Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người bạn nhỏ trên bầu trời xanh

2023-03-28 01:30

Tác giả: Vy Le


blogradio.vn - Kí ức lắng đọng sâu trong tâm trí, chiếc khóa cửa nhỏ trong lòng như được tháo gỡ ra. Một cô bé ngồi trong phòng đang ôm tấm ảnh cũ òa lên khóc. Cậu đi rồi, đi thật xa. Liệu bao giờ quay về? Dù biết sẽ chẳng còn cơ hội, nhưng tôi vẫn mong một ngày nào đó hai ta gặp lại. Đám mây xám xịt tối sầm tan dần theo thời gian, trời lại sáng. Cầu vồng xuất hiện. Tôi nhìn lên bầu trời qua khung cửa "Xin chào! Người bạn nhỏ trên bầu trời xanh. Hôm nay của cậu thế nào?"

***

Sau những buổi học trên trường mệt mỏi, tôi mở cánh cửa phòng ngả người vào chiếc giường thân yêu rồi từ từ ngủ thiếp đi. Nhưng...

Trước mắt tôi là khung cảnh quen thuộc đến lạ kì nhưng chẳng thể nhớ nơi đó là nơi nào. Bỗng nhiên một giọng nói xuất hiện.

"Ngày hôm nay của cậu thế nào?" Đó là tiếng hỏi của một cô bé đang ngước nhìn lên bầu trời xám xịt.  

Bầu trời không vọng lại, chỉ có những cơn gió từ từ thổi qua, từng đợt gió mạnh ùa ùa kéo đến, rồi hai ba giọt nước rơi xuống nền đất khô khan... trời mưa rồi.

Cô bé tiến lại gần chỗ ngoài hiên, đưa hai tay nhỏ bé ra giữa khoảng không trời đất, giọt mưa cứ vậy đọng lại trên đôi tay ấy ướt sũng rồi... 

Cô bé trầm ngâm nhìn lại, hét to.

“Hôm nay cậu không vui hả? Không sao đâu, tớ ở đây, ở dưới này nè”.

Mặc cho người xung quanh nhìn và thấy cô bé khác thường, cô bé vẫn vậy, vẫn hét thật to.

“Tớ ở đây, ở đây nè. Cậu đừng khóc nữa mà”.

em_4

Đứa trẻ đó nói xong liền òa lên khóc. Tôi người chứng kiến toàn bộ câu chuyện lại chẳng hiểu sao cô bé con lại khóc vội tiến tới hỏi.

“Có chuyện gì xảy ra với em sao?”.

Cô bé nhỏ dụi dụi mắt, nhìn tôi và chỉ ra ngoài trời.

“Cậu ấy đang khóc chị ạ. Em không biết cách nào khiến cậu ấy ngừng khóc”. 

Tôi nhìn theo phía tay cô bé chỉ, thấy trời đang mưa, thấy cái bể đã đầy nước, thấy nền đất khô khan đã được cứu sống trở lại nhưng vẫn chẳng có ai.

Cậu ấy là ai vậy? Tôi bèn hỏi dù trong lòng cảm giác có chút lạnh người. Cô bé ngơ ngác nhìn tôi, bẽn lẽn nói.

“Bạn em chị ạ, cậu ấy kia kìa”.

Vẻ mặt tôi đơ ra, quả thật tôi không thấy hướng tay cô bé chỉ có ai cả. Cô bé thấy mặt tôi ngơ ngác trong khoảng lặng bèn lên tiếng.

“Chị ơi, cậu ấy ở đó. Chị không thấy sao? Chị nhìn kìa, cậu ấy đang khóc trên bầu trời cao”. 

Hóa ra từ nãy đến giờ, cô bé chỉ tay về những hạt mưa. Nhưng lạ thật đấy, chỉ là mưa thôi mà làm gì có ai. 

“Mưa thôi mà em, làm gì có cậu bạn nào. Mưa rồi sẽ tạnh nên em đừng khóc nữa nhé”.

Đứa trẻ nhìn tôi với ánh mắt là lạ, con bé chăm chú ngơ ngác nhìn và nói rằng.

“Không chị ạ! Bạn em đang ở đó, ở trên những đám mây cao”.

Tôi sững người trầm ngâm, dường như hiểu ra chút gì đó. Nhẹ nhàng xoa đầu cô bé thủ thỉ nói nhỏ:

“Liệu rằng trời có mưa mãi không?” 

 Đôi mắt cô bé long lanh nhìn tôi, lắc đầu.

“Đó, trời sẽ không mưa mãi. Rồi sẽ nắng ấm nhẹ nhàng. Giống người bạn nhỏ trên đám mây cao ấy, khóc xong rồi sẽ trở lại cười ngay thôi”.

Cô bé ấy có vẻ hiểu ra. Bỗng chốc cười thật tươi và nhẹ nhàng ôm tôi một cái. Không còn là những tiếng khóc nức nở như trước  mà là nụ cười  xinh xắn trên khuôn mặt bé con.

“Vậy chị ơi, chị hãy cười lên nhé. Trước những bão giông cuộc đời khi không có ai kề cạnh”.

thoigian_(2)

Cô bé vừa nói dứt lời, mọi vật xung quanh sao dần trở nên mờ nhạt đến thế.

