Phát thanh xúc cảm của bạn !

CXAN 229: While your lips are still red - Hãy hôn khi môi em còn đỏ thắm!

2014-11-14 15:30

Tác giả: Nguyễn Hằng Nga Giọng đọc: Hằng Nga

CXAN - Có thể sẽ không đi cùng nhau mãi, có thể rồi ta sẽ kết hôn với một người phù hợp, đến đúng lúc nhưng cảm xúc này sẽ không bao giờ trở lại một lần nữa. Vì vậy, hãy yêu nhau khi chúng ta còn có thể. Hãy nắm lấy tay nhau khi đôi tay còn chưa vướng bận. Hãy chìm sâu trong đáy mắt của nhau. Khi yêu ai, hãy yêu thật chân thành, tha thiết và hãy hôn thật nồng nàn. Khi trái tim của chúng ta còn trẻ…

***

“Những lời ngọt ngào nhất là những giây phút tĩnh lặng.
Trái tim non trẻ cho một tình yêu không phiền muộn.
Mái tóc nhung huyền bay trong gió.
Không thể che đậy được cảnh đời lạnh lẽo”.


Em vẫn thế, vẫn lặng im như ngày hôm qua khiến anh bối rối, anh không sao hiểu được. Nhưng anh không cần phải hiểu. Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu. Không cần phải nói, trong tình yêu, mọi thứ đều rõ ràng qua một ánh mắt, một nụ cười, một cái chạm tay nhè nhẹ.

Mỗi lần nghe “While your lips are still red”, em lại thấy lòng bình yên. Mở đầu là tiếng dạo piano chậm rãi, tựa như bình binh đang dần hé rạng sau màn sương mờ ảo. Giọng trầm ấm của người nghệ sĩ cất lên như lời thì thầm của trái tim.

“Hãy hôn đi khi đôi môi em vẫn còn đỏ thắm.
Khi ai kia hãy còn lặng lẽ nghỉ ngơi.
Khi tâm hồn vẫn còn nguyên vẹn.
Nắm lấy tay nhau khi bàn tay còn chưa vướng bận.
Chìm sâu vào đáy mắt khi chúng hãy còn đang mơ màng
Hãy yêu khi đêm đen còn giấu đi được buổi bình minh tàn úa”.

hãy hôn khi môi em còn đỏ

Chúng ta đến với nhau khi cả hai đã trải qua hạnh phúc, khổ đau, đổ vỡ, mất mát của những mối tình trước. Anh mỏi mệt, em chán nản. Tưởng như phải rất lâu sau ta mới có thể mở lòng để yêu một ai đó khác. Nhưng rồi một ngày trái tim của chúng ta bỗng rộn lên những nhịp đập yêu thương.

Em vẫn hỏi tại sao anh lại yêu em và anh lắc đầu không biết. Chỉ biết rằng một sáng thức dậy, hình ảnh của em cứ tràn ngập tâm trí anh. Anh không thể tập trung đọc hết một cuốn sách. Những lúc em buồn, em vui, tại sao anh lại quan tâm đến điều đó? Phải chăng khi yêu người ta chẳng cần một lí do rõ ràng nào?

Em nhớ anh – chàng trai ấm áp của em.

Một chàng trai luôn tìm cách để em cười, em vui, không muốn em buồn.

Một chàng trai có đôi bàn tay mềm và ấm, luôn nắm trọn đôi tay bé nhỏ của em. Anh hãy nói em nghe, tại sao tay anh lúc nào cũng ấm như vậy?

Một chàng trai không khéo ăn khéo nói nhưng em biết rằng một hành động quan tâm chân thành đáng giá hơn những lời đường mật. Chỉ là: “Anh muốn chăm sóc cho em suốt cuộc đời này, cho đến khi anh không còn sức để làm được điều đó nữa”.

Có lần mệt mỏi ngủ thiếp đi trên lưng của anh, tấm lưng rộng một mét vuông của riêng em, em chỉ mong thời gian ngưng đọng lại ở giây phút đó. Để em áp mặt vào lưng anh, hít hà mùi mồ hôi còn vương trên áo.

Em không biết bàn tay anh đã từng nắm bao nhiêu bàn tay khác, em chẳng quan tâm anh đã từng hôn bao nhiêu người, em chỉ biết giờ đây, trong khoảnh khắc này, chúng ta là của nhau, đôi môi chúng ta hòa trong những nụ hôn dài, say đắm, nồng nàn.

Em nhớ những lần em bối rối, ngại ngùng khi môi anh tìm đến làn môi em. Em nhớ những nụ hôn của anh, vừa dịu dàng vừa thiết tha, rạo rực.

Dù đã từng yêu bao nhiêu người, em vẫn đến với anh bằng những cảm xúc vẹn nguyên nhất. Và từ những khổ đau, tan vỡ, anh vẫn dành những điều tốt đẹp nhất cho em.

Ngoài kia cuộc đời đầy gió bụi, có những khi em mỏi mệt, em chỉ muốn ngủ một giấc thật dài mà rất lâu sau mới tỉnh dậy. Em chỉ muốn có một người yêu thương em, quan tâm em mỗi ngày, để em biết rằng mình không đơn độc. Và, chỉ cần một câu nói: “Anh ở đây!”, “Có anh đây!”, em lại có đủ niềm tin và sức lực để bước tiếp.

