Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những ngôi nhà về hưu

2023-03-18 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Tất cả họ, trong những ngôi nhà ấy, đều giống nhau là đã nghỉ hưu, nhưng khác nhau ở chỗ họ sử dụng thời gian rảnh cho công việc, mà tôi được trò chuyện cùng họ nhiều nên tôi muốn chia sẻ như này.

***

Tôi gọi vậy vì đa số họ đều nghỉ hưu, những người sống ở con hẻm đó, trong những ngôi nhà ở đó, chỉ còn lác đác rất ít người còn đi làm nơi công sở. Ai đến cái hẻm đó cũng nói sao trong hẻm lúc nào cũng im như tờ, đó là vì nhà nào cũng đóng cửa im ỉm gần như suốt ngày, chỉ có buổi chiều là hơi rộn ràng vì mấy nhóc đi học về rồi nói cười í ới, được một lúc lại đâu vào đó, lúc mấy nhóc đứa nào về nhà đứa nấy là xem như con hẻm lại vắng tanh và im ắng như cũ.

Ngôi nhà có giàn dây leo xanh ngắt.

Mọi người nhìn vào đều nói chắc trong nhà rất mát, vì nguyên cả một rừng dây leo có lá xanh mơn mởn gần như phủ kín ngôi nhà, ai hỏi thì chủ nhà bảo vì ngôi nhà ở hướng tây nên anh chị sợ bị nóng, vậy là anh trồng cho mát nhà, nhiều người còn ví ngôi nhà như địa đạo bí mật trong thời chiến tranh, tôi thấy đúng vậy. Nghe nói trước kia anh là luật sư còn chị là giám đốc một công ty lớn, giờ đã nghỉ hưu hết, nhưng nhìn anh chị còn trẻ và khỏe lắm, anh lại rất thích cây xanh, anh nói từ lúc nghỉ hưu công việc chính của anh là đọc sách báo để theo dõi tin tức và chăm sóc tỉa tót cho cây xanh, còn chị thì quanh quẩn lo chợ búa cơm nước và dọn dẹp trong nhà. Tết đến là anh chị lại về quê ăn tết chứ không ở nhà, vậy là năm nào cũng vậy, cứ khoảng hai mươi mấy âm lịch chị lo cúng tất niên xong là anh chị khóa cửa rồi lên đường nên ngôi nhà lại rơi vào im lặng suốt những ngày tết.

Còn nữa, từ lúc nghỉ hưu, chị là người rất quan tâm và nhiệt tình trong các hoạt động của phụ nữ ở địa phương, cứ đến những ngày lễ là ai cũng có quà, mà không biết chị vận động được nguồn tiền ở đâu, vì không ai thấy chị đi thu tiền hay phổ biến gì hết, cứ mỗi người được nhận một món quà rất nhỏ nhưng ai cũng thấy vui. Lúc thì một ký đường và một chai dầu ăn, lúc thì một đôi tất, có lúc chị còn tổ chức cho các chị em họp mặt và chia sẻ cùng nhau nên mọi người rất mến chị, và cũng nhờ vậy mà chị em trong xóm biết rõ về nhau hơn. Cùng gắn kết quan tâm nhau ở những hoạt động nho nhỏ đáng yêu như thế, rồi những ai bị bệnh hoạn đau ốm chị đều kêu gọi mấy chị em cùng đi thăm.

Tôi nghe kể về chị mà thấm câu nói, bà con xa không bằng láng giềng gần.

Ngôi nhà có giàn hoa giấy trước nhà.

Đó là một giàn hoa giấy màu cam chứ không phải màu hồng, được chủ nhà trồng ngay trên cánh cửa cổng ngay lối đi ngoài sân, và cũng được chủ nhà chăm sóc rất kỹ nên chúng mới mọc đẹp như vậy, nhìn vào là biết ngay. Anh chị đều làm việc ở công ty cấp thoát nước, anh là người rất nhiệt tình với bà con xóm giềng, vì đã có mấy nhà bị sự cố về nước cho dù là ban ngày hay buổi tối, cứ gọi anh một tiếng là anh lại đến giúp ngay, mà anh làm rất cẩn thận và đương nhiên là miễn phí, anh nói đều là hàng xóm với nhau, anh giúp được gì là giúp liền, chỉ là sức khỏe anh mấy năm nay sụt giảm nhiều, phải vào tận trong kia để chữa bệnh nên nhìn anh càng lúc càng gầy. Còn chị thì ngoài việc bếp núc như bao phụ nữ về hưu khác thì luôn túc trực sát bên anh, có lúc anh chị ở trong kia nhiều hơn ở nhà, nên ngôi nhà cũng đóng cửa im ỉm.

Ngôi nhà có cây mai rất to.

Hai vợ chồng họ nhìn còn rất trẻ, vậy mà vì lý do sức khỏe họ đều đã nghỉ hưu, suốt ngày anh thì đưa đón con đi học, họ có một bé gái đang học cấp hai, còn cô thì đi tập yoga, mà gần như quanh năm ai cũng thấy họ đi du lịch suốt, có vẻ kinh tế gia đình họ khá giả. Cô ấy nói lúc đi làm sổ hưu ai cũng ngạc nhiên.

Cây mai của nhà họ là của chung của cả xóm luôn, mọi người đều nói như vậy, vì nó được trồng ngay khoảng đất nhỏ ngay sát bên ngoài của ngôi nhà, mà nghe nói người chủ cũ rất quý cây mai, lúc anh dọn đi anh có dặn đi dặn lại vợ chồng họ là có xây nhà cũng đừng chặt đi, nhờ giữ lại cho cả xóm có không khí tết mỗi lúc xuân về.

