Cậu bạn thân bỗng hóa người yêu (Phần 2)
2023-08-22 02:55
Tác giả:
Mio
blogradio.vn - Mày có biết là tao luôn cười thầm mỗi khi mẹ tao nhận mày làm con dâu không, vậy mà mày cứ chối đây đẩy, tao đã dỗi mày lắm đấy. Tao đã phát bao nhiêu tín hiệu vậy mà mày không thèm bắt lấy một lần. Nhưng tao lại không đủ can đảm để nói ra với mày
***
(Tiếp theo phần 1)
Mở mắt ra, tôi nhận ra khung cảnh quen thuộc xung quanh tôi. Đây chẳng phải là nhà Phong hay sao! Nhưng sao tôi lại nằm ở đây là không phải là nhà mình chứ? Những chuyện xảy ra đêm qua đã khiến đầu tôi đến giờ vẫn còn đau nhức, tôi cảm thấy khát nước, chỉ muốn ngay lập tức nhấc chiếc chăn mỏng kia trên người ra để đi tìm lấy một ly nước ấm nóng. Đặt chân xuống sàn, cái đầu tiên tôi nhìn thấy chính là một chiếc áo phông nam màu trắng dính một vài vệt đỏ vứt ở dưới chân giường. Chuyện gì đã xảy ra khi tôi đang thiếp đi vậy? Nhưng rồi cái cổ khô khốc của tôi đã buộc tôi nhớ lại việc tôi đang tìm kiếm một ly nước, khiến cho lời thắc mắc của tôi về chiếc áo chìm dần. Tôi mở cửa tiến xuống bếp lấy nước. Dù đây không phải nhà tôi nhưng lại là một căn nhà quá quen thuộc từ khi còn là một đứa trẻ nên mọi ngóc ngách tôi đều nắm trong lòng bàn tay. Xuống đến nơi thấy cô Lan đang loay hoay trong bếp, cô đang nấu một món gì đó rất thơm thì phải. Tôi tiến đến chiếc máy lọc nước, lờ đờ rót một cốc nước đầy. Tiếng nước chảy róc rách khiến cô quay lại và bắt gặp tôi đang đứng cách cô không xa:
.jpg)
- Con dậy rồi hả Đào, con có biết suýt nữa đêm qua con rơi vào tay kẻ xấu không? May mà có thằng Phong đến và đưa con về nhà. Nghe thấy tiếng Phong gọi, cô ra mở cửa và giật mình khi thấy hắn đang ôm con, trên áo thì lênh láng những vết máu. Nó không nói gì mà xông ngay vào nhà đặt con xuống giường. Cô đã rất hốt hoảng với những chuyện vừa nhìn thấy, nhưng chỉ dám hỏi khi lòng trở xuống nhà. Cô đã rất lo lắng nhưng không dám báo cho mẹ con vì sợ mẹ con cũng sẽ hoảng loạn như cô. Nên cô đã gọi điện cho gia đình con, bảo nay cho con được ở lại nhà cô. Còn mọi chuyện như thế nào thì Phong đã nói hết cho cô rồi. Nói xong nó cũng lập tức trở về phòng nhưng vẫn không quên dặn cô hãy để mắt đến con.
Trí nhớ của tôi bây giờ không thể nào nhớ nổi hết những gì cô Lan vừa nói. Tôi bắt đầu hiểu ra, người đàn ông đã bế trôi đi đêm qua, chính là thằng bạn thân của tôi. Trong lòng tôi lúc này thật sự muốn biết bây giờ Phong thế nào rồi. Tôi liền xin phép cô Lan được lên thăm Phong. Tiếng gõ cửa không làm cho Phong thức dậy, tôi khẽ vặn tay nắm cửa, cánh cửa này không bị khóa, nhẹ nhàng mở cửa và bước vào bên trong. Tôi thấy thằng bạn tôi đang nằm đấy, tóc tai rối bù, bộ quần áo hôm qua hắn mặc được cũng vứt lung tung dưới sàn nhà. Tôi giật mình khi bắt gặp gương mặt của Phong, gương mặt đẹp trai ấy giờ đã là những vết tím bầm, biểu hiện cho một trận ẩu đả đã xảy ra vào đêm qua. Tôi nhẹ nhàng kéo chiếc chăn mỏng trên người của cậu bạn tôi ra, vài vết tím bầm hiện lên trên cánh tay của cậu. Bàn tay gân guốc ấy giờ đây tràn ngập những vết thương. Tôi lấy tay nhẹ nhàng xoa vào vết thương cậu. Phong giật mình tỉnh dậy, tôi cảm nhận được sựu mệt mỏi trên đối mắt của thằng bạn tôi.
