cánh hoa thổi nhẹ trong kí ức thanh xuân. Mùa hạ năm ấy, chúng tôi vẫn còn là những đứa trẻ đang ngồi trên ghế nhà trường, cũng có lúc nhìn đống bài tập ngổn ngang trên bàn rồi bất lực ngán ngẩm. May sao, chúng tôi gặp được nhau và trở thành động lực học tập cho nhau.

Niềm vui của hai đứa đôi khi chỉ là lúc trời mưa, đi học không mang theo ô, rồi đối phương mang ô lên đón về, Hai người đi dưới ô, mưa lất phất bay. Tín vật tình cảm giữa chúng tôi thay cho lời động viên cố gắng, cổ vũ tinh thần chỉ là những hộp sữa, tờ giấy ghi chú. Sau này, do quy định khắt khe với các cặp đôi trong trường nên chỉ có thể để trên bàn rồi đi trước, người kia sẽ vờ qua đó rồi lấy đi. Tình cảm cứ thế mà vun đắp từng ngày, dẫu bên ngoài lặng yên nhưng trong trái tim đã cơ hồ có bóng dáng người ấy. 

em_1

Cơn mưa mùa hạ năm ấy, không còn thoáng nét buồn của sự chia ly. Cơn mưa mùa hạ năm ấy, có một người đã nắm tay một người dưới mưa.

Tôi đã từng nghe một câu nói “Tình yêu đầu không chỉ là một hồi ức đẹp của tuổi trẻ mà nó còn có sức mạnh thay đổi cuộc đời một con người và tồn tại bất diệt trong trái tim của chúng ta.” 

Có thể sau này trên hành trình của mình, chúng ta có thể tìm gặp được nhiều điểm dừng chân khác, người đứng đợi bạn ở mỗi chuyến tàu không còn là chàng trai năm ấy nữa. Nhưng hình bóng cậu ấy vẫn chiếm một vị trí trong ngăn kéo trái tim của bạn. Bởi vì năm đó, vì chàng trai mang nụ cười tỏa nắng nên cậu đã vẽ được một bức tranh thanh xuân rực rỡ sắc màu. Cậu của năm đó là phiên bản nhiệt huyết nhất, dám yêu và được yêu, bằng tất cả sự chân thành nơi trái tim. Thật may mắn, nếu trong năm tháng tuổi trẻ, cậu đủ dũng khí để tiến đến với người trong lòng của mình, dẫu kết quả ra sao, cậu cũng sẽ không nuối tiếc.

Tôi giờ đây đã trở thành một sinh viên năm hai, đã mạnh mẽ hơn với những giông gió cuộc đời, đã trải qua kha khá những lần lạc lõng tại nơi đất khách quê người. May mắn thay, anh vẫn ở bên cạnh, cùng tôi bước tiếp những cột mốc tương lai. Rất cảm ơn về cuộc gặp gỡ ấy, đã cho tôi biết đến “con mắt của kẻ tình si”.

© Hồng Ngọc - blogradio.vn 

Xem thêm: Từng Có Nhau Trong Đời 

Hồng Ngọc

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình chung

Tình chung

Tôi, một gã khờ yêu thơ, Thuở ấy tương tư mối tình hờ Trọn lòng thương nhớ dáng em xinh

Phóng viên tài chính Mỹ: Đây là lời khuyên tài chính tốt nhất tôi nghe được trong năm nay

Phóng viên tài chính Mỹ: Đây là lời khuyên tài chính tốt nhất tôi nghe được trong năm nay

Để tiết kiệm tiền, các chuyên gia tài chính khuyên bạn nên bắt đầu với 5 điều này, nếu không bạn sẽ hối hận về sau.

Mùa bằng lăng

Mùa bằng lăng

Cô gật đầu và anh ôm cô vào lòng, có thật nhiều những đóa bằng lăng như đang reo vui lên cùng họ, và cả con đường dài cũng vậy. Cô nhớ mãi buổi tối hôm đó con đường rất vắng và anh đã hôn cô nụ hôn đầu tiên, họ đã ngập trong hạnh phúc mà cô nhớ suốt đời.

"Nhớ nhá - Hãy luôn giữ nụ cười"

Chỉ mong đoạn đường sau này của cậu, mọi thứ đều tốt, còn tớ cũng sẽ tập quên cậu. Đã 5 năm rồi, có lẽ cũng đến lúc tớ nên quên đi cậu để đón nhận những ánh nắng mặt trời của ngày mới.

Những con còng trên biển

Những con còng trên biển

Nhi nhìn chăm chăm vào bức tranh trước mặt. Sao lại có một sự trùng hợp đến vậy chứ, đây có phải là bức tranh mà Nhi rất thích và đặc biệt rất thích trong cả hai lần được xem ngoài con đường biển không?

Đóa hoa bên đường

Đóa hoa bên đường

Chợt, tôi bắt gặp một đóa hoa nhỏ bên lề đường. Đóa hoa ấy, mặc dù nở giữa bụi rậm và khô cằn, nhưng vẫn tỏa sáng với vẻ đẹp riêng của mình. Tôi ngừng bước, nhìn chăm chú vào đóa hoa và bắt đầu suy tư về ý nghĩa của nó.

Đối nhân xử thế - không thể qua loa!

Đối nhân xử thế - không thể qua loa!

Tôi đã tự nhủ, dù cho có chuyện gì xảy ra, trước hết tôi phải giữ vững quan điểm cư xử phải phép, khiêm nhường, dùng sự bình tĩnh và tôn trọng để đối đãi với mọi người một cách thật thận trọng để rồi sau đó, tôi sẽ biết ai là người xứng đáng để tôi dụng tâm mà chân thành khoan dung.

Sắc hoa vàng trong nắng

Sắc hoa vàng trong nắng

Chưa bao giờ nó thật hạnh phúc như vậy, tết này sẽ là một cái tết mà nó sẽ ghi nhớ suốt đời, nó cảm nhận được tình thương của ba của mẹ của chị dành cho nó là to còn hơn cả bầu trời nữa.

Để có được hạnh phúc gia đình

Để có được hạnh phúc gia đình

Chúng ta có thể vì gia đình mà sẵn sàng đương đầu với những khó khăn, gian nan ngoài kia chỉ mong sao khi về nhà cái chúng ta được nhìn thấy là những nụ cười hồn nhiên và ngây thơ của những đứa con bé bỏng của mình, và được nghe câu nói đầy ấm lòng: "Cha, mẹ đã về".

Hoa xoan ngày ấy

Hoa xoan ngày ấy

Ngày nhỏ trên lưng trâu Tôi ngửi mùi xoan đâu Cánh hoa phủ quanh đầu Một thời trong kí ức.

back to top