Phát thanh xúc cảm của bạn !

YĐA 22: Một chút xúc cảm mang tên "Tân dòng sông li biệt"

2014-11-14 17:51

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

YĐA - Bộ phim có một kết thúc có hậu: Các nhân vật đều được sống trong niềm hạnh phúc của sự đoàn tụ trong ngày đất nước được hòa bình. Kết thúc ấy gửi đi một thông điệp rằng hãy sống hết mình và trao đi tình yêu thương chân thành; hãy biết bao dung và thứ tha những lỗi lầm.

***

Mình như bị cuốn hút vào bộ phim bởi bài nhạc nền rất nhẹ nhàng do chính Cổ Cự Cơ, người thủ vai nam chính Hà Thư Hoàn thể hiện. Bài hát được mở đầu bằng một câu hát mang đầy cảm xúc “Hao xiang hao xiang he ni zai yi ji” (Nhớ rất nhớ khi có em bên cạnh anh…). Bộ phim xoay quanh cuộc sống, tình yêu của bốn nhân vật chính Y Bình (Triêu Vy), Hà Thư Hoàn (Cổ Cự Cơ), Như Bình (Lâm Tâm Như) và Đỗ Phi (Tô Hữu Bằng). Mỗi lần xem chiếu lại bộ phim này, mình lại có những cảm xúc rất khác nhau.

Tân dòng sông li biệt, Triệu Vy, Lâm Tâm Như, Tô Hữu bằng, Cổ Cự Cơ

Các diễn viên chính

Lần đầu tiên xem phim, mình đã không thích Như Bình vì nghĩ chị ấy là người cản trở Thư Hoàn và Y Bình.

Lần thứ hai xem lại phim, mình không ghét Như Bình nữa và đồng cảm với chị hơn. Mình cũng nhận ra rằng, những trái ngược trong tính cách của hai người lại chính là điều tạo nên lực hút đem họ lại gần nhau hơn: Một chàng trai có tấm lòng nhân hậu, ấm áp yêu thương, tỉnh táo trong hành động như Thư Hoàn rất xứng đáng là chỗ dựa cho Y Bình, cô gái có trái tim nhân hậu nhưng lại phải sống trong hận thù; và một cô gái nhẹ nhàng, dễ tổn thương như chị Như Bình nên yêu một anh chàng vui tính, lạc quan nhưng cũng rất sâu sắc như Đỗ Phi.

Và lần thứ ba xem phim, mình đã cảm nhận bộ phim như một bức tranh thu nhỏ của cuộc sống và hoàn toàn xem nó như một phần của hiện thực, không phải phim nữa. Dường như mỗi nhân vật trong phim đều phải trải qua những cơn biến động lớn trong cuộc đời, để rồi mới nhận ra những lẽ sống lớn lao của cuộc đời; những điều mình nên trân trọng trong suốt quãng đời còn lại.

Một Lục Chấn Hoa anh hùng một thời, là dũng tướng ngoài chiến trường, nhưng có mấy ai ngờ được rằng cuộc sống riêng của ông lại có quá nhiều góc khuất. Lấy 9 người vợ, dường như gia đình là nơi cho mọi xung đột xảy ra, mà được tái hiện trực tiếp ở đó là sự mưu mô, xấu xa của phu nhân thứ 9 của ông, Phương Tuyết Cầm. Ta nên trách một Phương Tuyết Cầm quá gian xảo, hay một Phó Văn Bội (phu nhân thứ 8) quá hiền lành, nhu nhược? Sau khi Y Bình tự vẫn, ở vào tình trạng “thập tử nhấp sinh” thì lúc ấy sự quan tâm của ông mới được bộc lộ rõ.

Tân dòng sông li biệt, Triệu Vy, Lâm Tâm Như, Tô Hữu bằng, Cổ Cự Cơ

Mối tình tay ba giữa Lục Như Bình, Hà Thư Hoàn và Lục Y Bình

Lục Y Bình, một cô gái rất mạnh mẽ, kiên cường, nhưng ban đầu đã bị hận thù che mắt. Cô đã từng xem Hà Thư Hoàn, người cô thực sự yêu là công cụ để trả thù dì Tuyết (Phương Tuyết Cầm). Mấu chốt là ở quyển Nhật kí cất giấu những suy nghĩ của cô. Giống như cô đã hại chính bản thân của mình vậy. Thế giới của cô sụp đổ khi Hà Thư Hoàn đọc những dòng mà cô viết về anh. Yêu thương nhiều bao nhiêu, thì chắc chắn đau đớn sẽ nhiều bấy nhiêu. Anh đã cố gắng đưa cô thoát khỏi hận thù, nhưng cô lại xem anh như “công cụ” báo thù. Và điều trớ trêu là, đó chỉ là những suy nghĩ lúc đầu của Y Bình mà thôi. Nhưng sự ra đi của Thư Hoàn lại chính là cách tốt nhất để cô nhận ra thù hận là một con quỷ dữ trong mỗi người, nó chẳng đem lại cho con người điều gì tốt đẹp hơn sự đau khổ. Và quan trọng hơn là cô nhận ra rằng với cô, Thư Hoàn quan trọng đến nhường nào.

Xem lại nhiều lần, nhưng mỗi lần đến giai đoạn mà Y Bình phải trải qua những ngày tháng đau khổ thì mình vẫn không thể kìm được nước mắt. Có lúc, mình đã thấy hận Thư Hoàn vì nghĩ anh quá tàn nhẫn với chị Y Bình. Nhưng khi đặt mình vào địa vị của anh và suy nghĩ thì hành động không muốn hiểu Y Bình nữa là điều dễ hiểu và đáng được cảm thông.

