Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giết mẹ để thoát khỏi hồn ma ám ảnh trong mộng

2014-11-13 20:19

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Truyện kinh dị _ Một cảnh tưởng hãi hùng đã xảy ra trong căn hộ của gia đình Vương Đình Tân, máu chảy lênh láng trên sàn phòng ngủ của bà Toán, mẹ đẻ của Vương, trong khí đó hung thủ không ai khác chính là con trai của bà, tay vẫn lăm lăm hung khí và không chịu rời khỏi phòng.

Đêm định mệnh…

Khi A Lan, đang ôm con ngủ thì nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ phòng của mẹ chồng kèm theo đó là những tiếng la thất thanh rồi yếu dần. A Lan choàng dậy khoác vội chiếc áo mỏng để tìm chồng thì không thấy đâu, vơ vội chiếc đèn pin A Lan chạy sang phòng của mẹ chồng thì thấy Vương Đình Tân, chồng cô đang lăm lăm con dao trên tay, trên người thấm đầy máu. A Lan vội vàng gọi người thân đến ứng cứu, nhưng mọi thứ đã quá muộn.

Sự việc diễn ra vào khoảng 6g sáng 8-7-1991, khi cả khu nhà chung cư Đình Vẫn, phố Sơn Văn vẫn còn im ắng, chỉ đến khi tiếng la hét của A Lan làm xé tan vẻ tĩnh mịch đó thì những người dân xung quanh đã chạy sang. Một cảnh tưởng hãi hùng đã xảy ra trong căn hộ của gia đình Vương Đình Tân, máu chảy lênh láng trên sàn phòng ngủ của bà Toán, mẹ đẻ của Vương, trong khí đó hung thủ không ai khác chính là con trai của bà, tay vẫn lăm lăm hung khí và không chịu rời khỏi phòng.




Nhận tin báo, cảnh sát đã có mặt tại hiện trường. Không khó cho lực lượng điều tra có thể bắt được hung thủ, khám nghiệm tử thi cho thấy nạn nhân Toán đã bị hung thủ dùng dao nhọn đâm 3 nhát vào tay phải làm đứt động mạch, chạm phổi và mất máu cấp dẫn tới tử vong. Tại cơ quan cảnh sát điều tra, ban đầu, Vương Đình Tân tỏ vẻ lo lắng, đôi mắt đảo ngược, liếc xuôi, thỉnh thoảng lại cúi gằm xuống đất khi bắt gặp ánh mắt của người đối diện. Rồi sau đó Vương luôn mồm nói rằng có nhớ gì đâu mà khai. Cuộc hỏi cung liên tục bị cắt vụn bởi sự không hợp tác này của Tân. Dùng bất kỳ các biện pháp nghiệp vụ khác nhau các điều tra viên cũng không thể cậy được một lời từ hung thủ, thậm chí đã từng có thời điểm các điều tra viên cho rằng việc lấy lời khai của hung thủ đã đi vào ngõ cụt, hay Vương Đình Tân không thực sự là tên sát nhân của vụ án này mà đằng sau hắn còn kẻ nào khác tiếp tay mà Vương không muốn khai báo.

Những ngày trong trai tạm giam người ta thường thấy Vương không mấy khi ngủ mà chỉ thiếp đi rồi chợt tỉnh giấc, có lẽ Vương không muốn mình ngủ quá sâu giấc. Nhưng qua nhiều ngày bị tra hỏi Vương cũng tỏ ra mệt mỏi. Hắn không thể đừng được giấc ngủ khi đôi mắt cứ trũng xuống, cuối cùng hắn đã không thể cưỡng lại được giấc mộng kinh hoàng đó. Trong buồng giam, người ta nghe thấy có 2 giọng nói vang lên, một giọng của Vương và một giọng đàn ông lớn tuổi khác nhưng cũng được phát ra từ miệng của Vương. “Quả là kỳ lạ, chúng tôi không thể ngờ được Vương lại có một con người khác trong mơ”, điều tra viên Đinh Tùng Lâm chia sẻ. Trong cơn mơ của mình Vương đã tranh cãi cật lực với người đàn ông lớn tuổi kia và khẳng định mẹ của mình không có tội và bà ấy là người quan trọng nhất với Vương, nhưng ở chiều ngược lại người đàn ông kia thì luôn khẳng định bà Toán có lỗi với chồng, con và đáng phải… chết.

Đến ngày hôm sau khi các điều tra viên hỏi lại toàn bộ sự việc đêm hôm trước thì Vương tiếp tục khẳng định mình không nhớ gì. Những tiếng kêu oan vẫn được Vương cầu khẩn, thậm chí Vương còn không tin bà Toán đã mất bởi những lưỡi dao oan nghiệt của mình. Đây thực sự là điểm khó đối với các điều tra viên trong việc phá vụ án tưởng chừng như hết sức đơn giản này. Biết Vương rất “ghét” ngủ nhưng các điều tra viên vẫn tìm mọi cách để Vương có thể có được một giấc ngủ đủ sâu, biện pháp dùng thuốc ngủ cũng đã được sử dụng, nhưng với việc có sự can thiệp từ bên ngoài thì Vương lại ngủ tít đến tận ngày hôm sau.

Cuối cùng các điều tra viên đã phải để cho Vương thoải mái tinh thần. Sau 7 ngày không hỏi cung Vương đã bình tĩnh hơn, sau giờ ăn cơm tối Vương thấy thư thái hơn hẳn, một luồng gió nhẹ thoảng qua, Vương thấy lạnh gáy, rùng mình. Vương tỉnh dậy một bóng áo trắng xuất hiện bên ngoài song sắt, giọng người đàn ông vang lên, “mày đã làm việc đó chưa, bao giờ thì nó mới chết”. Vương mấp máy trả lời: “Tôi không làm việc đó đâu, mẹ tôi không có tội gì hết, ông hãy đi đi…”. Giọng người đàn ông như hét lên: “Mày thật ngu, nó không phải là mẹ của mày, mày không giết nó tao sẽ theo mày cả đời, cả vợ, con mày nữa”. Trong giọng nói yếu ớt Vương rên rỉ: “Tôi đã làm việc đó rồi, ông hãy buông tha cho tôi, tôi không muốn ông ám ảnh cuộc đời tôi nữa…”. Vừa dứt lời nói ánh đèn buồng giam vụt sáng trong sự ngỡ ngàng của Vương và hồn ma người đàn ông trong màu áo trắng cũng biến mất…


(...)

Theo: Báo An Ninh

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím xù


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

   
 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top