Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nơi tình yêu tái sinh (Phần cuối)

2014-01-21 10:18

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Cuộc gặp định mệnh 3 năm về trước, đã làm Đan bị cuốn vào tình yêu với Minh Quang. Anh lớn hơn cô 5 tuổi, là kiến trúc sư tài năng từ Mỹ trở về. Anh hiểu đời và rành đời hơn cô. Ở anh là cái gì đó, từng trãi, và lạnh lùng. Anh khác với Phạm Huy, anh không chiều chuộng cô như Phạm Huy, nhưng anh khiến con tim cô phải thao thức, không gặp anh dù chỉ một ngày cũng làm cô điên đảo. Trái tim cô như gục ngã dưới chân anh. Yêu anh cô dường như đánh mất chính mình. Cô yêu anh như thể anh là tất cả, cảm giác ở bên anh không giống như cảm giác ở bên cạnh Phạm Huy. Bên cạnh anh cô thấy mình như một người phụ nữ, yêu thương và được yêu thương. Còn ở bên Phạm Huy, cô thấy mình hư hỏng, cô được chiều chuộng quá mức. Phạm Huy không bao giờ làm trái ý cô, luôn làm theo mọi sở thích dù là điên rồ của cô còn Minh Quang thì không. Anh sống ở Mỹ đủ lâu, để tạo cho mình một lối sống phóng túng, tự do. Anh yêu cô nhưng anh không muốn cô ràng buộc anh...

***

Bước ra từ quán Kraoke, Tiến "nổ" đề nghị cả nhóm lượn lờ ngắm đêm Hà Nội. Nó bảo, lâu lắm rồi không có thời gian để nhìn lại vẻ đẹp của thủ đô yêu dấu. Nó nhớ hồi còn đi học, cả lớp đã trốn trại đi lượn lờ quanh thủ đô để rồi bị phạt lao động công ích 1 tuần liền. Ý kiến nó đưa ra được duyệt ngay lập tức. Có lẽ đứa nào cũng quá bận rộn với cuộc sống mưu sinh hằng ngày, lâu lắm rồi thèm được nhớ lại ngày xưa. Cả nhóm 10 đứa, leo lên 3 xế hộp lượn lờ khắp các con phố của Hà Nội, từ phố Hàng Bạc, Hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng Tre......Và điểm dừng chân cuối cùng là trường Kinh Tế, mái trường gắn bó kỷ niệm sinh viên của cả hội.

Thoáng một cái đã gần 3h sáng, ai nấy cũng đã thấm mệt.

"Mày đưa Đan về nhà đi, nó cùng đường với mày đó, bọn tao về trước", Hải nói rồi cùng mấy đứa chào Đan và Huy.

Chỉ còn lại Đan và Huy trên xe.

- Em vẫn khỏe chứ?

- Em vẫn khỏe, còn anh, vẫn chưa lấy vợ hả?

- Uh, công việc lu bu quá, không có thời gian em à. Em và anh ấy vẫn tốt chứ?

- Dạ, bọn em vẫn tốt.

"An empty street,

An empty house,

A hole inside my heart,

I'm all alone and the rooms are getting smaller....."

- Anh vẫn thích nghe bài này hả?

- Em không thích hả? Để anh đổi bài khác.

- Không sao đâu anh.

...



- Em về nhé! Chúc em ngủ ngon!

Hiểu Đan cố gắng không để Huy thấy được giọt nước mắt đang rơi từ từ trên khóe mắt cô.

Những ngày sau đó, Huy vẫn không liên lạc với Đan, dù bạn bè đã cho Huy số điện thoại. Huy chỉ cần biết Đan vẫn hạnh phúc, vẫn mạnh khỏe là Huy đã cảm thấy vui. Huy không muốn làm xáo trộn cuộc sống của Đan. Huy vẫn tiếp tục với cuộc sống hằng ngày lặp đi lặp lại suốt 3 năm qua.

***

3.
- Ngày mai mình về ra mắt bố mẹ anh nhé!

- Mai anh bận rồi...

- Mai là chủ nhật mà, bố mẹ mong anh lắm.

- Em về đi, nói bố mẹ anh xin lỗi

- Anh bận gì vậy?

- Công ty có việc đột xuất....

- Sao dạo này anh cứ lảng tránh em vậy, có chuyện gì hả anh?

- Không có chuyện gì cả, em đa nghi quá, anh đi làm đây.

Hiểu Đan một mình lặng lẽ ngồi trong căn phòng, cô nhận ra có một bức tường vô hình nào đó đang cản trở tình yêu của cô - Mối tình mà cô đã đánh đổi biết bao thứ quan trọng.

Cuộc gặp định mệnh 3 năm về trước, đã làm Đan bị cuốn vào tình yêu với Minh Quang. Anh lớn hơn cô 5 tuổi, là kiến trúc sư tài năng từ Mỹ trở về. Anh hiểu đời và rành đời hơn cô. Ở anh là cái gì đó, từng trãi, và lạnh lùng. Anh khác với Phạm Huy, anh không chiều chuộng cô như Phạm Huy, nhưng anh khiến con tim cô phải thao thức, không gặp anh dù chỉ một ngày cũng làm cô điên đảo. Trái tim cô như gục ngã dưới chân anh. Yêu anh cô dường như đánh mất chính mình. Cô yêu anh như thể anh là tất cả, cảm giác ở bên anh không giống như cảm giác ở bên cạnh Phạm Huy. Bên cạnh anh cô thấy mình như một người phụ nữ, yêu thương và được yêu thương. Còn ở bên Phạm Huy, cô thấy mình hư hỏng, cô được chiều chuộng quá mức. Phạm Huy không bao giờ làm trái ý cô, luôn làm theo mọi sở thích dù là điên rồ của cô còn Minh Quang thì không. Anh sống ở Mỹ đủ lâu, để tạo cho mình một lối sống phóng túng, tự do. Anh yêu cô nhưng anh không muốn cô ràng buộc anh...

