Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người lạ ơi, anh là một phần tươi đẹp trong thanh xuân của em

2022-08-18 01:30

Tác giả: Vũ Thị Như Quỳnh


blogradio.vn - Người lạ ơi, anh là một phần tươi đẹp trong thanh xuân của em, dù không biết cuộc sống hiện tại anh thế nào nhưng cầu mong anh bình an khỏe mạnh luôn là chàng trai ngọt ngào trong ký ức, con người ga lăng mà em hay mơ tưởng đến.

***

Không biết từ bao giờ luôn có một người lạ mặt theo dõi tôi từ xa không chỉ là những ngày bình thường mà còn vào những dịp đặc biệt. Tôi sẽ nhận được một bó hoa hướng dương không rõ người tặng chỉ để lại một lời nhắn với tên của tôi vào ngày tết Dương lịch “Em luôn là cô gái tràn đầy năng lượng".

Tôi sẽ nhận được lì xì vào tết Nguyên Đán ở trong giỏ xe đạp tôi với 50.000 đồng cùng lời chúc "Năm mới bình an, thịnh vượng"

Ngày 8/3 tôi nhận được một hộp quà nhỏ nhắn xinh xắn, mở vội ra thì đó là một chiếc móc khóa gấu bông tôi đã thích từ lâu nhưng không dám mua.

Rất nhiều những món quà nhỏ xinh không biết là của ai, tôi rất tò mò về người tặng quà mình lưu ý đến mọi người xung quanh thì không có manh mối. Quà tặng không đắt tiền nhưng vào những lúc tôi thấy bế tắc nhất luôn có một vật gì đó xuất hiện xoa dịu trái tim tôi. Dần dần tôi coi đó là một bất ngờ thú vị nhỏ trong cuộc sống.

Tôi cũng thật sự khâm phục người đó, tặng quà liên tiếp hai năm không chịu lộ mặt, thỉnh thoảng tôi cũng gói quà để ra lồng xe để tặng người ấy. Phải đến ngày thứ ba món quà mới biến mất không biết người kia có nhận được không nhưng tôi mong họ sẽ vui vì có một bạn nhỏ đã cảm động trước sự kiên trì ấy và mong muốn được làm quen.

Ngày hôm thứ bảy, khi đi học về tôi nghe thấy tiếng cãi nhau trong nhà. Muộn phiền vì những chuyện nhỏ nhặt của người lớn tôi đã để cặp sách ở giỏ xe đi dạo quanh làng hít thở không khí trong lành ngắm những chú bồ câu trước sân nhà hàng xóm mắt đối mắt đáng yêu nhìn tôi. 

nang_4

Mua một vài mẩu bánh mì, tôi đứng cửa nửa tiếng dụ dỗ chúng ra ăn với tôi không không thành, làn gió mát nổi lên kèm theo vài chiếc hộp xốp với lá khô bay xào xạc trong sân khiến chúng sợ bay vội vào nhà để lại bóng dáng đơn độc tôi nhìn chúng. Nhận thấy hành động ngốc nghếch của mình, tôi xấu hổ ăn vội miếng bánh mì đi về nhà.

Cầm chiếc cặp sách lên phòng lục đồ để soạn bài tôi bất ngờ thấy trong cặp có một cuốn truyện tình yêu làm day dứt trái tim tôi khi còn học cấp hai" Thất tịch không mưa". Câu chuyện tôi nghĩ sẽ không bao giờ đọc đến lần thứ hai không ngờ giờ đây nó lại ở trong cặp tôi, có lẽ người kia tặng món quà này lãng phí rồi. Cất cuốn sách vào tủ kính, tôi ngẩn ngơ viết một lá thư cảm ơn rồi để vào lồng xe. Lá thư ấy vào ngày hôm sau đã biệt tăm biệt tích cuốn sách kia cũng là món quà cuối cùng tôi nhận được.

Đã ba năm trôi qua tôi không nhận được bất kỳ món quà nhỏ nào từ người bí mật ấy nữa. Có lẽ tôi cũng đã quen dần với việc đó nhưng không hiểu sao lòng tôi thấy trống vắng. Một ngày nắng mưa thất thường, tự dưng tôi muốn mở cuốn truyện "Thất tịch không mưa" ra để đọc, đọc trong 3 tiếng đẫm nước mắt đến trang cuối cùng tôi nhận được một lời nhắn "Anh biết em thích bồ công anh, loài hoa này chẳng có gì thú vị chỉ biết bay theo hướng gió không biết đi về đâu. Thích anh nè, anh biết trạm cuối cùng anh cần đến là trái tim em nên hãy đợi anh nhé."

Đọc xong lời nhắn ấy mà tôi thấy bất ngờ cũng như thấy buồn cười. Không biết anh chàng này là ai mà có thể có cách theo đuổi hài hước như vậy. Chuyện cũ gửi vào quá khứ có những con người nên trân trọng ở trong tim. Chàng trai à anh là người em rất trân trọng đấy.

binh_1

Nhịp sống tấp nập vẫn diễn ra bánh xe vận mệnh luôn luân chuyển, vào ngày nắng nhẹ tôi mua một bó hoa cúc lên thăm mộ của một người bạn cũ. Đi vào nghĩa trang cùng dòng người tấp nập, sự u buồn của những người xung quanh đã bao trùm không khí tang thương nơi đây và tôi đã đứng hình không sao bước tiếp trước một ngôi mộ của chàng trai trẻ. 

Một con người với nụ cười ấm áp khuôn mặt hiền hòa nhưng không hiểu sao nhìn vào tôi thấy nhói trong tim, không khống chế được cảm xúc của mình khi nhìn vào ngày mất của người thanh niên ấy cũng vào năm người kia biến mất tôi không nhận được quà nào gửi nhận đến bây giờ. Tiến lại gần ngôi mộ, tôi thấy một dòng chữ nhỏ khắc ngoài bìa bia "Anh là hoa bồ công anh của em"mà nước mắt tôi trào ra. Tự an ủi mình có lẽ do sự trùng hợp nhưng khi về tôi không ngừng suy nghĩ về điều đó.

Xa lạ cũng được, quên mất cũng không sao nhưng đừng âm dương cách biệt bởi đó là sự trừng phạt tàn nhẫn nhất khiến con người ta đau đớn nghẹt thở không muốn nhìn thấy mặt trời của ngày mai. Người lạ ơi, anh là một phần tươi đẹp trong thanh xuân của em, dù không biết cuộc sống hiện tại anh thế nào nhưng cầu mong anh bình an khỏe mạnh luôn là chàng trai ngọt ngào trong ký ức, con người ga lăng mà em hay mơ tưởng đến.

© Vũ Thị Như Quỳnh - blogradio.vn

Xem thêm: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Vũ Thị Như Quỳnh

Tôi luôn nói với mọi người:”Nếu như tôi chết đi, tôi muốn thiêu cơ thể mình rụi thành tro. Tro tàn rơi xuống biển, không quay về cố hương, không nằm im lìm trong lòng đất, cũng không tái sinh nữa. Tôi sẽ không đến thế gian này thêm một lần nào nữa!”

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

back to top