Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhà có phải luôn là nơi ấm nhất?

2021-06-23 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Ngồi cạnh cửa sổ để từng cơn gió lạnh lùa vào đầu tôi để tỉnh táo, tôi thấy bản thân mình thật bất lực. Khi còn nhỏ tôi rất tươi cười nói về gia đình tôi nói về mái nhà của tôi nhưng bây giờ nó đã tan biến thành bong bóng nước.Thật buồn cười đó chẳng qua chỉ là nơi giam giữ hạnh phúc của một người phụ nữ yếu đuối và cũng là nhà của người khác không thuộc về chúng tôi. Đang ở trong nhà, tôi cứ ngỡ mình là một người khách đang tạm bợ và có thể bị đuổi đi bất cứ lúc nào không hay. 

***

Ngồi góc cửa sổ giữa đêm khuya ngắm nhìn cả một thế giới tĩnh lặng đen như mực mà trái tim tôi thấy thật mệt mỏi.  Người ta hay nói nơi bình yên nhất là gia đình mà tại sao đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu và cảm nhận được hơi ấm từ hai chữ " gia đình " đó? Phải chăng rằng trong tâm trí tôi nhà đã không còn ý nghĩa nữa kể từ khi cuộc sống của mọi thành viên chỉ xoay quanh hai chữ tiền bạc mà không còn để ý đến tình thân. Nhìn đôi mắt đỏ hoe lúc tối mẹ nói chuyện với tôi mà lòng tôi thấy trĩu nặng bởi sự tổn thương sâu sắc từ những lời nói mà ông nội tôi nặng lời với mẹ ngày hôm qua.

Hôm qua ư? Đó là một ngày rất tồi tệ và chứa đựng nhiều nước mắt nhất với gia đình nhỏ của tôi. Bố mẹ tôi không giàu có, bố đi làm bộ đội ngày nghỉ phép hằng năm đếm trên đầu ngón tay, mẹ đi làm công nhân và kinh doanh buôn bán mong sao trả hết nợ cho gia đình tôi một mái ấm trọn vẹn. 

Ngôi nhà của bố mẹ được xây dựng trên mảnh đất sát cạnh nhà ông nội cho để tiện làm các việc cúng bái do bố tôi là con trưởng. Như những tháng trong năm, ông tôi muốn bày một bữa tiệc gia đình cho tất cả họ hàng gần nhà sang ăn bữa cơm ấm cúng. 

Theo thường lệ, mẹ tôi dạy sớm lúc 5 giờ chuẩn bị tươm tất bánh trái, thức ăn cùng với mọi người nấu cơm bưng nước không việc gì đến tay mẹ tôi. Đến lúc 8 giờ 30 em trai tôi có một cuộc họp phụ huynh online, mẹ tôi phải nghỉ tay vào họp cho em tôi được 30 phút và tiếp tục ra làm. 

me_5

Đến bữa trưa, lúc mọi người ăn xong dọn dẹp bát đũa, mẹ bảo tôi mang thức ăn sang cho nhà chị họ và lúc này mâu thuẫn giữa ông nội và mẹ tôi xảy ra. Ông nhờ bác tôi đưa cho mẹ tiền vì tiền thức ăn mẹ tôi mua sẵn trong tủ mang ra làm cơm. Mẹ tôi không lấy và buổi tối mang lại trả ông và ông sang tận nhà tôi gọi cả bà ngoại tôi sang nói chuyện. Ông không thèm nhìn nhận đầu đuôi câu chuyện nói thẳng vào mặt mẹ tôi.

“Làm dâu trưởng mà không biết chăm lo cho gia đình bên nội, làm con gái phải biết lo toan được việc bên ngoại, đảm đang bên nội mới đáng được ở trong cái nhà này. Nếu cô không làm được thì tôi nhờ người khác cần gì phải tính toán chi li từng chút một. Ngay cả gạo cũng sang nhà cái T lấy về nấu, làm cơm thì không làm chạy vào trong nhà chơi.

Tôi không biết tôi nghe được bao nhiêu nhưng ngay khi tôi nghe được câu nói của ông mà tôi cũng rất tức giận. Ông không biết được sự hi sinh bao nhiêu năm thức sớm dậy khuya của mẹ tôi trong hơn chục năm qua mà bây giờ mẹ tôi chỉ mắc một sai lầm nho nhỏ mà ông làm ầm nên. 

Mẹ tôi lấy gạo nhà bác T vì trước đây nhiều người chê gạo nhà tôi nấu không ngon nhà bác ý nấu ngon hơn. Mẹ tôi vào nhà vì mẹ tôi phải họp phụ huynh cho thằng em. Mẹ tôi là dâu trưởng nhưng không làm được việc gì vì bao nhiêu năm qua mẹ tôi đã làm tốt đến mức không có gì chê mà bây giờ chỉ vì việc như vậy mà bị mắng. Còn việc mẹ tôi tính toán chi li sao, mẹ tôi là người rất hào phóng, mẹ mang tiền sang trả ông ông không nhận mà còn mắng mẹ.

Đỉnh điểm nhất không phải việc như vậy mà là lúc ông gọi điện cho bố tôi bảo bố mẹ ly hôn vì chút chuyện như vậy. Nghe ông nói xong mà tôi không tin vào tai mình. Bố mẹ tôi sống với nhau bao nhiêu năm đầm ấm không có cãi vã mà giờ đây chỉ vì như vậy cũng ly hôn. Tôi vô cùng giận dữ chỉ muốn đến hỏi ông sao lại làm vậy nhưng tôi không dám đi xuống vì mọi việc sẽ rối bời hơn. 

me_8

Ông mắng mẹ xong, mẹ tôi không khóc mà chỉ ngồi lặng người nhìn về phía xa xa ngoài cổng có một dòng sông đang chảy rất êm đềm. Tôi xuống dưới nhà mẹ tôi nhìn tôi nói một giọng điệu chua chát.

