Phát thanh xúc cảm của bạn !

Câu chuyện của tình bạn

2014-11-21 19:25

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Truyện dành cho bé _ Đã tới giờ trở về nhà chuẩn bị bữa cơm chiều, ông mặt trời mặc bộ quần áo màu da cam và xách giỏ đi sau khi ngoảnh lại bảo người nông dân: "Một ngày lao động đã chấm dứt!"

Tiếng xe bò lọc cọc lọc cọc lăn trên con đường đất gập ghềnh trở về xóm. Mấy chú bê con, nghé con lững thà lững thững, mồm ghé vệ cỏ bên đường mà cố rứt thêm vài nắm rốt. Sau lưng chúng là bầy trẻ chăn bò, tay cầm thừng, đầu đội nón lá, miệng hát nghêu ngao. Chặn hậu sau hết là chiếc xe bò chở đầy ắp rơm tươi của anh Từ Đùng. Đừng nhìn anh ta, hãy nhìn cặp bò của anh ta đó. Cũng đừng chú ý con bò Đen, mà hãy quan sát con bò Vàng. Miền này chưa có con bò nào đẹp qua mặt nó. Nó to như một con trâu rừng, toàn thân là một màu vàng óng cháy. Hai vai nó gồ lên như hai ngọn đồi, còn cái đuôi là bó lửa dịu dàng phất bên nọ, phẩy bên kia...



Sau một ngày lao động cày bừa ngoài đồng vất vả, khi thì nắng như cháy da, khi thì mưa như tát mặt, anh Bò Vàng đủng đỉnh về nhà, nôn nao gặp bạn. Bạn anh là Ụ Rơm, thường chờ sẵn ngoài sân đón anh về. Chủ anh sẽ buộc dây thừng ở cây cột sát Ụ Rơm để anh có thể ăn thêm một ít, rồi trong đêm anh ợ lên nhai lại. Tình bạn của Bò Vàng và Ụ Rơm tưởng chừng bền vững mãi mãi.

Năm ấy trời hạn quá, cỏ xơ xác không còn một ngọn, đâu đâu cũng nghe nông dân ta thán chẳng biết lấy gì cho trâu bò ăn. Người ta dẫn trâu bò vào tận chân núi trong sâu kia, nhưng cỏ vẫn không đủ. Nhà anh Tư Đùng và cặp bò kéo cũng cùng chung số phận như bao người. Con Bò Vàng ăn khỏe quá, nay bị hạn chế nên lấy làm tức giận vô cùng, cứ kêu ò ò suốt ngày. Chỉ tội cho Ụ Rơm, nó teo dần teo mòn. Bữa trước còn bằng cái thùng phi, bữa sau còn bằng cây cột nhà. Nó đau lòng lắm. Nó biết chắc là sẽ chẳng còn gặp lại anh bạn Bò Vàng thân mến nữa.

Một buổi chiều, Bò Vàng uể oải lê bước về nhà, mong muốn nhìn thấy anh bạn Ụ Rơm. Chợt nó dừng chân ngơ ngác. Bạn của nó đâu rồi? Sao chốn quen thuộc đó chỉ trơ ra một mớ cọc tre đen đúa? Nó đưa mắt nhìn quanh. Mảnh sân phơi trơ trọi tiêu điều giữa cảnh trời hiu quạnh. Bò Vàng chậm rãi lê bước quanh sân, cái đuôi vàng cháy chẳng buồn phe phẩy. Một con gà mái bảo rằng Ụ Rơm đã chết rồi, cái nắng đã thiêu đốt nó...Bò Vàng ngửa mặt lên trời, ò ò kêu mấy tiếng thê lương rồi nước mắt từng giọt lăn xuống...

Đêm ấy, cảm động trước nỗi buồn khổ của Bò Vàng, ông trời đổ xuống một trận mưa đầu mùa kéo dài ba tiếng đồng hồ! Mùa mưa bắt đầu đến rồi đó! Những mầm cỏ náo nức chui lên khỏi mặt đất. Mát quá, mát ghê! Tha hồ mà uống nước, tha hồ mà xanh tươi! Anh Bò Vàng nằm nghe tiếng đất nứt rạn bởi mầm cỏ cứ chui lên rào rào, anh nghe mê tai và nguôi đi nỗi buồn. Anh nghĩ đến một đồng cỏ ngon ngọt mượt mà, nghĩ tới đâu nước miếng ứa ra tới đó...


Con Bò Vàng lại béo tốt, phổng phao như xưa. Nó nhai cỏ suốt ngày, vậy mà có lúc, nó ngừng ăn nghe ngóng. Thoảng trong gió là mùi thơm rất quen thuộc với nó: mùi lúa chín, mùi rơm tươi... Nó nhớ đến anh Ụ Rơm, giờ này sống chết hay phiêu bạt nơi nao? Nó không tin là bạn nó đã chết. Có thể bạn nó chạy đi tránh hạn ở đâu đó trong vùng sâu và sắp trở về...

Mùa gặt hái đã xong. Một chiều kéo rơm rạ về, anh Bò Vàng bỗng sửng sốt, ngỡ ngàng khi gặp lại người bạn thân. Ụ Rơm đây rồi! Ụ Rơm bệ vệ ngự trị giữa sân, vóc dáng đẫy đà cao lớn, đang hiền lành chào người quen cũ.

Anh Bò Vàng ngẩn ngơ, cất bước dạo một vòng quanh chỗ bạn, bấy giờ mới tin là thật. Đôi bạn gặp lại nhau, mừng rỡ xiết bao... Không biết nói gì thêm, anh Bò Vàng nhẹ nhàng nằm xuống bên chân Ụ Rơm, lặng lẽ nhai vài cọng rơm thơm... Đối với đôi bạn, chẳng có khoảnh khắc nào bình yên hơn...

Tác giả: Nguyễn Thị Bích Nga
Andrew Lang

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật : Nhím Xù


(...)

Bạn cũng có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 741: Ai rồi cũng sẽ hạnh phúc

Blog Radio 741: Ai rồi cũng sẽ hạnh phúc

Khi bên cạnh một người và ta được sống là chính mình, đó là “hạnh phúc”... “Hạnh phúc” vẫn luôn tồn tại trong vô vàn hình dáng như thế. Điều ta cần làm không phải là vội vàng tìm kiếm, hãy cứ sống hết mình và kiên nhẫn đợi chờ. Vì ai rồi cũng sẽ hạnh phúc.

Tết này, tự dưng tôi thèm nồi thịt kho mình nấu

Tết này, tự dưng tôi thèm nồi thịt kho mình nấu

Bỗng mặt gã có phần hơi đỏ ửng lên như ngày đầu khi gã gặp chị, gã nói nhỏ: “Tự nhiên tôi lại thèm nồi thịt kho tàu mình nấu vào dịp Tết, mình nấu tôi ăn nghe”.

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Khi em đang ngồi gõ những dòng này, là khi anh đang có chuyến công tác ngắn ngày ở Hàn Quốc. Nếu anh còn độc thân, thì khi trở về Việt Nam, hãy cho em một câu trả lời: Em có thể mở lòng yêu anh được chứ, người dưng?

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

back to top