Đối với cả Thư Hoàn, Y Bình và Như Bình, việc nhảy sông tự vẫn của Y Bình trong ngày tổ chức Lễ đính hôn của Thư Hoàn và Như Bình là sự trớ trêu của số phận, nhưng cũng là một sự giải thoát cho cả ba người.

Tân dòng sông li biệt, Triệu Vy, Lâm Tâm Như, Tô Hữu bằng, Cổ Cự Cơ

Hà Thư Hoàn và Lục Y Bình

Thư Hoàn nhận ra rằng, anh không thể sống thiếu Y Bình, anh không thể che giấu và kìm nén những cảm xúc nhớ nhung và yêu thương dành cho cô được nữa. Trong những ngày Y Bình hôn mê trên giường bệnh, Thư Hoàn đã có thời gian và sự bình tĩnh để đọc hết cuốn nhật kí và những lá thư mà Y Bình đã gửi cho anh. Hai người trở về bên nhau và trong ngày Y Bình xuất viện, trong bữa tiệc gia đình mừng cô trở về cũng có Như Bình. Điều đó chứa đựng một nét nhân văn cao cả của bộ phim, đó là cuộc sống sẽ đẹp hơn nếu như con người sống có lòng vị tha.
Đây cũng là biến động tình cảm lớn trong cuộc đời nhân vật Như Bình. Chị đã nhận ra tình cảm sâu nặng giữa Thư Hoàn và Y Bình và quyết định rút lui. Ở Như Bình có một trái tim bao dung, luôn sẵn sàng độ lượng, tha thứ tất cả những lỗi lầm.

Và Đỗ Phi, chàng trai trung tâm của những tiếng cười trong phim và cho cả người xem, mang mảnh ghép tâm hồn phù hợp nhất của Như Bình. Chúng ta có thể dễ dàng nhận thấy nét ngây ngô, đáng yêu trong con người anh; nơi nào có mặt anh là nơi đó đầy ắp niềm vui và tiếng cười nói. Anh yêu Như Bình sâu đậm bằng một tình yêu trong sáng, nhưng lại rất cảm thông và chấp nhận tình yêu của Như Bình dành cho Thư Hoàn. Như Bình bỏ nhà đi sau hôn lễ không thành với Thư Hoàn có lẽ là cú sốc lớn nhất đối với anh.

Tân dòng sông li biệt, Triệu Vy, Lâm Tâm Như, Tô Hữu bằng, Cổ Cự Cơ

Lục Như Bình và Đỗ Phi

Mọi người đều dốc lực đi tìm và anh cũng không là ngoại lệ. Và có lẽ, đó là duyên phận của hai người nên anh đã tìm thấy Như Bình khi chị đang làm y tá phục vụ ở chiến trường. Cùng nhau trải qua bao gian khổ, tấm lòng chân thật và tình yêu trong sáng của Đỗ Phi đã cảm động Như Bình. Hai người đã có một kết thúc viên mãn bằng một lễ cưới “có một không hai” bởi chú rể hài hước trong bộ dạng quần áo tả tơi sau khi vượt chặng đường dài để đến nơi tổ chức hôn lễ; bức ảnh cưới của hai người cũng được chụp khi hai người ngã trên mặt đất.

Ngoài ra, trong phim còn có các nhân vật khác cũng gây nhiều ấn tượng với người xem: Nhĩ Hào (con trai cả của Phương Tuyết Cầm), Khả Vân (con gái Lý Phó quan, người đã từng phục vụ cho nhà họ Lục), Phương Du (bạn học của Y Bình, người yêu của Lục Nhĩ Hào), Mộng Bình (con gái thứ ba của Phương Tuyết Cầm)… Tất cả đã tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh về đời sống của bốn nhân vật trung tâm khi đặt họ trong mối quan hệ với gia đình, bạn bè và xã hội.

Bộ phim có một kết thúc có hậu: Các nhân vật đều được sống trong niềm hạnh phúc của sự đoàn tụ trong ngày đất nước được hòa bình. Kết thúc ấy gửi đi một thông điệp rằng hãy sống hết mình và trao đi tình yêu thương chân thành; hãy biết bao dung và thứ tha những lỗi lầm.

(...)
  • Loan Lê

Mời bạn nghe audio để theo dõi toàn bộ bài viết này.

  • Yêu điện ảnh được thực hiện bởi Hằng Nga và nhóm sản xuất Dalink Studio.
  • Chương trình có sử dụng OST của phim.
  • Yêu điện ảnh được cập nhật vào thứ 6 hàng tuần trên blogradio.vn


Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết


Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vnblogviet.com.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Càng lớn chúng ta càng cảm thấy cô đơn. Mình tự cảm nhận thấy như cả thế giới này không ai hiểu được mình. Thực ra không phải thế. Cơ bản chúng ta không tìm được cách để hoà nhập vào bức tranh muôn màu của cuộc sống ngoài kia.

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Tôi nghĩ, gặp được một người là duyên là số, nhưng để yêu được một người là cả một kiếp trước đau thương. Bởi phải ngoảnh lại nhìn nhau bao nhiêu lần, phải nhớ nhung nhau bao nhiêu ngày thì mới đổi lại được thời gian kề cận, thắm thiết bên nhau của hiện tại?

back to top