Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có lẽ khi thanh xuân qua đi ta mới nhận ra nó từng tồn tại

2022-09-14 01:25

Tác giả: Mika


blogradio.vn - Cơn mưa mùa hạ, những cơn mưa không báo trước, đến cũng rất nhanh mà đi cũng không chờ đợi. Lại có thể mang đến những tâm tư, cảm xúc như chưa từng tồn tại trước đó. Chỉ có thể cảm nhận và hoài niệm về quãng thời gian mơn mởn, đầy sức sống đã bị vùi lấp bởi sự trưởng thành, và trách nhiệm. Có lẽ thanh xuân là như vậy, là khi nó qua đi ta mới nhìn lại và nhận ra nó tồn tại.

***

Thanh xuân đi qua, để lại những tháng năm úa tàn, những kỷ niệm vụn vỡ góp nhặt từng mảnh để tạo lên câu chuyện thời thiếu niên.

Bỗng chốc nhìn lại những thiếu nữ tuổi đôi mươi mà lòng thầm hờn trách sao thời gian đi qua, lại tàn nhẫn đến thế. Cứ cho rằng một nhành hoa sẽ mãi tươi đẹp, nhưng đó chỉ là vì đã có nhành hoa khác tươi mới thế chỗ cho chúng, cái ta nhìn thấy không còn là cảnh đẹp của ngày xưa, mà chỉ là những kỷ niệm được dựng lên trong tâm trí.

Thoáng nhìn những bức thư tình trong ngăn bàn của bé con, mà lòng bồi hồi nhớ lại những bức thư đầy sự háo hức, mới mẻ và nhiệt huyết của đôi trai gái thuở thiếu thời mới biết thích thích một ai đấy.

Thế đó. Cơn mưa rào tháng ngâu như làm tan đi những cánh hoa ép màu hồng trong lưu bút, và cũng làm tan đi những ký ức đẹp đẽ, ngây thơ ngày mới lớn. Chỉ còn lại trong lòng một con người trưởng thành với đầy những toan tính, nguyên tắc và sức nặng của áp lực cuộc sống.

Chúng ta chỉ mong sẽ được làm thứ gì đó khi chúng ta chưa có nó, mong nhận được thế giới công nhận. Ngày còn bé lại muốn làm người lớn để có thể được tự quyết, nhưng lại không biết rằng, làm người lớn là phải đi kèm với bao trách nhiệm và những ràng buộc. Khi buộc phải trưởng thành, lại muốn được làm trẻ con, với sự vô tư, hồn nhiên, và quan trọng nhất là được phép sai lầm.

dung-voi-vang-roi-xa-nhung-nguoi-ma-em-that-long-yeu-thuong

Những tưởng sẽ được nhìn thấy thế giới muôn màu, được tự tay làm ra vật chất và tinh thần để kiến tạo lên một cuộc sống riêng. Vậy mà lại không nghĩ rằng, những thứ ấy chỉ là bề mặt của tảng băng chìm mà ai cũng có thể nhìn thấy. Còn phần chìm dưới đáy, lại phải mất công cày xới lên cũng chưa chắc đã thấy được hết những vấn đề nan giải.

Và rồi chúng ta lại chậm rãi nếm trải những năm tháng nhọc nhằn của tuổi trung niên, những trách nhiệm khiến ta nhức đầu mỗi đêm không ai thấu hiểu. Chỉ có một mình với bóng hình liêu xiêu, dễ dàng đổ sập trước những lời dèm pha, trách móc và chỉ trích của những người ta yêu thương, hoặc những người gần gũi với ta nhất. Chỉ có những ngày tháng ngồi cà phê một mình mới có thể xua đi không khí nặng nhọc và những mối quan hệ phức tạp nơi cuộc sống bon chen, mệt nhoài này.

Có hay không những năm tháng được sống lại cùng với thời trẻ, cùng với những đam mê muốn thay đổi cả thế giới. Hay chỉ có những khoảnh khắc mỉm cười lặng lẽ đã được mài giũa cùng thời gian, nhuốm màu trên da và tóc.

ban-co-tin-khong-su-co-don-cho-chung-ta-rat-nhieu-manh-me-day

Cơn mưa giông của tháng ngâu vốn lạnh lùng và không kiêng nể, lại có lúc khiến người ta muốn ngắm nhìn đến vậy. Ngắm nhìn, cả một thuở đầy đam mê, ngây dại. Nếu được chọn có lẽ tác phẩm điện ảnh mang tên “Tháng năm rực rỡ” phiên bản Việt Nam của đạo diễn Nguyễn Quang Dũng sẽ là bộ phim khiến bất kỳ ai cũng phải nghĩ về quãng thời gian thanh xuân dại dột mà tươi đẹp của chính mình.

Cơn mưa mùa hạ, những cơn mưa không báo trước, đến cũng rất nhanh mà đi cũng không chờ đợi. Lại có thể mang đến những tâm tư, cảm xúc như chưa từng tồn tại trước đó. Chỉ có thể cảm nhận và hoài niệm về quãng thời gian mơn mởn, đầy sức sống đã bị vùi lấp bởi sự trưởng thành, và trách nhiệm. Có lẽ thanh xuân là như vậy, là khi nó qua đi ta mới nhìn lại và nhận ra nó tồn tại.

© Mika - blogradio.vn

Xem thêm: Ánh mặt trời phía sau lưng (Phần 2)

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ "3 ĐỪNG", điều thứ 3 dễ mắc phải khiến sụt giảm may mắn cả đời

Nhìn lại quãng đường đã qua, có lẽ bạn sẽ thấy rằng trong suốt quãng đường còn lại, thái độ lý tưởng nhất đối với cuộc sống là hãy sống cuộc sống của mình một cách lặng lẽ: Không phàn nàn, không chế nhạo và không ghen tị với ai.

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Sau một hồi tâm sự, à mà không, sau một hồi cự cãi mới đúng; cuối cùng hai đứa nó đã đến khu vui chơi. Vừa xuống xe, Mây liền chạy tới chỗ bán khô mực nướng thơm phức, Thịnh nhìn theo con bé rồi lắc đầu bất lực, cậu cẩn thận đậu xe, cất nón ngay ngắn rồi đi theo sau.

back to top