Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sữa và kem bạc hà

2014-11-11 17:52

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Truyện ngắn hay _ Cô biết anh đang cố làm cô vui sau tiếng báo tin nhắn vừa rồi. Chẳng bao giờ cô bảo với anh là cô buồn vì điều đấy cả. Bởi cô đã chấp nhận là người thứ hai yêu anh, sau chị ấy. Đã có lúc cô nghĩ mình có thể đánh đổi tất cả để anh chỉ là của riêng cô, hoặc chí ít nếu cô có thể xuất hiện trước mặt anh trước chị ấy, chắc chắn mọi chuyện sẽ khác. Có lúc trong giây phút ích kỷ, cô ước giá như anh bớt thành công đi một ít, bớt đáng yêu đi một ít, như thế có thể chị ấy sẽ không còn ở bên anh nữa, và chỉ còn một mình cô ở lại.

6h sáng.

Cô vác balô lên vai. Ngoắc taxi, và đến công ty anh.
 

Anh đã đợi sẵn dưới chân tòa nhà. Lâu rồi cô mới thấy anh mặc jeans và áo thun kẻ sọc. Đa số những lần gặp nhau, anh đều quần tây áo sơ mi chỉn chu, đưa cô đi ăn, trò chuyện với cô, rồi lại quay về công ty làm đến khuya.

Anh bảo tài xế chạy về hướng Nam. Cô và anh đang đi ra biển.

Anh khẽ kéo cô dựa vào người anh, dụi đầu vào tóc cô và hít thật sâu.

Cô cũng khẽ vòng tay ôm lấy anh. Một cái ôm không trọn vẹn, anh to quá vòng tay cô. Cô nghe thấy mùi nắng từ áo anh, cả mùi da thịt của anh, cái mùi mà cô đang vô cùng nhớ.

Những lần đi cùng, có bao giờ cô được ngồi thật sát anh thế này. Cô nhớ chỉ duy nhất hai lần. Lần đầu tiên khi anh đưa cô về nhà, cũng ngồi trên taxi thế này. Hôm đó anh ho rất nhiều, nhưng vẫn cùng cô ăn kem. Cô gọi kem chocolate bạc hà, anh bảo sẽ chọn kem giống cô để được nếm món kem bạc hà mà cô ưa thích. Anh luôn đòi nếm thử những món ăn mà cô gọi, thỉnh thoảng lại còn bắt đút không khác gì trẻ con. Cô yêu nhiều cái trẻ con trong một người đàn ông như anh.



Lần thứ hai anh ngồi sát cô đến nỗi cô có thể nghe được tiếng nhịp từ lồng ngực anh. Hôm đó anh và cô đến khu thương mại chơi điện tử. Phòng game rất đông, anh đã nhường cái ghế cuối cùng cho cô. Và để cả hai cùng có thể chơi trò tìm điểm khác nhau trên màn hình, cô bảo cô có thể “share” cái chỗ ngồi khiêm tốn ấy với anh. Và cứ thế, cô như lọt thỏm trong lòng anh, thỉnh thoảng lại hất cùi chỏ vào ngực anh nũng nịu khi anh không buồn tập trung vào màn hình mà chỉ mãi dụi đầu vào tóc cô. Đó là lần cuối cùng anh ngồi thật sát cô. Là hôm chị ấy đi công tác.

Cô đưa tay ôm lấy gương mặt anh. Và như mọi khi, anh lại cầm lấy tay cô và đặt lên đấy một nụ hôn, nhẹ và sâu. Cô thích cái cảm giác nhồn nhột khi gương mặt anh cạ vào làn da mỏng mảnh của cô. Cô thích chạm vào cằm anh sau khi anh cạo râu được 2 ngày. Có lần cô đã nói với anh điều này, và kể từ đó cô hay nhận được tin nhắn của anh với nội dung: “Hai ngày trước anh đã cạo râu. Hôm nay em có muốn gặp anh không?”. Và cô sẽ gặp anh, và cô sẽ vờ như vô tình với tay trước mặt anh để lấy thứ gì đó, và anh sẽ vờ như vô tình chạm cằm vào cánh tay cô, khẽ dừng ở đấy cho đến khi cô nhoẻn miệng cười và tặng anh một cái liếc sắc đến ngọt ngào.

