Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chút tâm tư cho những ngày cuối năm

2020-01-07 10:00

Tác giả: Gio22102507 Giọng đọc: Sand

blogradio.vn - Guồng quay cuộc sống dẫu có vội vàng, dẫu có tấp nập đến đâu thì cũng chẳng nằm ngoài cái quy luật tự nhiên và bất biến xuân, hạ, thu, đông. Và lại một năm cũ sắp hết. Giữa cái tiết trời se lạnh vẫn có những ánh nắng nhẹ vương làm cho con người ta cảm nhận khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới rõ hơn bao giờ hết. Và đây cũng là lúc người ta dành chút thời gian ngoảnh nhìn lại những gì đi qua, nghiệm lại những gì đã và chưa làm được.

***

Một buổi sáng lướt một lượt Facebook, bất chợt nhìn thấy một câu nói thật hài hước “sắp đến ngày quốc tế dọn nhà”, bật cười rồi ngẫm ra “lại sắp hết một năm nữa rồi”. Lại nhớ cái thời còn đi học, cứ trông ngóng đếm ngược từng ngày chờ đến tết, được sắm quần áo mới, được lon ton theo mẹ sắm sửa kẹo mứt cho ngày tết, rồi lẽo đẽo theo ba lau chùi, dọn dẹp nhà cửa cho tươm tất. Lớn hơn tý nữa, đi học xa nhà, lại thèm cái cảm giác xách balo chờ chuyến tàu về quê ăn tết, thèm cái cảm giác đặt chân về ngôi nhà thân thuộc, con đường làng ngày nào dẫn đến trường và cả cái không khí chợ tết rộn ràng, tấp nập không lẩn vào đâu được. Bao nhiêu cảm xúc của những ngày vô tư vô lo lại ùa về, thật vui và ý nghĩa.

Còn bây giờ, đã đủ trưởng thành và chín chắn, đủ tự lập và cả sự bận rộn của cuộc sống. Những ngày cuối năm, lại giật mình nhìn lại, 365 ngày đã trôi qua, đã có gì thay đổi chưa? Vẫn công việc cũ tám giờ làm việc ở công ty, vẫn sáng đi tối về, vẫn những cuối tuần hẹn hò với đám bạn độc thân. Đến độ tuổi trưởng thành, tự bản thân ý thức một năm nữa trôi qua ta lại thêm một tuổi, nên chẳng còn háo hức trông chờ tết đến với những suy nghĩ non nớt trẻ thơ nữa. Làm gì còn cảm giác nôn nao khoác lên mình bộ quàn áo mới để đi chúc tết cùng ba mẹ, cũng chẳng còn cảm giác sướng rân người khi nhận được phong bao lì xì của người lớn. Cũng qua rồi độ tuổi háo hức mong chờ tết về để được tụ tập với đám bạn đi du xuân, những ngày tụ tập vui chơi đầu năm quên cả giờ giấc, bởi giờ đây đứa nào cũng cần dành thời gian đầu năm cho gia đình riêng của mình.

1

Ngồi tại quán cà phê quen thuộc, nhấp một ngụm cà phê ấm nóng, nhìn con phố đã lên đèn vào những ngày bận rộn cuối năm, tâm hồn thức dậy những suy nghĩ bâng quơ. Bất giác điện thoại rung lên, là mẹ gọi. Vẫn những câu hỏi thăm quen thuộc, đã cơm nước gì chưa?công việc dạo này thế nào? Cuộc điện thoại kéo dài hơn mọi khi vì những câu hỏi về cái tết gần kề, năm nay có về quê sớm không, được nghỉ tết bao lâu và cả những công việc đồng áng đã đến vụ mùa ở quê, năm nào cũng cận tết khiến ba mẹ chăng rỗi được tý nào. Tắt máy và loạt câu hỏi lại hiện lên trong đầu. Hình như mình cũng chưa có kế hoạch gì cho tết năm nay cả, cũng chưa sắm sửa gì cho bản thân mình.