Cả xóm, cả con hẻm đều bừng sáng lên mỗi lúc cây mai nở hoa.

Ngôi nhà vừa xây mới.

Đó là ngôi nhà bốn tầng được xây xong cách đây hai năm, hai anh chị đã nghỉ hưu cũng khá lâu và chị nói phải xây lại nhìn cho sạch sẽ cùng với cả xóm. Anh rất mê đạp xe đi biển mỗi chiều, chị cũng vậy, nhưng chị đi bộ, và chị còn có nguyên một hội bạn, nhìn qua là biết họ đã nghỉ hưu rồì, họ hay chọn nhà chị làm nơi tụ họp phiếm chuyện rất vui vẻ.

Ngôi nhà sơn màu trắng.

Chủ nhà đặc biệt thích hoa hay sao mà trước khoảng sân nhà họ là những chậu hoa nhỏ đủ loại rất xinh, và cô chủ nhà suốt ngày chăm bón cho chúng, nhìn họ có vẻ cởi mở và hay chuyện trò cùng mọi người nhiều nhất, cô chủ nhà cũng xin nghỉ hưu trước tuổi vì lý do sức khỏe, mà ai nhìn vào ngôi nhà ấy cũng biết ngay chủ nhân của nó thich màu trắng.

Vợ chồng họ rất hay đi chơi cùng nhau vào những buổi tối.

Người về hưu nhiều tuổi nhất và sống trong ngôi nhà to nhất trong xóm là cô. Cô là giáo viên tiểu học đã nghỉ hưu lâu rồi, là người đầu tiên trong xóm về hưu. Cô rất thích trồng trọt và chăn nuôi, ai nhìn sân thượng nhà cô cũng trầm trồ vì cô rất khéo tay, cô trồng nhiều loại rau xanh khác nhau nên chẳng bao giờ mua rau ngoài chợ, nhà ăn không hết cô còn cho mấy nhà trong xóm, rồi cô nuôi gà nữa. Sân thượng nhà cô được cô tận dụng tối đa, nhờ vậy cả xóm hay được nghe tiếng gà gáy sáng, rồi gà gáy trưa. Cô nói cô thích luôn tay luôn chân như thế chứ không làm gì cô thấy bứt rứt khó chịu trong người.

Ngôi nhà ở vị trí đầu tiên của hẻm.

Đó là một ngôi nhà nhỏ và được xây cao, còn trong ngôi nhà là nhiều thế hệ sống cùng nhau, vì ai cũng nhìn thấy có những người già rồi những người trẻ hơn, mà họ ít khi giao tiếp với xung quanh nên nhiều người trong hẻm còn chưa biết tên của họ, dù họ tận dụng khoảng sân nhỏ ngay trước nhà để cho thuê bán hàng, mà ngay cả người thuê cũng họa hoằn lắm mới nói chuyện được cùng họ.

Tất cả họ, trong những ngôi nhà ấy, đều giống nhau là đã nghỉ hưu, nhưng khác nhau ở chỗ họ sử dụng thời gian rảnh cho công việc, mà tôi được trò chuyện cùng họ nhiều nên tôi muốn chia sẻ như này.

Thật ra trong số họ vẫn có người có thể tiếp tục với công việc, mà họ nói là do sức khỏe chứ tôi nghĩ nhìn họ khỏe mạnh vậy mà, nhưng vấn đề ở chỗ họ đã lớn tuổi nên không còn được nhận nữa. Bây giờ người ta chỉ tuyển dụng những người trẻ, còn chỉ cần biết số tuổi của họ là người ta lắc đầu ngay.

Tôi biết không chỉ ở riêng con hẻm đó, mà là nhiều lắm trong cả đất nước này, còn có bao người vẫn có thể đi làm, vẫn còn sức để làm việc, mà vì một lý do nào đó họ bị ngưng lại công việc trong một thời gian, rồi lại rất khó và gần như không thể tìm được công việc mới phù hợp khi sức khỏe họ đã hồi phục với lý do là tuổi tác.

Tôi hay nghe nói nhiều trên truyền thông là người ta rất quan tâm và chăm lo cho an sinh của xã hội, vậy nhưng công việc phù hợp cho những người lớn tuổi gần như là một bài toán khó chưa có lời giải. Còn họ, những người đã về hưu trong những ngôi nhà của con hẻm đó vẫn cố gắng sống có ích mỗi ngày theo cách riêng của họ.

Luật đã quy định tuổi nghỉ hưu, tôi đồng ý, nhưng rất nhiều người vì lý do này khác đã nghỉ hưu trước tuổi mà trong họ vẫn khát khao muốn được làm việc, muốn được cống hiến vì họ biết rõ họ còn sức lực và khả năng.

Người ta hay chúc những người lớn tuổi hay những người nghỉ hưu là được sống vui, sống khỏe và sống có ích. Tôi thích câu chúc đó, mà sống có ích nghĩa là được tiếp tục làm việc, một công việc nào đó phù hợp với họ, như những người nghỉ hưu trong con hẻm gần nhà tôi, tuổi tác và luật bắt buộc họ phải dừng lại, nhưng họ nhất định không để bộ não họ nghỉ ngơi. Tôi ghi lại nguyên văn lời của cô, người cao tuổi nhất trong hẻm.

Cây xanh non rồi cây lớn lên, rồi cây sẽ già đi, con người cũng vậy, quy luật là vậy không ai có thể đi ngược lại, nhưng người ta có thể làm ngược lại điều này.

Tiếp tục làm việc và làm mãi đến khi nào cơ thể họ bắt họ phải dừng, vì chắc mọi người đồng ý với tôi.

Làm việc cũng là một niềm hạnh phúc.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Yêu một người đâu cần một lý do | Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

back to top