Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chút tâm tư cho những ngày cuối năm

2020-01-07 10:00

Tác giả: Gio22102507 Giọng đọc: Sand

blogradio.vn - Guồng quay cuộc sống dẫu có vội vàng, dẫu có tấp nập đến đâu thì cũng chẳng nằm ngoài cái quy luật tự nhiên và bất biến xuân, hạ, thu, đông. Và lại một năm cũ sắp hết. Giữa cái tiết trời se lạnh vẫn có những ánh nắng nhẹ vương làm cho con người ta cảm nhận khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới rõ hơn bao giờ hết. Và đây cũng là lúc người ta dành chút thời gian ngoảnh nhìn lại những gì đi qua, nghiệm lại những gì đã và chưa làm được.

***

Một buổi sáng lướt một lượt Facebook, bất chợt nhìn thấy một câu nói thật hài hước “sắp đến ngày quốc tế dọn nhà”, bật cười rồi ngẫm ra “lại sắp hết một năm nữa rồi”. Lại nhớ cái thời còn đi học, cứ trông ngóng đếm ngược từng ngày chờ đến tết, được sắm quần áo mới, được lon ton theo mẹ sắm sửa kẹo mứt cho ngày tết, rồi lẽo đẽo theo ba lau chùi, dọn dẹp nhà cửa cho tươm tất. Lớn hơn tý nữa, đi học xa nhà, lại thèm cái cảm giác xách balo chờ chuyến tàu về quê ăn tết, thèm cái cảm giác đặt chân về ngôi nhà thân thuộc, con đường làng ngày nào dẫn đến trường và cả cái không khí chợ tết rộn ràng, tấp nập không lẩn vào đâu được. Bao nhiêu cảm xúc của những ngày vô tư vô lo lại ùa về, thật vui và ý nghĩa.

Còn bây giờ, đã đủ trưởng thành và chín chắn, đủ tự lập và cả sự bận rộn của cuộc sống. Những ngày cuối năm, lại giật mình nhìn lại, 365 ngày đã trôi qua, đã có gì thay đổi chưa? Vẫn công việc cũ tám giờ làm việc ở công ty, vẫn sáng đi tối về, vẫn những cuối tuần hẹn hò với đám bạn độc thân. Đến độ tuổi trưởng thành, tự bản thân ý thức một năm nữa trôi qua ta lại thêm một tuổi, nên chẳng còn háo hức trông chờ tết đến với những suy nghĩ non nớt trẻ thơ nữa. Làm gì còn cảm giác nôn nao khoác lên mình bộ quàn áo mới để đi chúc tết cùng ba mẹ, cũng chẳng còn cảm giác sướng rân người khi nhận được phong bao lì xì của người lớn. Cũng qua rồi độ tuổi háo hức mong chờ tết về để được tụ tập với đám bạn đi du xuân, những ngày tụ tập vui chơi đầu năm quên cả giờ giấc, bởi giờ đây đứa nào cũng cần dành thời gian đầu năm cho gia đình riêng của mình.

1

Ngồi tại quán cà phê quen thuộc, nhấp một ngụm cà phê ấm nóng, nhìn con phố đã lên đèn vào những ngày bận rộn cuối năm, tâm hồn thức dậy những suy nghĩ bâng quơ. Bất giác điện thoại rung lên, là mẹ gọi. Vẫn những câu hỏi thăm quen thuộc, đã cơm nước gì chưa?công việc dạo này thế nào? Cuộc điện thoại kéo dài hơn mọi khi vì những câu hỏi về cái tết gần kề, năm nay có về quê sớm không, được nghỉ tết bao lâu và cả những công việc đồng áng đã đến vụ mùa ở quê, năm nào cũng cận tết khiến ba mẹ chăng rỗi được tý nào. Tắt máy và loạt câu hỏi lại hiện lên trong đầu. Hình như mình cũng chưa có kế hoạch gì cho tết năm nay cả, cũng chưa sắm sửa gì cho bản thân mình.

Một năm làm việc miệt mài, cũng có những lúc khó khăn, nhưng cũng chẳng có gì to tát. Thế mà, một năm trôi qua, cũng chẳng tự thay đổi được gì nhiều. Giờ có phải là lúc tự thưởng cho mình một chuyến đi đâu đó hay không, nhưng ngẫm lại thì có lẽ chưa phải lúc, tết là thời gian cần dành trọn vẹn cho gia đình đối với những người xa quê. Hay thôi, tự thưởng cho mình một buổi tối nhâm nhi một tách cà phê rồi lang thang dạo phố sắm sửa một vài bộ quần áo mới cho bản thân, à, cho cả bố mẹ nữa chứ nhỉ. Tết sắp đến, cũng tự phải thay đổi bản thân bằng một kiểu tóc mới để đón một mùa xuân mới, thế là đủ. Cuộc sống độc thân chỉ cần tìm kiếm niềm vui đơn giản đến vậy.