“Tình yêu thuở ban đầu không bao giờ quay trở lại,
Những khoảnh khắc đam mê chẳng bao giờ là sai trái cả.
Tiếng vĩ cầm, đôi tay người thi sĩ
Mọi con tim cùng hòa nhịp ái ân”.

Có thể sẽ không đi cùng nhau mãi, có thể rồi ta sẽ kết hôn với một người phù hợp, đến đúng lúc nhưng cảm xúc này sẽ không bao giờ trở lại một lần nữa. Vì vậy, hãy yêu nhau khi chúng ta còn có thể. Hãy nắm lấy tay nhau khi đôi tay còn chưa vướng bận. Hãy chìm sâu trong đáy mắt của nhau. Khi yêu ai, hãy yêu thật chân thành, tha thiết và hãy hôn thật nồng nàn. Khi trái tim của chúng ta còn trẻ…“Chẳng có tình yêu nào vĩnh cửu mà chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu”.

hãy hôn khi môi em còn đỏ

“Anh yêu em, anh yêu em rất nhiều!”

“Nhiều như thế nào?”

“Đủ để anh có thể từ bỏ nhiều thứ chỉ để được ở bên em”.


Anh thì thầm vào tai em trong một buổi tối Hồ Tây lộng gió. Trên trời mây vẫn bay mải miết không ngừng…Có nhiều lúc em vẫn không khỏi bất an. Em sợ rằng Thượng Đế sẽ mang thiên sứ của em đi mất. Em sợ một ngày anh sẽ không còn thương em nữa. Nhiều lần được anh ôm trọn trong vòng tay của mình, bàn tay em vẫn không thôi run rẩy. Nhiều lần chỉ muốn nói với anh rằng: “Anh đừng đi đâu nữa có được không?”, “Ở lại bên em mãi có được không?”. Nhưng rồi em lại quyết định lặng im. Anh có nghe thấy những điều đang chất chứa trong trái tim em?

Trên trời mây vẫn không ngừng trôi…

Khoảnh khắc này sẽ không bao giờ trở lại.

“Hãy hôn đi khi môi em còn thắm đỏ!”


Câu hát cứ ngân dài, hòa quyện với tiếng violin da diết và nhịp trống dồn dập. Bài hát trở lên cao trào, vút lên khỏi giai điệu ballad nhẹ nhàng, mang chút hơi hướng của slow-rock. Giọng ca trầm ấm của nghệ sĩ hòa quyện với dàn hát bè ở tông cao tạo thành một điệp khúc rộn ràng như thúc giục: “Hãy yêu khi còn có thể!”.

Anh hỏi em: “Phải chăng nơi bờ môi của người yêu mình có chất gây nghiện? Sao anh cứ mãi chìm đắm trong đó?”. Để rồi mỗi khi nhớ lại, anh chợt mỉm cười, đưa tay chạm nhẹ lên bờ môi của mình. Nụ hôn của em dường như vẫn còn ấm. Hương vị làn môi em vẫn thoang thoảng đâu đây.

Trái tim còn trẻ là để yêu thương, không phải cho những phiền muộn. Tâm hồn cũng như những nụ hoa kia, có khi khép kín, có khi e ấp đón lấy ánh ban mai, có khi nở rộ để đón nhận những cơn gió yêu thương và cũng có khi tàn lụi cho những nỗi đau không hẹn trước.

“Hãy hôn khi môi em còn thắm đỏ!”.

Khi nào thì đôi môi không còn đỏ? Chẳng phải đó là khi nhắm mắt xuôi tay?

Em chẳng mong gì đến một gia đình hạnh phúc như người ta vẫn hằng mơ. Em chưa từng nghĩ về một người chồng và những đứa trẻ. Ngay trong khoảnh khắc này đây, em biết mình đang yêu và được yêu. Chỉ cần có một người yêu thương em, sẻ chia với em những vui buồn, sướng khổ của cuộc đời. Đôi khi, em chỉ cần như vậy thôi!
  • Nguyễn Hằng Nga
  • Bài hát sử dụng trong CXAN 229: While your lips are still red (Nightwish)
  • Cảm xúc âm nhạc được thực hiện bởi Hằng Nga và Dalink Studio Group.


Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết


Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vnblogviet.com.vn.

yeublogradio


Nguyễn Hằng Nga

Blog: https://iamnga.home.blog/

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Con tim tôi lại loạn nhịp như khi nghe lời tỏ tình năm xưa. Dù cho bao nhiêu năm có trôi qua, vẫn chỉ có tiếng gọi ấy có thể đem lại cho tôi cảm giác ấm lòng đến thế. Thước phim hồi ức như được tua ngược lại những giây phút tuyệt đẹp của rất nhiều năm trước.

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Điều tốt nhất sau khi chia tay là hãy sống tích cực lên, hãy yêu lấy bản thân và trân trọng những gì mình đang có. Đời là vô thường. Nếu ta không biết trân trọng và gìn giữ những người xung quanh thì đến khi đánh mất sẽ rất đau.

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

back to top