Điện thoại anh báo có tin nhắn. Đúng 8h. Không cần đọc cô cũng biết được là của ai. Là chị ấy nhắc anh uống sữa. Đối với chị ấy, anh như một đứa trẻ cần sự chăm bẵm và giám sát thường xuyên. Cứ đúng 8h chị nhắc anh uống sữa. 12h điện thoại nhắc anh đừng bỏ bữa trưa. Đợt anh bị ho kéo dài, ngày nào chị cũng nhắc anh uống thuốc. Còn cô thì chỉ bảo anh ráng nhịn uống nước đá vì cô biết anh không thể nào uống nước không lạnh. Thậm chí còn đòi anh đưa đi ăn kem để ăn mừng sự kiện cả cô cũng bị viêm họng.

- “Ôi thèm kem bạc hà quá đi!”

Cô biết anh đang cố làm cô vui sau tiếng báo tin nhắn vừa rồi. Chẳng bao giờ cô bảo với anh là cô buồn vì điều đấy cả. Bởi cô đã chấp nhận là người thứ hai yêu anh, sau chị ấy. Đã có lúc cô nghĩ mình có thể đánh đổi tất cả để anh chỉ là của riêng cô, hoặc chí ít nếu cô có thể xuất hiện trước mặt anh trước chị ấy, chắc chắn mọi chuyện sẽ khác. Có lúc trong giây phút ích kỷ, cô ước giá như anh bớt thành công đi một ít, bớt đáng yêu đi một ít, như thế có thể chị ấy sẽ không còn ở bên anh nữa, và chỉ còn một mình cô ở lại. Nhưng rồi cô lại nhanh chóng xua tan cái ý nghĩ ấy đi vì như thế thật bất công cho anh quá.

Anh quyết định tắt máy điện thoại.

Đây là lần đầu tiên cô ra Biển cùng anh. Cô đang thực hiện lời hứa của mình năm xưa khi đưa anh ra trước Biến. “Trông thấy anh rồi chứ Biển? Là người em yêu vô cùng.” Rồi cô đưa máy ảnh lên, hướng ống kính vào mình rồi nép thật sát vào anh. Cô thích chụp ảnh, nhưng chưa bao giờ để anh chụp ảnh cho cô.

- “Em không muốn phải đứng một mình mà không có anh bên cạnh.”

Và anh lại ôm cô vào lòng, đặt khẽ lên trán một nụ hôn. Rất ấm…



Cô nhón chân thật khẽ. Anh đang ngủ. Hai má anh đỏ ửng hệt như khi vừa mới uống xong hai cốc bia. Cô yêu gương mặt anh lúc này mặc dù chẳng thích anh uống bia nhiều tẹo nào. Cô khẽ tiến đến đầu giường, buộc lại những sợi tóc con đang rơi hai bên má, mím chặt môi và hít thật sâu, khe khẽ cúi gần sát mặt anh. Cô hầu như nín thở. Môi cô chạm vào môi anh, rất nhẹ. Cô nghe được hơi thở đều đều của anh phả vào cổ cô. Cô nhớ đến bộ phim “Người nhện” có cảnh cô gái hôn người nhện khi anh ta đang bị treo ngược trên cây.

- “Thế em cho anh là Người nhện à?” – anh vẫn không mở mắt.

Ngượng ngùng như đứa trẻ bị bắt gặp đang ăn vụng, nhưng bàn tay của anh đã không cho môi cô rời khỏi anh khi ôm lấy đầu cô một cách dứt khoát.

- “Nếu thế thì anh thích bị treo ngược suốt đời.”

Tỉnh giấc khi trời vẫn còn tờ mờ sáng, cô nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay anh. Không động đậy, không cựa mình, cô nằm yên nghe tiếng Biển hòa vào từng nhịp thở của anh. Cô nghe cả mùi thơm của anh, một mùi thơm mà có lẽ suốt cả cuộc đời này không bao giờ cô quên.