Háo hức đón tết giờ đây cũng khác xa so với cách đây mười mấy năm. Giờ đây chỉ trông chờ đến dịp 29, 30 tháng chạp, bắt chuyến tàu về quê, tận hưởng cái rộn ràng của phiên chợ những ngày cuối năm, cùng mẹ sắm sửa mâm cỗ cúng ông bà. Đơn giản là cần hương vị mang tên “sum họp”. Sum họp để được cùng nhau quây quần bên những tách trà chờ đón khoảnh khắc giao thừa, sum họp để được ngồi lại gói bánh và ngồi bên bếp lửa canh nồi bánh cùng nhau. Càng lớn lại càng trân trọng gia đình. Bởi chẳng biết rằng còn mấy mùa xuân  được đón giao thừa bên cạnh ba mẹ nữa. Dẫu biết chẳng thể nào nằm ngoài quy luật tất yếu ấy được, nhưng, trong tâm lại nhói lên một nỗi buồn không tên… Thế nên, tự nhắc bản thân cần phải trân trọng từng khoảnh khắc bên gia đình, từng phút giây bên người thân yêu, đừng lãng phí thời gian để đến ngày nào đó, lại tiếc hoài không thôi.

2

Ngẫm lại cho bản thân mình qua một năm, công việc đã bắt đầu vào guồng quay ổn định. Điều bận tậm tết này về quê lại là một câu hỏi đã quá cũ kỹ “bao giờ lấy chồng”. Cuộc sống độc thân đã trở nên quá đỗi quen thuộc, từng ngày trôi qua chẳng chút bận lòng. Thế mà tết đến lại bất giác sợ sệt những câu hỏi như vậy. Đôi khi mệt mỏi giữa cuộc sống bộn bề, cũng cần lắm một bờ vai để tựa vào. Đôi lần khó khăn cũng cần lắm một người bạn đồng hành để tâm sự.

Thế nhưng, trải qua đổ vỡ khiến con người ta cảm thấy e dè, sợ sệt để bắt đầu một mối quan hệ mới. Vậy nên, dẫu có đôi lần vấp ngã tự mình có thể đứng dậy được thì cũng chẳng sao. Tự nhủ bản thân cứ sống và làm việc như bản thân mong muốn và đam mê, thế là đủ. Nhưng, điều bận lòng giờ đây là không phải ở chính bản thân mình, mà là gia đình. Biết rằng ba mẹ đang trông ngóng từng ngày con cái được yên bề, đã bao lần ba mẹ hỏi đến việc lập gia đình nhưng chỉ biết cười trừ cho qua chuyện. Năm nay lại phụ lòng ba mẹ. Biết sao bây giờ khi mà cái duyên cái phận chẳng thể nào gượng ép được.

Một buổi chiều tan làm, con phố vốn dĩ đông đúc lại càng tấp nập bởi không khí rộn ràng khi mùa xuân đang cận kề. Không khí tươi vui tràn ngập khắp mọi nẻo đường ấy lại nhắn nhủ ta suy nghĩ tích cực và lạc quan hơn. Bỏ lại đằng sau những lo âu và phiền muộn của năm cũ. Khoác lên tinh thần tươi tắn để chào đón một mùa xuân mới và một cái tết ấm no.

Thời gian vốn dĩ chẳng chờ đợi bất kỳ một ai, hãy cứ sống trọn vẹn để mỗi mùa xuân qua đi ta không hề hối tiếc bất kỳ điều gì cả và mỗi cái tết đúng nghĩa “tết đoàn viên”!

© Gio22102507 – blogradio.vn

Giọng đọc: Sand

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Ngày chị mặc váy cưới

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Anh thương người bệnh, anh thương đồng bào và hơn ai hết anh rất thương em, thương cô gái ngày đêm lo cho anh. Hơn ai hết, anh muốn em hãy tin tưởng ở anh, có em tin anh thì đó là động lực để anh tiếp tục con đường này? Em hãy tin anh nhé, được không?

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

“Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ. Tất cả người ta từng gặp, không một người ngẫu nhiên, người đến bởi nợ đầy, người đi bởi duyên cạn, mọi thứ đều là duyên phận an bài, hà tất phải cưỡng cầu.”

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Mỗi ngày trong cuộc sống cần có những lời nói dối đáng quý xuất phát từ con tim chân thật, để xoa dịu bao sự lo toan nặng nề.

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

back to top