- Mày cứ nghỉ đi, mày vẫn còn yếu lắm, để tao xuống bếp bưng đồ ăn lên cho nhé. – Tôi vuốt những lọn tóc đang lòa xòa trước mắt Phong
Vẫn cái vẻ mặt lạnh lùng ấy, cậu ta nhìn tôi và không nói gì. Tôi kéo chiếc chăn gia, đỡ cậu dậy, đồng thời kê chiếc gối lên thành giường để cậu dựa vào. Vừa ngồi dậy, hắn bảo tôi rằng:
- Mày không phải lo cho tao đâu, mày cũng còn yếu, mày cũng nên nghỉ ngơi đi, cứ để tao nằm một lúc nữa rồi tao sẽ tự dậy.
Tôi không trả lời hắn ta mà chạy ngay xuống bếp, múc một bát cháo từ chiếc nổi trên bếp đặt lên đĩa và mang lên cho Phong:
- Mày dậy rửa mặt đi, xong quay lại đây tao đút cháo cho ăn.
Hắn cũng nghe lời tôi và ngoan ngoãn ngồi dậy, tiến vào phòng tắm.
Vừa trở ra, cậu ta liền nói ngay:
- Mày cứ để bát cháo đấy, rồi về đi không mẹ mày lại lo.
- Mày yên tâm, mẹ mày đã gọi cho mẹ tao và bảo cho tao được ở đây chơi với nhà mày một hôm rồi. Mày cứ ra đây không phải ngại với tao đâu. – Vừa chạy ra cầm bát cháo tôi vừa nói.
Tôi vẫn đứng yên đợi Phong ngồi xuống giường, múc thìa cháo nóng và Phong há miệng ra. Thấy sự kiên quyết của tôi hắn ta ngoan như một con cún con và lập tức há miệng ra ăn hết thìa cháo:
- Mày cứ nghe lời tao vậy có phải ngoan không
.jpg)
Ăn hết gần bát cháo, tôi quay đi chỗ khác và nói với Phong:
- Cảm ơn mày hôm qua đã kêu tao nhé, nếu không có mày tao không biết phải xoay sở thế nào nữa.
Liếc về phía hắn, tôi nhìn thấy gương mặt hắn đỏ bừng lên át cả những vết bầm. Hắn nói rất khẽ:
- Mày không cần cảm ơn tao đâu đây là việc tao phải làm mà. Chỉ cần tao còn ở đây thì sẽ không có đứa nào dám bắt nạt mày đâu.
Vừa nghe Phong nói xong để tôi như lập tức nhớ ra một điều gì đó, tôi quay lại nhìn thẳng vào mặt lòng không chút ngần ngại:
- Này tao hỏi cái này, mày đừng giận nhé. Hôm qua, lúc tao vừa mới ngấm thuốc tao nghe thấy tiếng mày, gọi tao là cái gì cái gì mà đừng động vào người con gái của tao thì phải.
Mệt Phong lại đỏ bừng lên hơn lúc trước, bảo với tôi rằng:
- Tao cũng chẳng nhớ gì nữa.
Câu chuyện ấy lại thoáng qua đầu tôi khiến tôi quên mất, tôi nói với Phong một giọng đầy áy náy:
- Mày bình phục nhanh đi, khi nào mày khỏi hẳn thì tao đưa mày đi ăn coi như là lời cảm ơn.
- Mày không cần phải cảm ơn tao, đấy là việc tao nên làm mà, mày không sao là tốt rồi.
Nhìn hắn thương tích đầy mình, trong lòng tôi không khỏi xót xa. Nhưng thôi, tôi nghĩ mình cần rời đi để hắn tiếp tục nghỉ ngơi vậy:
- Mày đi nằm tiếp đi nhé, tao ra ngoài đây.