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang suy nghĩ của cô. Cô vội khẽ rời khỏi vòng tay anh. Là một người bạn thân của anh mà cô đã từng gặp gọi. Cô hơi ngạc nhiên nhưng rồi nhớ ra rằng anh đã tắt điện thoại từ sau tin nhắn sáng qua. Cô được báo rằng chị ấy hiện đang trong viện, phải mổ, một ca mổ tim khá quan trọng và mọi người không tài nào liên lạc được với anh.

Cô mang theo máy ảnh, một mình đi ra Biển.

Anh tỉnh giấc mà không thấy cô. Đoán rằng cô đang chụp cảnh Biển ngoài kia, anh chạy dọc bờ biển kiếm tìm trong vô vọng. Anh đã trông thấy dấu chân cô trên cát, từ cửa phòng dẫn ra Biển. Và rồi anh cũng đã thấy dấu chân cô đi trở lại phòng. Chắc cô lại đùa với anh đây mà, anh bật cười. Cô có lúc nũng nịu như một đứa trẻ, có lúc già dặn như một phụ nữ từng trải, nhưng lúc nào cũng vô cùng quyến rũ, từ cái cách cô nhìn anh, cách cô nói chuyện với anh, cách cô quan tâm đến anh, cách cô hôn anh, thậm chí trong từng sms cô gửi, vô cùng đặc biệt và lôi cuốn. Ở bên cô, anh hoàn toàn thoát khỏi hình ảnh gò bó nơi công sở của mình, cô dạy anh nói tiếng lóng và rồi cả hai bật cười như nắc nẻ khi anh thực tập nó với cô.

Suy nghĩ của anh dừng lại nơi chiếc bàn khi anh đặt chân đến cửa phòng. Là chiếc máy ảnh của cô mà chỉ mấy phút trước trong lúc vội chạy ra Biển anh đã không để ý đến. Không bao giờ cô đi đâu mà không mang theo máy ảnh – một thói quen và cũng để phục vụ cho sở thích chụp ảnh của cô.

Anh muốn xem trong lúc anh ngủ cô đã chụp được những gì.

... Là cảnh cô ngồi một mình trước Biển, nhoẻn miệng cười. Nhưng đôi mắt rất buồn. Anh đọc được điều đó.

Anh chỉnh máy ảnh cho chạy tiếp, nhưng không còn một tấm ảnh nào, không thấy cả tấm cô và anh hôm qua khi vừa đến Biển.

Anh bắt đầu có linh cảm không hay.

Anh tìm điện thoại gọi cho cô. Hai tin nhắn đang chờ khi anh vừa mở máy.

Tin nhắn đầu tiên: “Em phải vào viện. Tim em không được khỏe. Anh đang ở đâu? Em rất cần anh”.

Tin thứ hai: “Anh ơi, em chụp ảnh một mình trông cũng ổn đấy chứ?! Không có anh em vẫn ổn mà. Nhớ uống sữa mỗi ngày. Sữa sẽ tốt cho anh hơn kem bạc hà!”.

Tác giả : Alex

Được thể hiện qua giọng đọc : Nhím Xù

Kỹ Thuật: Nhím Xù


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn
 
 
 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 770: Nghịch duyên nên gỡ đừng nên buộc

Blog Radio 770: Nghịch duyên nên gỡ đừng nên buộc

Mối duyên bền chặt nhất phải kể đến mối quan hệ ruột thịt trong gia đình, đó chính là mối ràng buộc suốt đời, dù người ta từng làm tổn thương nhau chăng nữa. Sau cùng thì, nghịch duyên nên gỡ chứ không nên tiếp tục buộc chặt bằng những oán hận trong lòng.

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Nếu tuyệt vọng và muốn bỏ cuộc vì chọn sai ngành, hãy nhớ tới lý do mà cậu đã thức khuya dậy sớm học bài, hãy nhớ tới sự quyết tâm khi ấy của cậu. Vậy lý do khiến cậu nỗ lực nhiều đến thế là gì?

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

back to top