Nơi tình yêu tái sinh (Phần cuối)

"Xin chào! cô có phải là Hiểu Đan không?"

"Vâng là tôi đây, cô là?"

"Tôi là Venus Trần, tôi là vợ sắp cưới của anh Quang."

Trong giây phút ấy, cả thế giới như đỗ sụp dưới chân Hiểu Đan...


Tác giả: Sưu tầm

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím xù

Kỹ thuật: Na ngố

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tuổi 20 học cách để trưởng thành

Tuổi 20 học cách để trưởng thành

Sau tất cả bạn hãy nhắn nhủ với chính mình “Cô gái à, hãy cười nhiều hơn vì không ai cấm bạn cười trong hạnh phúc. Con gái đẹp nhất là khi cười mà. Hãy tự tin chính mình, không ai cản được chúng ta hạnh phúc. Hãy tự tạo cho mình một cuộc sống đầy ắp tiếng cười. Hãy cười trước khó khăn, vấp ngã và hãy cảm ơn những lần bị đau. Vì sau đó chúng ta sẽ lớn lên sau những bài học để đời”.

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Người với người kiếp này gặp gỡ đều là do nhân duyên tu từ nhiều kiếp. Gặp gỡ nhau là do duyên số, hãy biết trân trọng những điều mình đang có, đừng lưu luyến hay tiếc nuối những cái đã mất đi mà để lỡ hạnh phúc hiện tại.

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Nếu bạn có niềm tin và quyết tâm cao độ vào việc bạn đang làm, sớm muộn gì cũng thành công

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Cái nơi này chăng thể nào bình yên nổi từ khi anh xất hiện, anh lại lần nữa bước vào cuộc đời tôi, làm nó rôi tung lên. Tôi thấy mình mệt mỏi trước tất cả mọi thứ, tôi muốn chạy trốn khỏi nơi này và tôi muốn được thả trôi bản thân mình một nơi nào đó…”Anh hãy cứ tìm em như lời anh nói nhé”.

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Ai cũng từng trải qua thời sinh viên tươi đẹp, rồi sinh viên cũng phải ra trường, lúc đó bạn giống như đứa trẻ mới chập chững biết đi. chập chững bước vào đời. Rồi bạn đi tìm việc, bạn muốn làm công việc với đúng niềm đam mê và sở thích nhưng cuộc đời không như bạn mong đợi. Khi bạn không có cho mình niềm đam mê, bạn phải tự đặt cho mình động lực để cố gắng. Tuy nhiên bạn không được phép tự bắt mình phải "đơn độc" trên con đường mình đi, hãy cố gắng tạo cho mình những thói quen tích cực, bản thân bạn sẽ thay đồi tích cực theo.

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Chúng ta thường nghe một câu nói quen thuộc “Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời”. Bởi lẽ, tình yêu tuổi 17 thường là mối tình đầu, khi chúng ta còn quá trẻ, tình yêu ấy chưa đủ mạnh mẽ để đương đầu với những sóng gió của cuộc đời. Người ta bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất. Bởi lần đầu yêu, chúng ta sẽ yêu bằng bản năng, không nghĩ suy, không mưu tính. Bởi lần đầu yêu, có lẽ là lần duy nhất trong đời, chúng ta thực sự yêu một ai đó bằng cả trái tim. Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang.

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Rồi một ngày trên đường đời lênh đênh chìm nổi, ta bỗng va phải một kẻ cô đơn giống như mình. Hóa ra, mình không phải là người khổ nhất, càng không phải là người duy nhất cô đơn trên cuộc đời này. Khi hai kẻ cô đơn chạm vào nhau, liệu có thể sưởi ấm trái tim nhau?

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Ước mơ ban đầu? Cô có sao? Ừ thì, có đấy. Chỉ là, cô đã lãng quên nó trong những ngày giúp anh hoàn thiện giấc mơ của mình. Cô cũng từng ước ao những năm tháng bình dị, có một cửa hàng hoa nho nhỏ rồi ngày ngày cứ thế an yên.

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Bố mẹ chỉ có thể là ngọn đèn soi sáng cho con vững bước đi, chứ không thể là vật cản trên con đường của con cái được. Mẹ con không phải là gắng nặng của con và bố, bà ấy là tình yêu, là điều tuyệt vời nhất gắn kết chúng ta với nhau.

Chia tay không buồn

Chia tay không buồn

Ai rồi cũng sẽ có hạnh phúc của riêng mình. Người đến rồi đi, ắt hẳn là duyên chưa đủ đậm. Rồi một ngày bạn sẽ quên hết những gì đẹp nhất, tệ nhất với người cũ. Rồi một ngày sẽ có một người khác thay thế và sưởi ấm trái tim của bạn một lần nữa.

back to top