Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh có tha thứ cho em lần nữa không? (Thì thầm 326)

2014-01-22 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím - Anh ơi! Người con gái mà anh vẫn gọi là Nở vẫn đang yêu anh nhiều lắm, Nở sẽ quyết tâm thay đổi, sẽ cố gắng trở thành một người con gái xứng đáng được yêu thương, xứng đáng với anh và xứng đáng với chính tâm hồn mình…



Anh thân yêu, khi em viết lên những dòng chữ này cũng là lúc anh và em đang tạm rời xa nhau, mỗi người đã có một ngã rẽ cho riêng mình. Và câu chuyện tình yêu của chúng mình đang tạm thời gián đoạn. Anh chờ quyết định đi làm, em là một sinh viên năm cuối, bận rộn với các loại báo cáo và đồ án tốt nghiệp. Cuộc sống bộn bề có không ít những lo toan cùng với nỗi giằng xé khi em là một người có lỗi.

Phải! Cứ hết lần này đến lần khác em phạm phải sai lầm. Một sai lầm mà đã làm tổn thương anh. Một sai lầm mà em hoàn toàn có thể kiểm soát. Em sai rồi!

Em- một con bé khờ khạo mà anh vẫn gọi là Nở. Một con bé bản chất rất biết yêu thương nhưng lại trót mang một tâm hồn huyễn hoặc, hay hoang tưởng. Tình yêu em và anh đã trải qua trăm ngàn lần đứt gãy, cứ hết lần này đến lần khác hợp rồi tan, tan rồi lại hợp… Tưởng chừng như thiếu nhau là một điều chẳng thể, vậy nên sau cãi vã, sau chia ly một thời gian rất ngắn thôi chúng mình lại trở về là của nhau như vốn dĩ đã phải là của nhau rồi. Phải chăng bởi thế mà em trong em luôn luôn có một niềm tin mãnh liệt rằng: “Mình chẳng bao giờ có thể mất anh”. Rồi em đã quá quen thuộc với niềm tin ấy mà ngày càng thờ ơ, hững hờ hơn với anh- tình yêu của đời mình. Thậm chí có lúc mơ hồ, em đã đồng ý đánh đổi tình yêu đó để lấy một thứ tình cảm khác, mới mẻ hơn, thích thú hơn. Để bây giờ “Mất anh” là một sự thật mà em chẳng thể cứu vãn…

Anh- một chàng trai chín chắn, trưởng thành y như độ tuổi 28 của anh vậy. Yêu em, anh đã phải chấp nhận nhiều thứ từ tính cách, hoàn cảnh và mọi ảo vọng của em, nhưng anh đã không biết cái tâm hồn huyễn hoặc của em đã vượt quá sức tưởng tượng mà anh đánh cược rằng mình có thể thay đổi nó… và giờ là lúc anh nhận ra mình đã đặt niềm tin nhầm chỗ mất rồi...

Em biết khi yêu em, anh vẫn đặt em lên vị trí trước nhất. Anh chẳng bao giờ chấp nhặt em chuyện gì cả. Em ốm, anh chăm lo. Em khóc lóc, anh dỗ dành. Em thích những thứ lặt vặt, anh đã mua cho em. Em trách anh không tình cảm, anh đã cố gắng thật nhiều để trở nên dịu dàng hơn. Anh ôm em từ đằng sau khi em đang nấu bếp. Anh hôn vào mái tóc xù, khô cứng của em. Và anh cũng là người duy nhất trong những năm qua đi giữa trời Hà Nội mua hoa tặng em… vậy mà em đã không nhận ra để sai lầm cứ nối tiếp sai lầm mà đánh mất anh. Giờ đã quá muộn rồi phải không anh?

