Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 365: Những ngày chớm đông

2014-11-22 00:15

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

Blog Radio - Hà Nội những ngày đầu đông thế này dễ mang cho người ta nhiều xúc cảm.Những cơn mưa tháng 11, dễ chạm vào nơi sâu kín mong manh nhất của tâm hồn.Thế nên thỉnh thoảng, hoặc nhiều hơn những cái thỉnh thoảng ta bắt gặp những dòng status rất chênh vênh... Nghe “ Những mùa đông yêu dấu”. Không thấy anh trong những câu ca. Lục tung lên tìm kiếm. À, hóa ra Hà Nội chẳng còn anh nữa rồi. Vậy anh đã ở đâu trong những ngày ướt át mưa, hanh hao nắng này. Có nhớ Hà Nội của anh, nhớ cô gái của anh không?

***

Chớm đông lặng lẽ


Viết cho ngày chớm đông, mùa sang thật nhẹ nhàng, hoa sữa đang thơm nồng từng con phố, níu kéo những buổi tàn thu. Trong đêm tĩnh lặng, nỗi nhớ trở mình, ngột ngạt trong sự hoang hoải. Thấy chạnh lòng trước những cơn gió mùa thổi mãi, thấy đơn điệu xào xạo của những đám lá vàng đang xao xác. Ngày chớm đông, cơn gió mùa vô tình mê mải chở lạnh đi qua hiên nhà, hờ hững thổi... lại bắt đầu những ngày đông xa ngái, thấy thân thương những bếp lửa cuối chiều, những ngọn khói lam chiều xa xăm.

Những ngày chớm đông, thấy lòng mình bỗng dưng se sắt, nhớ những con đường một thời lá rụng vàng, đợi đông về xao xác. Nhớ người bạn già đã một thời gắn bó, nhớ những ngày cuối tuần vui vẻ, nghe gió rít qua từng ô cửa sổ trong đêm tĩnh lặng.

Những ngày chớm đông, phố dường như cũng sắt se lòng. Những đám lá thì vẫn hát bản tình ca cùng gió, những bước chân vẫn đi nhẹ qua ngõ, thoáng đâu đó những đôi mắt đang ngước nhìn những chiếc lá thu rơi. Cây cầu cũ vẫn nằm gối đầu qua những mốc thời gian cũng những chuyến xe chở mùa đi ngang phố, thấy cuộc sống tự nhiên êm đềm và chậm lại.

chớm đông

Đêm chớm đông, những cơn mưa phùn rơi bất chợt, những cơn gió lạnh buốt giá quyện lẫn mùi hoa sữa, mùi hạt rẻ, mùi bắp nướng. Đông về, có em theo đó không, hay chỉ mang về mùi hoa sữa, gốc bàng gầy trơ trọi lá, liễu cũng sầu, rơi rớt từng cánh hoa trống rỗng, cả một khoảng không. Đông về vẫn vậy, vẫn chưa quên dỗi hờn, hay vô tình, hay vội vã, chỉ mang kịp nỗi cô đơn, đâu ai biết.

“Này em áo đỏ đi ngang phố
Khéo lại làm đau những lá vàng
Ta trải lòng ra muôn nẻo nhớ
Tiễn mùa hoa cỏ cũng đa mang".

(Thơ Trương Nam Hương)

Ngày chớm đông, khi hàng cây ngân hạnh hai bên đường đã rực rỡ, gió rì rào thổi, tiếng ai đó khẽ nhắc sớm mai thu sắp tàn, đông sẽ tới, đừng đụng vào cây mùa lá rụng. Ai đó vẫn lang thang trên con đường tình, về phía xa, mê mải... sẽ còn lang thang trong mùa đông, qua mùa xuân, kệ mùa hạ, luyến tiếc mùa thu, và sẽ không ngày dừng lại...

Thôi, xin mùa đông, hãy dành cho ta một lối đi về, trong vương quốc của buồn, của cô đơn, của lạnh căm và ướt át. Để ta trở về cùng miên man đợi mùa đông rêu xanh đôi mắt. Chớm đông thấy lạnh tê tái bàn tay.

  • Cá Kho 
Blog Radio 365
  • Chênh vênh mùa về

Hà Nội những ngày đầu đông thế này dễ mang cho người ta nhiều xúc cảm.

Những cơn mưa tháng 11, dễ chạm vào nơi sâu kín mong manh nhất của tâm hồn.


Thế nên thỉnh thoảng, hoặc nhiều hơn những cái thỉnh thoảng ta bắt gặp những dòng status rất chênh vênh. Chỉ có thể khẽ thốt lên: “Ôi, sao mùa này lạ thế…!”