Tôi tỉnh giấc. Ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, trời mưa rồi. Tôi mở cánh cửa sổ ra, gió thổi vào trong phòng. Gió nhẹ lùa vào, dần dần căn phòng đã thoáng mát hơn hẳn, không khí ngột ngạt cũng xua tan. 

Bỗng chốc, tôi nảy ra một ý tưởng là dọn dẹp lại căn phòng của mình. Từ những ngăn tủ đến chiếc bàn, ngăn kệ dần dần ngăn nắp hơn. Nhưng trong góc khuất nào đó, tôi tìm thấy được một chiếc hòm nhỏ. Cũng chẳng nhớ được, mình đã để gì trong này.

Từ từ mở chiếc hòm, những thứ tôi cứ ngỡ mình làm mất đều tìm thấy được: Em gấu bông bé, bộ mô hình máy bay, quyển nhật ký cũ và vài bức ảnh. 

“Chà, ra là tất cả đều ở đây”.

Tôi cầm quyển nhật ký cũ ra, đọc lại từng dòng lưu bút của những người bạn đã lâu không gặp. Kí ức ấy dần dần trở lại trong tâm trí. Những tháng ngày vui vẻ cùng bên nhau, khoảnh khắc chia tay vào mùa mưa của ngày hè năm đó dần hiện hữu. Tôi thầm nghĩ.

"Nếu được quay về, tôi vẫn muốn đắm chìm trong cơn mưa ấy thêm lần nữa".

Đột nhiên, một tấm hình rơi ra trong quyển sổ. Tôi vội vàng nhặt lên, trước mắt tôi là hình ảnh cũ chụp chung với một cậu bạn. Khóe mắt cay xè, nước mắt dần lăn dài trên má. 

“Là cậu ấy, cậu ấy sao?”.

Cậu ấy - người bạn hồi bé đã không còn tồn tại, nhìn lại hình ảnh cũ tim tôi đau quặn thắt lại vào trong lòng. Bỗng tôi thấy dòng chữ đằng sau tấm ảnh:

"Xin chào, tớ là Bo. Chúc mừng sinh nhật cậu, chúc cậu hạnh phúc và hẹn ngày gặp lại nhé”.

hanhphuc

Kí ức lắng đọng sâu trong tâm trí, chiếc khóa cửa nhỏ trong lòng như được tháo gỡ ra. Một cô bé ngồi trong phòng đang ôm tấm ảnh cũ òa lên khóc. Cậu đi rồi, đi thật xa. Liệu bao giờ quay về? Dù biết sẽ chẳng còn cơ hội, nhưng tôi vẫn mong một ngày nào đó hai ta gặp lại.

Đám mây xám xịt tối sầm tan dần theo thời gian, trời lại sáng. Cầu vồng xuất hiện. Tôi nhìn lên bầu trời qua khung cửa "Xin chào! Người bạn nhỏ trên bầu trời xanh. Hôm nay của cậu thế nào?"

Biết rằng sẽ chẳng có lời hồi đáp nhưng niềm tin của tôi vẫn luôn hướng đến cậu - người bạn ở trên mây. 

© Vy Le - blogradio.vn

Xem thêm: Từng Có Nhau Trong Đời 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

Lòng tự kiêu

Lòng tự kiêu

Rồi cuối cùng khi anh ta giật mình quay lại sau một khoảng thời gian dài bỏ mặc người mình yêu như thế thì cô gái đã hạnh phúc bên một người khác. Điều mà anh ta không thể ngờ tới, vì anh ta rất tự tin là cô gái đã yêu anh ta sâu nặng như vậy thì chỉ chờ đợi mỗi anh ta mà thôi cho dù là có chờ đến bao lâu.

Tình điên dại

Tình điên dại

Tiếng tình yêu nghe sao mà da diết Nửa hồn tình anh biết gửi tặng ai Nửa mây mù chia cắt đốt hình hài Mà đau quá anh gọi mây bất diệt

Xã giao

Xã giao

Đàn ông quả nhiên không thể tin Trêu đùa xong xuôi rồi vô hình Xã giao vài câu thì biến mất Vậy nói câu đó để làm chi.

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Có nghĩa là tôi không hề thật sự thích con người cậu ấy như cách mà cậu ấy thích tôi, cái tôi thích ở cậu chỉ đơn giản là vẻ bề ngoài của cậu. Tôi nhẹ nhõm khi cuối cùng cậu đã có thể từ bỏ một chút rung cảm đó với tôi để tìm được người đáp lại được tình cảm của cậu.

Buông bỏ - Buồn buông

Buông bỏ - Buồn buông

Từ bỏ đôi lúc không phải là hèn nhát mà là dũng cảm, dũng cảm buông tay để có cơ hội. Khoảnh khắc ấy bạn đã lựa chọn con đường hạnh phúc riêng cho bản thân. Cánh cửa này khép lại sẽ có cánh cửa khác mở ra. Buông bỏ chính là một khởi đầu mới cho một kết thúc buồn.

Niềm kiêu hãnh

Niềm kiêu hãnh

Mà tôi tin là tất cả những người dân của đất nước sẽ thấy rất kiêu hãnh rất hạnh phúc khi nhìn hình ảnh của Tổ quốc, hình ảnh của đất nước được bay cao đầy khí phách, đầy oai hùng và thật đầy rất nhiều kiêu hãnh chứa đựng trong đó, và sẽ thêm yêu đất nước mình.

back to top