Em vẫn nhớ lần đầu tiên em lầm lỡ, anh đã nghỉ việc, anh đã ngang qua những cơn mưa rào để tìm em… Em biết, lúc ấy anh giận lắm nhưng vẫn cố kìm nén nhìn em ủ rột, sợ hãi mà xót thương. Anh ôm em nhẹ nhàng như chính anh là người có lỗi vậy. Như chính cái việc để em lầm lỡ là do anh thiếu quan tâm đến em vậy. Rồi từ khi đó, anh ở bên e, ân cần và chăm lo cho em từng ly từng tí như suy nghĩ của anh không biết phải quan tâm em chừng nào mới đủ, như nỗi sợ hãi của anh rằng sợ em thiếu thốn tình cảm mà sẽ bỏ anh đi… nhưng tất cả, em nào có hiểu được đâu…

Lần thứ hai em lạc bước, anh không quát mắng em, không thượng cẳng tay, hạ cẳng chân với em. Anh vẫn nhẹ nhàng tháo gỡ, nhẹ nhàng hỏi, nhẹ nhàng nghe, nhẹ nhàng phân tích, và vẫn nhẹ nhàng ôm em… Vòng ôm lúc ấy chặt lắm anh à, cứ như thể là nếu anh không ôm thật chặt em lúc ấy, em sẽ vùng dậy và bỏ chạy mất… Nhưng tất cả, em vẫn có hiểu được đâu…

Anh yêu em, yêu em dịu dàng, không ồn ào, không phô trương nhưng vị trí của em vẫn ở trên tất thảy. Thế mà em tham lam, em ngốc nghếch đã đánh đổi anh lấy một thứ tình cảm có vẻ bề ngoài hào nhoáng, một thứ tình cảm mà em vẫn tưởng sẽ là đủ với em nhưng bên trong lại hoàn toàn sáo rỗng…



Em sai rồi. Khi đôi chân đã đi mỏi mệt. Khi đoạn đường em bước đã quá xa. Khi hạnh phúc là anh đã bay cao qua tầm với, em mới chịu dừng lại và hối tiếc cho những gì đã có với anh- tình đầu của em, tình đầu mà em cứ mặc định cho rằng: “Mình chẳng bao giờ có thể mất anh”. Để giờ đây, những giọt nước mắt hối hận và tiếc nuối của em không bao giờ có thể lau hết được.

Anh ơi! Người con gái mà anh vẫn gọi là Nở vẫn đang yêu anh nhiều lắm, Nở sẽ quyết tâm thay đổi, sẽ cố gắng trở thành một người con gái xứng đáng được yêu thương, xứng đáng với anh và xứng đáng với chính tâm hồn mình…

Khi nào Nở đủ tự tin thì sẽ đi tìm anh nhé!

Và……

Anh có tha thứ cho Nở thêm một lẫn nữa không?

-Mây Xám-

  • Thì thầm được gửi từ bạn Lê Thùy

Mời bạn lắng nghe thì thầm  Duyên phận đã cho em gặp anh, người yêu của chị!

Thì thầm số 326 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)


http://blogviet.com.vn/truyen-online/hay-yeu-khi-con-co-the-khi-trai-tim-van-con-du-suc-de-yeu-thuong/193095

Click vào đây để tìm hiểu về tuyển tập mới nhất của blogviet.com.vn


Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có phải tình yêu năm 17 tuổi chẳng thể đi cùng bạn suốt đời? (Những Blog Radio về tình yêu học trò)

Có phải tình yêu năm 17 tuổi chẳng thể đi cùng bạn suốt đời? (Những Blog Radio về tình yêu học trò)

Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang. Không bao giờ có cái kết hạnh phúc, cho mối tình đầu.

 Blog Radio 661: Thương một người coi mình là tri kỷ

Blog Radio 661: Thương một người coi mình là tri kỷ

Cuộc đời này ai cũng mong gặp được người thương mình, hiểu mình như những người tri kỷ. Vậy tại sao những người tri kỷ lại chẳng thể trở thành người yêu của nhau? Sẽ thế nào nếu thương một người mà trong lòng họ đã định sẵn vị trí cho ta là một người tri kỷ? Mãi mãi không thể nào hơn.

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Khi những hạt mưa đầu mùa rơi xuống cũng là lúc tình yêu của tôi và em vỡ tan theo những hạt mưa. Có những cuộc tình, không có biến cố nào cả, cũng chẳng có người thứ ba chen chân, người ta cứ lặng lẽ đến bên nhau rồi lặng lẽ rời xa nhau. Chỉ là chúng ta yêu nhau xong rồi.

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Yêu là đôi khi phải học cách im lặng, cảm nhận và lắng nghe để có thể nắm chặt tình cảm trong tay. Vì tình yêu cũng nhẹ tựa như cơn gió vậy, chỉ dành cho những ai biết trân trọng mà thôi.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

back to top