Một năm làm việc miệt mài, cũng có những lúc khó khăn, nhưng cũng chẳng có gì to tát. Thế mà, một năm trôi qua, cũng chẳng tự thay đổi được gì nhiều. Giờ có phải là lúc tự thưởng cho mình một chuyến đi đâu đó hay không, nhưng ngẫm lại thì có lẽ chưa phải lúc, tết là thời gian cần dành trọn vẹn cho gia đình đối với những người xa quê. Hay thôi, tự thưởng cho mình một buổi tối nhâm nhi một tách cà phê rồi lang thang dạo phố sắm sửa một vài bộ quần áo mới cho bản thân, à, cho cả bố mẹ nữa chứ nhỉ. Tết sắp đến, cũng tự phải thay đổi bản thân bằng một kiểu tóc mới để đón một mùa xuân mới, thế là đủ. Cuộc sống độc thân chỉ cần tìm kiếm niềm vui đơn giản đến vậy.

Háo hức đón tết giờ đây cũng khác xa so với cách đây mười mấy năm. Giờ đây chỉ trông chờ đến dịp 29, 30 tháng chạp, bắt chuyến tàu về quê, tận hưởng cái rộn ràng của phiên chợ những ngày cuối năm, cùng mẹ sắm sửa mâm cỗ cúng ông bà. Đơn giản là cần hương vị mang tên “sum họp”. Sum họp để được cùng nhau quây quần bên những tách trà chờ đón khoảnh khắc giao thừa, sum họp để được ngồi lại gói bánh và ngồi bên bếp lửa canh nồi bánh cùng nhau. Càng lớn lại càng trân trọng gia đình. Bởi chẳng biết rằng còn mấy mùa xuân  được đón giao thừa bên cạnh ba mẹ nữa. Dẫu biết chẳng thể nào nằm ngoài quy luật tất yếu ấy được, nhưng, trong tâm lại nhói lên một nỗi buồn không tên… Thế nên, tự nhắc bản thân cần phải trân trọng từng khoảnh khắc bên gia đình, từng phút giây bên người thân yêu, đừng lãng phí thời gian để đến ngày nào đó, lại tiếc hoài không thôi.

2

Ngẫm lại cho bản thân mình qua một năm, công việc đã bắt đầu vào guồng quay ổn định. Điều bận tậm tết này về quê lại là một câu hỏi đã quá cũ kỹ “bao giờ lấy chồng”. Cuộc sống độc thân đã trở nên quá đỗi quen thuộc, từng ngày trôi qua chẳng chút bận lòng. Thế mà tết đến lại bất giác sợ sệt những câu hỏi như vậy. Đôi khi mệt mỏi giữa cuộc sống bộn bề, cũng cần lắm một bờ vai để tựa vào. Đôi lần khó khăn cũng cần lắm một người bạn đồng hành để tâm sự.

Thế nhưng, trải qua đổ vỡ khiến con người ta cảm thấy e dè, sợ sệt để bắt đầu một mối quan hệ mới. Vậy nên, dẫu có đôi lần vấp ngã tự mình có thể đứng dậy được thì cũng chẳng sao. Tự nhủ bản thân cứ sống và làm việc như bản thân mong muốn và đam mê, thế là đủ. Nhưng, điều bận lòng giờ đây là không phải ở chính bản thân mình, mà là gia đình. Biết rằng ba mẹ đang trông ngóng từng ngày con cái được yên bề, đã bao lần ba mẹ hỏi đến việc lập gia đình nhưng chỉ biết cười trừ cho qua chuyện. Năm nay lại phụ lòng ba mẹ. Biết sao bây giờ khi mà cái duyên cái phận chẳng thể nào gượng ép được.

Một buổi chiều tan làm, con phố vốn dĩ đông đúc lại càng tấp nập bởi không khí rộn ràng khi mùa xuân đang cận kề. Không khí tươi vui tràn ngập khắp mọi nẻo đường ấy lại nhắn nhủ ta suy nghĩ tích cực và lạc quan hơn. Bỏ lại đằng sau những lo âu và phiền muộn của năm cũ. Khoác lên tinh thần tươi tắn để chào đón một mùa xuân mới và một cái tết ấm no.

Thời gian vốn dĩ chẳng chờ đợi bất kỳ một ai, hãy cứ sống trọn vẹn để mỗi mùa xuân qua đi ta không hề hối tiếc bất kỳ điều gì cả và mỗi cái tết đúng nghĩa “tết đoàn viên”!