Bước ra khỏi phòng, bước xuống cầu thang tôi cảm thấy lảo đảo. Sao thế nhỉ? Tôi nghĩ mình đã khỏe lại sau một đêm dài rồi cơ mà? Sao tôi vẫn không thể đi nổi xuống từng bậc thang thế này? Người tôi nói bừng, đôi mắt lờ đờ khiến tôi không xác định nổi bậc thang tiếp theo. Và thế là chỉ còn vài bậc nữa thôi, tôi bước hụt rồi lăn xuống cầu thang, đập đầu vào tay vịn. Vài giây sau tôi thấy cô Lan hoảng hốt chạy đến bên tôi, chắc cô đã nghe thấy tiếng động ban nãy lúc tôi bị ngã. Cô ôm lấy tôi, giọng nói của cô như đang khóc. Trán tôi có vết gì đó đau nhức, ướt đẫm, và tôi gục trên vai cô…
Tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm trong chính căn phòng tôi ban sáng tôi vừa tỉnh dậy. Thấy trán tôi đang băng bó gì đó hay sao mà thấy cái đôi chút vướng víu. Đầu tôi vẫn còn ong ong, chỉ muốn hé mắt ra một chút để xem bây giờ là ngày hay đêm. Vẫn còn ánh sáng len lói vào phòng. Tôi đoán bây giờ đã sang chiều. Mở mắt to thêm chút nữa, tôi thấy có một dáng người đang ngồi bên giường tôi. Cái dáng người cao lêu khuê ấy tôi không lẫn đi đâu được. Mà chắc chắn rằng đó là Phong. Hắn đang ngồi im, trầm ngây hướng ánh mắt vô định về phía cửa sổ, gió nhẹ lùa vào khiến chiếc rèm bay bay. Tôi vẫn nằm im bất động, bây giờ tôi chỉ muốn nằm thôi, hãy cứ để Phong ngồi đấy, vì cậu cũng đang rất mệt rồi.
Im lặng được một lúc lâu, tôi nghe thấy một tiếng nói vang lên, phá lan sự yên tĩnh của căn phòng:
- Đã bao năm rồi, sao mày vẫn chưa hiểu lòng tao hả Đào?
“Hả! Tôi đã làm gì có lỗi với hắn sao? Sao hắn không nói trực tiếp khi tôi tỉnh táo, mà lại nói khi biết tôi đang nằm im re trên giường?” Chỉ suy nghĩ vậy thôi đã khiến đầu tôi lại đau nhức, tôi lại yên lặng nằm lắng nghe.
.jpg)
- Mày vẫn không hiểu hay đang cố tình không hiểu chứ? Mày vẫn không hiểu tại sao mà tao không cho một đứa con trai nào tiến lại gần mày à? Tao phải làm gì mày mới hiểu tại sao tao làm vậy hả Đào? Mày không biết tao đã thích mày được mấy năm rồi à? Đầu tiên tao cũng nghĩ đến chỉ là cảm giác của một người con trai bảo vệ, quan tâm cho cô bạn thân của mình. Nhưng càng lớn, tao lại càng cảm thấy thứ tình cảm tao dành cho mày vượt quá mức tình bạn. Tao dị ứng với tất cả những đứa đang lân la định cướp mày khỏi tao. Mày cứ kể với tao về mấy thằng mày thích, tao chả thích nghe tí nào đâu. Tao cũng thờ ơ với nhiều đứa con gái xung quanh tao vì trong lòng tao đã có mày rồi. Mày có biết là tao luôn cười thầm mỗi khi mẹ tao nhận mày làm con dâu không, vậy mà mày cứ chối đây đẩy, tao đã dỗi mày lắm đấy. Tao đã phát bao nhiêu tín hiệu vậy mà mày không thèm bắt lấy một lần. Nhưng tao lại không đủ can đảm để nói ra với mày, tao sợ tình bạn mười năm của chúng ta chấm hết. Tao sợ mày coi tao là một đứa ích kỷ không muốn cho mình được hạnh phúc bên người mình thích. Nhưng tao chấp nhận làm người âm thầm dõi theo mày. Vì ít nhất, như thế tao được bên cạnh mày.
Tim tôi hẫng đi một nhịp, hóa ra thằng hạn tôi lại có nhiều suy nghĩ đến như vậy. Hay tại tôi vô tư, không nhận ra được tâm tư của hắn. Tôi không biết nữa, tôi chưa nghĩ đến mình sẽ rơi vào hoàn cảnh này. Tôi chả biết nên im lặng hay nên cất lời nữa. Mọi thứ như dừng lại trong tâm trí tôi.