Tôi không nhớ mình đã đi qua những mùa đông trước như thế nào. Nhưng những chiều tan tầm rất muộn, ánh đèn đường đỏ quạch, những dòng xe hối hả, những luồng gió khẽ rít lên….Đâu đó, ngẩn ngơ trên phố có những vòng ôm siết chặt, những ngón tay đan vào nhau…cảnh tượng ấy vừa làm người ta cảm động mà cũng chông chênh đến lạ.

Bao lâu rồi nhỉ, tôi quên mất những nụ hôn, hơi ấm của những cái nắm tay?

Bao lâu rồi nhỉ, tôi quên mất cách viết và đánh vấn từ “yêu” tròn trịa như thế nào?

Bao lâu rồi nhỉ, những ngày thu về, những ngày chớm đông tôi không còn thấy mình nghẹn ngào giữa những chênh vênh mùa về?

mùa về

Thực ra, tôi biết mình không cô đơn như tôi vẫn nghĩ. Chỉ là chông chênh 25, những cô gái không hiểu nổi mình như tôi vẫn cứ tự vẩn vơ giữa những dòng xúc cảm không tên như thế. Biết rõ là không tốt mà bản thân vấn cứ lấn sâu.

Tôi cũng biết có những bàn tay sẵn sàng nắm lấy tay tôi để đi qua những ngày gió. Nhưng những cái “cũng được”, “không tệ” không phải là thứ trái tim muốn níu giữ. Tôi chọn buông tay, để những bàn tay chơi vơi thương nhớ.

Những ngày gió về…Tôi miên man giữa những Nhớ - Quên của Hiện tại. Bâng khuâng giữa những bến Đợi chờ.

Thoảng nghĩ về những mối quan hệ, biết rõ người ta hữu ý mà bản thân khù khờ không hiểu. Tôi rất sợ làm đau người khác, sợ những ánh mắt nhìn tôi hy vọng. Bản thân tôi biết tình cảm không phải là sự ban lơn, bản thân tôi biết trái tim mình thuộc về đâu…

Có những người tôi chọn im lặng.

Có những người tôi thẳng thắn phũ phàng…

Có những người tôi cố tính ngô nghê không hiểu…

Có người hơn một lần nhắc tôi: “Đã từng là tất cả…”

Mùa mới gõ cửa thôi mà đã bao người vội nhắc: “Đông về rồi đấy em!”

Tôi biết mình sai…nhưng đường đi của trái tim, biết lối nào là đúng?

  • Hòa Lưu

  • blog radio 365
  • Đông rồi, anh sẽ về sớm thôi

Hà Nội chạm ngõ mùa đông.

Sớm tỉnh giấc. Sương giăng cả lên mái tóc. Co ro. Cuối thu lá không còn rơi lạo xạo. Với tay xé tờ lịch. Chỉ còn vài tờ nữa thôi là đến cuối…Thẫn thờ.

“Sương lạnh căm nóc nhà
Thẫm đen hàng cây đứng chơ vơ, nối nhau về xa tít mờ nối nhau những khuôn mặt phố…”


Nghe “ Những mùa đông yêu dấu”. Không thấy anh trong những câu ca. Lục tung lên tìm kiếm. À, hóa ra Hà Nội chẳng còn anh nữa rồi. Vậy anh đã ở đâu trong những ngày ướt át mưa, hanh hao nắng này. Có nhớ Hà Nội của anh, nhớ cô gái của anh không?

Những ngày tháng  của cuộc đời sinh viên. Vừa quen với cuộc sống lạ lẫm. Thì đông sang. Mùa đông Hà Nội khác lắm. Không rét căm căm như trên nhà tôi. Cũng là lạnh. Nhưng dịu dàng, và quyến rũ .

-    Sao tay em lại lạnh thế này?

Anh vừa nói vừa xuýt xoa. Rồi nắm tay tôi. Cho cả vào túi áo khoác to đùng của anh.Tôi cười lỏn lẻn. Hạnh phúc. Chúng tôi đi bên nhau. Không ồn ào. Chẳng vội vã. Nhưng đủ an yên.

Mùa đông đầu tiên gặp Phong, tôi  20 tuổi. Với một cô gái đôi mươi, cảm giác có người thương mình cạnh, nhất là trong những ngày đông lạnh lẽo, thật ấm áp. Tôi có thể chạy vèo qua nhà anh ấy, nấu bữa cơm, dọn dẹp căn phòng bừa bộn, đi dạo cùng nhau. Tôi thích đan khăn cho anh. Thích ngồi sau xe máy co ro sau tấm lưng dài rộng. Thích dang thật rộng tay để ôm cho đủ một vòng với đống quần áo to sụ . Tôi thích mùa Đông. Cũng là vì có Phong trong đó.