© Gio22102507 – blogradio.vn

Giọng đọc: Sand

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Ngày chị mặc váy cưới

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết chỉ về khi bạn trở về

Tết chỉ về khi bạn trở về

Tôi vẫn nhớ trong một bài giảng thầy giáo tiếng anh của tôi đã dạy, đối với từ “home” chúng ta dùng “go home” mà không dùng “to” như khi dùng đối với những địa điểm khác. Vì đó là nơi chúng ta trở về. Điều này làm tôi nhớ đến một câu nói: "Người ta có rất nhiều nơi để đi nhưng chỉ có một chốn để về".

Gió chướng gọi Tết về

Gió chướng gọi Tết về

Cơn gió Tết miên man thổi quyện nhẹ khói nhang nhà ai, có chút gì man mác buồn như nuối tiếc thời gian đã qua. Không khí chuẩn bị Tết đã theo ngọn gió len lỏi vào từng căn nhà, ngõ vắng, tôi cũng háo hức mừng thầm. Tết sắp về đến rồi.

Cuối năm ngồi ngẫm lại: chúng ta đã có bao nhiêu ngày dành cho bản thân mình?

Cuối năm ngồi ngẫm lại: chúng ta đã có bao nhiêu ngày dành cho bản thân mình?

Trong 365 ngày qua chúng ta có lúc hối hả tất bật, có lúc lại chợt thấy thanh thản bình yên sau những ngày tháng bận rộn. Dường như hôm nay mọi lo toan, mọi gánh nặng đều được trút bỏ, để thấy những khoảnh khắc là yên ắng, là chan chứa, là bình yên...

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Hy vọng tết đến nụ cười sẽ nở trên môi mỗi người và nỗi buồn tạm dừng chân ngoài cửa.

Replay Blog Radio: Lưng chừng mùa đông

Replay Blog Radio: Lưng chừng mùa đông

Nếu em thích cappuccino thì em sẽ thấy nó giống như những ngày ta đang sống, thực chất là có những khoảnh khắc dù rất ngắn, nhưng em sẽ không bao giờ quên được, nhất là khi em nhận ra một người nào đó có ý nghĩa đặc biệt với mình.

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ hàng mà con biết mỗi lần như thế con biết tim mẹ lại buồn, mẹ thương con gái mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ mẹ một chàng rể mà năm trước con hứa sẽ tìm cho mẹ.

Cuối năm ngồi ngẫm lại cuộc đời: Cứ sống chết vì tiền chúng ta có bao nhiêu ngày thực sự dành cho bản thân?

Cuối năm ngồi ngẫm lại cuộc đời: Cứ sống chết vì tiền chúng ta có bao nhiêu ngày thực sự dành cho bản thân?

Cuộc đời con người có thể vì tiền mà "vào sinh ra tử". Vất vả nửa đời chính là vì mong muốn tích góp nhiều tiền tài, vật chất hơn nữa để có thể nâng chất lượng sinh hoạt lên một độ cao khác. Thế nhưng, đồng thời tiền tài cũng tựa như xiềng xích, lòng tham là nấm mộ chôn vùi bản thân. Chúng ta càng để đồng tiền, danh lợi, vật chất chiếm đoạt bản thân lại càng đánh mất tất cả. Cuối cùng chỉ là công dã tràng, không còn gì trong tay.

Blog Radio 634: Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh?

Blog Radio 634: Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh?

Cô mỉm cười khi bắt gặp ánh mắt Nguyên, lòng tự nhủ: "Anh à, đợi cho qua ngày 27 tết được không anh?".

Replay Blog Radio: Gác trọ mùa đông

Replay Blog Radio: Gác trọ mùa đông

Phố co mình trong cái lạnh rét buốt. Mùa đông đứng nhìn một người vội vã rời đi. Hạnh phúc buông lơi, tình yêu ở lại. Ngọt bùi đắng cay rồi cũng theo cơn gió đông trôi xa, mất hút giữa ngàn trùng lãng quên.

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

Có những dòng này em viết cho anh, viết cho những tháng ngày đọng lại trong kí ức của hai đứa. Em muốn viết cho anh, cho những ngày xuân mưa se lạnh, viết cho mùa hè cuồng nhiệt say sưa, viết cho mùa thu dịu dàng nhè nhẹ, và viết cho mùa đông ấm áp tràn đầy.

back to top
logo left
logo right
banner bottom