- Tao có thể đợi mày, cho đến khi mày yêu tao được không? Hắn ra nhìn về phía tôi.
Tôi sợ hắn phát hiện ra sự giả vờ của tôi. Tôi nằm im không nhúc nhích. Hắn quay lại về phía cửa sổ. Ánh nắng trong căn phòng trở nên yếu ớt dần cho một buổi xế chiều. Hắn tiến lại phía lối đi định rời ra ngoài thì tôi chợt nói:
- Mày không nói thì làm sao tao biết được? Mày nghĩ tao có giác quan thứ sáu à?
Không nghe thấy tiếng bước chân của hắn nữa, chắc hắn đang do dự điều gì mà không bước tiếp, tôi nghe giọng hắn cất lên:
- Mày nghe thấy hết rồi à?
- Ừ! Nghe thấy từ đoạn mày trách tao không hiểu lòng mày?
- Vậy mày có đồng ý không?
- Cho tao thời gian được không? Tao cảm thấy hơi bất ngờ.
- Được, tao sẽ đợi mày!
Hắn tiến ra ngoài, tiếng bước chân nhanh hơn trước. Tôi thì vẫn thơ thẩn với những chuyện vừa xảy ra.
Tối hôm ấy, tôi trở về nhà để hứng chịu cơn thịnh nộ của ba. Lúc ấy, mẹ tôi đã phải bảo ba rằng tôi còn rất yếu, nên cần được nghỉ ngơi, bảo ông hãy la mắng khi tôi đã khỏe hẳn. Vậy là tôi xin nghỉ vài ngày liền, hôm nào Phong cũng sang thăm tôi và luôn mang theo những món đồ ăn vặt tôi ưa thích. Tôi tự nhủ: “Tại sao tên ngốc này lại yêu một đứa con gái có tinh cách như một đứa con trai giống tôi chứ? Cậu thật lạ đấy.”
.jpg)
- Mày nghỉ chỗ ấy đi, kiếm chỗ mới mà làm. – Hắn bảo tôi
- Tao cũng đang có dự định như vậy đây.
- Hay mày vào chỗ tao làm đi, công ty tao đang thiếu một vài vị trí đúng theo sở thích của mày đấy. – Ánh mắt hắn chợt sáng lên.
- Ừa, mấy nữa tao sẽ làm hồ sơ ứng tuyển vào làm cùng với mày.
Hắn giơ ngón út ra trước mặt tôi và nói:
- Ngoắc tay hứa đi.
Tôi cũng xòe ngón út ra móc vào tay hắn. Thì hắn bất chợt nắm lấy tay tôi áp vào ngực hắn:
- Mày đồng ý làm con dâu mẹ tao nhé?
Bàn tay tôi nằm trọn vẹn trong tay hắn, tôi cảm nhận được nhịp tim hắn đang rung lên trong lồng ngực. Má tôi ửng đỏ:
- Ừa.
Hắn thơm lên má tôi một cái rồi chạy luôn ra cửa. Tôi ngồi chết trân trên giường với một loạt hành động vừa rồi. Tôi nghe thấy tiếng tim mình đang đập, nếu bây giờ mà có cái gương chắc mặt tôi đang đỏ lựng như một trái đào chính mất thôi.
Tối hôm ấy, cô Lan sang thăm tôi. Cô nắm lấy tay tôi và bảo:
- Vết thương trên trán con đã lành chưa, cô đợi mấy hôm con khỏe hơn thì mới sang đây thăm con. Cô mua ít đồ bổ, con ở nhà ăn hết cho nhanh khỏi nghe con. Để thừa không ăn là cô giận đấy nhé.
Tôi mìm cười nhìn cô:
- Con đỡ hơn nhiều rồi cô ạ. May mà hôm ấy có cô chăm sóc cho con.
Cô vén tóc tôi lên và cười cười:
- Hôm qua thằng Phong nó về bảo cô là nó sắp đón được em hàng xóm nhà cô Tâm về là con dâu rồi. Hai đứa bắt đầu quen nhau rồi phải không?
Tôi e thẹn cúi mặt xuống tay cô và gật đầu:
- Vâng ạ.