“Mẹ con mình không còn nhà nữa đâu, ông muốn đuổi mẹ con mình đi vì đây là đất của ông. Gia đình mình chỉ xây nhà nhờ đất của ông thôi. Đi ngủ đi con”.

Sáng hôm nay mẹ tôi vẫn đi làm như bình thường coi như không có việc gì xảy ra nhưng đến bữa cơm tối mẹ tôi lại nhắc lại câu chuyện đó với đôi mắt đỏ hoe.

“Bố mày hôm qua cũng nghe lời ông bảo nếu không làm được thì ly hôn. Ông bảo nếu bố theo phe mẹ con mình thì ra khỏi nhà còn nếu không theo thì chỉ mẹ ra khỏi nhà. Chúng mày muốn theo mẹ hay theo bố, theo mẹ sẽ khổ lắm. Thế chúng mày đi theo ai, bố mày cũng chọn ở lại cái nhà này đất này bỏ mẹ rồi”.

Tôi và hai đứa em không biết nên trả lời như thế nào vì tiền xây nhà của bố mẹ tôi vẫn còn nợ mấy trăm triệu chưa trả xong. Mẹ tôi chỉ là một công nhân bình thường không dư dả gì nhưng lại cho chị em tôi hơi ấm tình cảm thiếu sót của cả bố và mẹ vì bố tôi là bộ đội. 

Bữa cơm tối diễn ra không vui vẻ gì và cũng làm tôi nặng trĩu lòng khi suy nghĩ về tương lai. Thật ra ông nội tôi thế nào tôi là người biết rõ. Ông làm khó mẹ tôi chỉ vì mẹ tôi nghèo trong khi đó ông giàu. Hai bác gái của tôi cũng giàu và luôn được ông thiên vị dù trong mọi hoàn cảnh có lỗi nào cũng đổ lỗi nên đầu mẹ tôi vì là dâu trưởng. 

me_6

Ngày xưa hai bác cũng nghèo như mẹ tôi lúc về nhà thăm còn bị ông đuổi đi không thèm nhìn mặt thậm chí mời ông đến nhà ăn cỗ giỗ bên nội nhà chồng ông cũng không đi. Nhưng do bây giờ kinh tế ông quay 360 độ sang hai bác tôi, cỗ giỗ nhà hai bác ông còn tự mình đi. Ấy vậy dù tiền bạc không mua được hạnh phúc nhưng đó lại là miếng đệm lót cho gia đình hòa thuận. Sẽ không có giọt nước mắt nào nếu có tiền trong trường hợp nhà tôi. Còn bố tôi, một người đàn ông như vậy có thể làm chỗ dựa cho gia đình tôi sao chỉ biết nghe về một phía mà không chịu lắng nghe ý kiến của mẹ tôi.

Ngồi cạnh cửa sổ để từng cơn gió lạnh lùa vào đầu tôi để tỉnh táo, tôi thấy bản thân mình thật bất lực. Khi còn nhỏ tôi rất tươi cười nói về gia đình tôi nói về mái nhà của tôi nhưng bây giờ nó đã tan biến thành bong bóng nước.Thật buồn cười đó chẳng qua chỉ là nơi giam giữ hạnh phúc của một người phụ nữ yếu đuối và cũng là nhà của người khác không thuộc về chúng tôi. Đang ở trong nhà, tôi cứ ngỡ mình là một người khách đang tạm bợ và có thể bị đuổi đi bất cứ lúc nào không hay.  

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Xem thêm: Mẹ bảo: Muốn giúp người khác, đơn giản hãy làm tốt công việc của mình | Family Radio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Giữa bộn bề lo toan của cuộc sống trưởng thành, khi đã nếm trải bao thăng trầm, hỉ nộ ái ố, ta bỗng chạnh lòng nhớ về những tháng ngày thơ ấu hồn nhiên, vô tư bên vòng tay yêu thương của bố mẹ.

Chuyện tình ngày ấy

Chuyện tình ngày ấy

Có nắng trong hồn hoa bướm say Có kẻ trầm tư và bay bổng Có kẻ vô tư và thơ mộng Có kẻ say mê chốn nhân tình

Ngày đông

Ngày đông

“Có phải em không xứng đáng nhận được hạnh phúc không chị? Không xứng đáng được yêu thương, được bảo vệ, em chỉ là một người đi lang bạt ở nhờ nhà người khác. Người thương em nhất đã đi rồi, bây giờ, em không có nhà nữa rồi!”

Chuyến đi đến miền ký ức

Chuyến đi đến miền ký ức

Từng địa điểm, từng nền văn hóa mang đến cho tôi những trải nghiệm độc đáo và bài học quý giá về sự phong phú của thế giới. Tôi học được rằng, sự khác biệt không phải là điều để sợ hãi, mà là điều để đón nhận và tôn trọng.

Đắng cay

Đắng cay

Em biết ngày xuân hoa có bay Nắng đẹp lung linh tình lại say Xuân là ngọn gió mang hơi ấm Ghét ngọt ngào anh uống đời vui

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Việc bạn hiểu rõ chính mình, có thú vui, có sở thích sẽ giúp bạn trở nên quyến rũ, thú vị hơn!

"Em không thích môn Văn"

Một số bạn trong lớp trố mắt nhìn tôi đây bất ngờ, số khác thì không nhịn được kẽ cười. Cô cũng có chút bất ngờ. Tôi nhận thấy rằng: “Đời mình toi rồi”. Ai lại đi nói ghét môn văn ngay trước mặt giáo viên dạy văn cơ chứ.

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

back to top