Phong hay đi ra ngoài, như một kiểu bao bọc. Tôi thích thỉnh thoảng giả vờ lượn ra để nghe anh ấy quát “ Đi vào trong, em!”. Tôi cũng thích thỉnh thoảng tắt điện thoại để anh ấy cuống cuồng gọi cho những người xung quanh. Ấy là tôi hả hê. Tôi thích đi đâu xa. Lúc ấy ngồi tha hồ mà nghe dặn dò đủ kiểu  “Lên xe là phải cất cái này, cái kia cẩn thận này” , “ Mệt thì ngủ một giấc đi”. Hai mươi, tôi chưa biết cách yêu thương một người cho đúng cách. Nhưng Phong chẳng bận tâm về điều đó .

- Anh bảo này

- Gì anh ?

Em thích gì nhất ở mùa đông ?

- Lạnh ạ .

Anh cốc đầu.

- Ngốc thế! Mùa đông thì phải lạnh rồi.

- Thật mà, em thích nhất cái lạnh của đông Hà Nội. Nó giống anh. Lạnh lùng nhưng mà ngọt ngào lắm .

- Có thật không?

Vậy thì nếu mai đông tàn, nếu anh phải xa em, anh cũng sẽ nhớ…

- Nhớ gì cơ

- À, cái lạnh ấy!

Dự cảm về ngày nào đó xa xôi .

Lúc tôi sửa soạn cho việc thực tập năm cuối thì anh đi. Cả gia đình anh chuyển vào trong Nam .Tôi tuyệt vọng đến mức một cuộc điện thoại cũng không nghe. Sau cùng chặn cả số. Ngày anh đi , tôi cũng không ra tiễn. Biết chẳng thể làm khác được nên lặng im.

Chúng tôi chẳng thể trách nhau. Mà đã ai gọi đấy là đổ vỡ? Tình yêu vẫn vẹn nguyên. Chỉ là những mùa đông chỉ còn một mình tôi. Cơn gió của tôi đã bay xa rồi, chẳng còn ở bên cạnh tôi nữa. Anh ấy để tôi lại một mình, với mùa đông của tôi, với những lạnh lẽo của tôi.

đợi chờ

Hà Nội ngày đông gió hun hút. Chẳng còn những ngày ngồi sau anh mà đút tay vào túi áo. Tôi tự mình ủ ấm bằng cách trang bị đống khăn, mũ, găng tay. Nhìn người ta tay trong tay, mỉm cười quay đi. Ai biết trước được điều gì đâu . Vì vậy khi tình còn ấm , xin hãy giữ chặt tay nhau…

Hà Nội tháng 12, Noel gần kề quá. Sài Gòn không có mùa đông anh nhỉ? Vậy chắc anh cũng sẽ bớt lạnh lẽo, bớt cô đơn. Em chỉ mong có thế. Mình chia tay, một câu chào, một lời hưa hẹn cũng không có. Em không đủ can đảm để giữ anh cho riêng mình, chỉ biết buông tay anh như thế. Liệu có giấc mơ nào đưa anh về bên em không?

Hà Nội ngày mưa. Rả rích tiếng lòng. Có cơn gió nào thoáng qua. Vậy mà chiếc chuông gió chẳng buồn leng keng nữa. Đôi khi  gần như phát điên vì thói quen cứ trời mưa là lại muốn biết anh ở đâu. Nhưng rồi cũng kìm lại được. Thật sự rất nhớ anh, nhưng không dám nói, sợ nói ra lại bị giày vò, chúng ta đã xa quá rồi.

Anh có nhớ em không? Nếu anh còn cảm nhận được, xin hãy chỉ đường để chúng ta đến bên nhau .

Hà Nội buổi chiều đông, chông chênh lạnh. Tin nhắn đi lạc “Nhớ giữ ấm…”

Tay lóng ngóng không bấm nổi dãy bàn phím điện thoại…

“Anh nhớ Hà Nội , nhớ cái lạnh, nhớ em…”

Chỉ đợi có thế, đôi mắt ngấn nước, bờ vai run lên. Tôi ngồi nức nở như một đứa trẻ, tủi thân, giận hờn, yêu thương cứ theo dòng nước mắt mà ùa ra. Đau đớn nhưng thanh thản. Như trút được gánh nặng.
“Đợi anh nhé ! Anh sẽ về. Sớm thôi!”

•    Hoàng Linh

  • Blog Radio được thực hiện bởi Chit Xinh và nhóm sản xuất Dalink Studio 



Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết


Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vnblogviet.com.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Khi em đang ngồi gõ những dòng này, là khi anh đang có chuyến công tác ngắn ngày ở Hàn Quốc. Nếu anh còn độc thân, thì khi trở về Việt Nam, hãy cho em một câu trả lời: Em có thể mở lòng yêu anh được chứ, người dưng?

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

back to top