Gương mặt cô hớn hở, tay cô siết chặt tay tôi hơn:
- Cô đợi ngày này lâu lắm rồi. Từ bây giờ trở đi, thằng Phong nó mà bắt nạt con thì nhớ mách cô nghe không. Cô về quát nó.
Tôi vẫn đỏ mặt và đáp:
- Vâng ạ. Con cảm ơn cô.
Cô Lan tiếp lời ngay:
- Cô cô cái gì nữa, gọi luôn là mẹ cho quen đi con.
- Nhưng con còn ngại lắm cô ơi. – Tôi nói lí nhí.
Cô cười thành tiếng rồi vuốt tóc tôi.
Sau một tuần, tôi bình phục hẳn. Phong rủ tôi đi ăn ở một quán đồ nướng mà chúng tôi hay đi để ăn mừng ngày tôi khỏe lại. Hắn ân cần với tôi như một người bạn trai thực thụ vậy. Tôi thấy hơi bối rối trước sự chăm sóc thái quá này:
- Mày tự nhiên chu đáo quá làm tao sợ đấy.
Phong nhìn tôi chằm chằm:
- Mày cái gì mà mày, gọi là anh. Không anh cho đi bộ về đấy.
Chả hiểu sao từ khi va đầu vào tay vịn cầu thang xong, tôi trở nên dịu dàng hẳn:
- Vâng ạ.
.jpg)
Nghe tôi thỏ thẻ, hắn cười đáp:
- Đấy, thế có phải yêu không!
Xong hắn lại quay ra thơm tôi phát giữa xung quanh là bao nhiêu người. Tôi ngại quá đi mất, chỉ muốn đấm hắn một phát thôi.
Sau hôm ấy, tôi bắt đầu phải làm quen đầu với sự chăm sóc của Phong. Không ngờ thằng bạn thân của tôi khi yêu lại là một con người ngọt ngào đến vậy. Tôi thích được nũng nịu trong sự ấm áp của Phong. Bên Phong lâu, bản tính đàn ông của tôi tự nhiên biến đâu mất, mà lại trở thành con mèo nhỏ muốn được Phong yêu thương, chiều chuộng. Tôi bắt đầu thích được khoác tay Phong mỗi khi ra đường, thích được Phong ôm vào lòng để tôi có thể hít lấy hít để mùi hương trên cơ thể Phong, thích được Phong lo lắng cho tôi từ những hành động nhỏ nhặt mà không cần lời nói như cách Phong hay bắt tôi đi vào trong mỗi khi đi bộ trên vỉa hè.
Có lẽ tôi đã thích được là cô gái của Phong rồi!
Lâu lâu, Phong là nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm trọng rồi nói:
- Nói yêu anh đi, không anh cho đi bộ về!
Con mèo nhỏ này chỉ biết trả lời:
- Em yêu anh ạ!
Vậy là cuộc sống độc thân của tôi chính tức bị thằng bạn thân trời đánh này cướp mất. Nhưng chính hắn cũng là người mang đến cho tôi một tình yêu ngọt ngào.
(Hết)
© Nguyễn Thu Hà - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Mèo Nâu Ký Sự | Blog Radio 848
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tôi là ai trong sự khác biệt?
Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.
Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp
Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh quen thuộc của ngôi nhà: là tiếng cha kể chuyện ngày xưa, tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, tiếng chị dạy em út tập đánh vần dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những điều giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng lại trở thành những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi.
Con ước ba mẹ đừng già đi
Nếu với người khác, có lẽ họ sẽ sợ hôn nhân nhưng với con thì ba mẹ đã truyền cho con biết bao sự yêu thương và niềm tin vào tình yêu. Đâu phải, hai người yêu thương nhau rất nhiều mà chắc chắn sẽ chung sống cùng nhau đến suốt cả cuộc đời này đâu. Con chỉ mong ba mẹ luôn bình an và khỏe mạnh là con cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.
Ngồi giữa ngày yên
Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài. Bước chân mỏi gió phủ sương vai. Có khi lặng tiếng nghe tim thở Mới biết trong mình vẫn có mai.
Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?
Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.
Mùa Xuân của Mẹ
Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.
Giông bão rồi cũng qua
Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)
''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".
4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy
Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
















