Phát thanh xúc cảm của bạn !

DCOl 109: Đến vùng đất thiêng Lũng Cú

2014-01-19 07:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Jun

Lũng Cú - địa danh thiêng liêng mà tất cả những người Việt Nam đều nhớ nằm lòng ngay từ khi bắt đầu học địa lý về đất nước mình, vùng đất huyền thoại mà người Việt nào cũng mơ ước được một lần đặt chân đến. Trên bản đồ Tổ quốc, đó là đỉnh một cái “chóp nón” đầy kiêu hãnh của cực Bắc. Tôi đã có cảm giác hạnh phúc đến tột cùng khi lần đầu tiên may mắn được đặt chân đến vùng đất hội tụ hồn thiêng sông núi, nơi đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của chủ quyền đất nước.

Khi chuẩn bị thực hiện chuyến hành trình đến các tỉnh biên giới phía Bắc của Tổ quốc lần này, Lũng Cú- Hà Giang là điểm đến tạo niềm háo hức lớn nhất đối với tôi. Cuộc hành trình đến với Lũng Cú mỗi lúc mỗi gần khi ngày nào tôi cũng “tua” hồi ức, thả hồn hình dung về vùng đất đã tạo bao say đắm đối với mình qua nhiều trang sách, tác phẩm văn học.

Thế nhưng, khi từ thị xã Hà Giang (tỉnh Hà Giang) đi Lũng Cú, tất cả những gì hiển hiện đều vượt quá sức tưởng tượng của tôi. Chặng đường dài gần 150km từ thị xã tỉnh lỵ Hà Giang đến cao nguyên đá Đồng Văn kỳ ảo hơn cả trong mơ. Đó là con đường khúc khuỷu, cua gấp liên tục, chạy men theo các triền núi đá cao sừng sững, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm. Càng đi, con đường càng trở nên kỳ diệu với khung cảnh thiên nhiên quá sức hùng vĩ. Chiếc ô tô của chúng tôi đi mỗi lúc mỗi lên cao, để lại mênh mông những đám mây huyền ảo bên dưới.


(Ảnh: Phương Thảo)

Chặng đường đưa tôi qua những địa danh đã ăn sâu vào tâm thức, dù đây là lần đầu tiên tôi được đặt chân đến. Đó là Vị Xuyên, Yên Minh, đó là những dốc đá dựng đứng Pắc Sum, Na Khê. Khi xe vượt Cổng trời Quản Bạ, nhìn lại những con đường ngoằn ngoèo, nằm vắt vẻo trên những núi đá chất ngất lưng trời, bên dưới là những đám mây bồng bềnh, tôi có cảm giác như mình đang đi vào một mê cung trên… thiên đường. Cảm giác lâng lâng thúc giục tôi phải chia sẻ niềm sung sướng với những người thân yêu. Vừa khi đến đoạn có sóng điện thoại, tôi gọi ngay về cho con gái ở Tuy Hòa: “Bố đang đi trên mây, đẹp hơn cả tưởng tượng!”.

Tô điểm giữa thiên nhiên hùng vĩ là phong cảnh lãng mạn do con người tạo ra. Đó là những căn nhà sàn xinh xắn, những ô ruộng bậc thang đan xen, nằm chênh vênh trên các sườn núi đá. Đâu đó, thấp thoáng bóng các cô gái dân tộc Mông trong những bộ váy rực rỡ đang cần mẫn làm nương.

Cao nguyên đá Đồng Văn mênh mông một màu trắng xám của đá. Núi chập chùng từng lớp ken nhau. Những thung lũng xa ngút tầm mắt. Dưới chân, cây bắp tựa vào hốc đá mà đơm hoa, ra trái. Đường từ Đồng Văn lên chóp Lũng Cú dài 20km vẫn triền miên núi đá, mỗi lúc càng cheo leo hơn. Phong cảnh đẹp huyền bí, hút hồn người. Cảm giác càng ngất ngây khi tôi biết mình đã đặt chân đến vùng đất biên cương thiêng liêng của Tổ quốc.

Chúng tôi đến Đồn Biên phòng Lũng Cú đúng giữa trưa. Theo hướng chỉ của đại úy Nguyễn Văn Khiết, cán bộ của Đồn Biên phòng, tôi háo hức nhìn lên chóp Lũng Cú, nơi có cột cờ tại điểm cực Bắc của Tổ quốc. Tôi có cảm giác như ánh mặt trời đang hướng thẳng xuống đỉnh Lũng Cú, nơi có điểm kinh tuyến cao nhất của nước ta, khiến vùng đất này càng hội tụ những điều thiêng liêng nhất.


(Ảnh: Phương Thảo)

Đoạn đường từ Đồn Biên phòng lên cột cờ dài 12km, vẫn quanh co, uốn khúc trên những vách núi trùng điệp, cao ngất. Con đường dẫn lên núi Rồng như một dải lụa trắng vắt qua những dãy núi kỳ vĩ nối tiếp nhau, khiến lòng người như choáng ngợp. Thung lũng Lô Lô bất ngờ hiện ra với những căn nhà sàn ẩn hiện sau những bức tường xếp bằng đá. Thấp thoáng xa xa có thác nước len lỏi sau những vách đá. Nhìn xuống bên dưới, dòng sông Nho Quế phân chia ranh giới Việt Trung nhỏ như sợi chỉ mong manh.

Từ xa, chúng tôi đã nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng in trên nền trời xanh bồng bềnh mây trắng. Ai cũng háo hức muốn đến ngay cột cờ trên đỉnh núi Rồng. Tôi hồi hộp leo lên 286 bậc đá và hạnh phúc đến ngất ngây khi được đặt tay vào cột cờ sừng sững ở chót đỉnh Tổ quốc. Trên cao, giữa trời xanh thẳm, lá cờ đỏ sao vàng đang phần phật tung bay, như ngọn lửa bất diệt, kiêu hãnh canh giữ bầu trời biên cương của Tổ quốc. Trên đỉnh núi Rồng ở độ cao gần 1.700m, tôi say đắm ngắm lá cờ uy nghi đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của chủ quyền đất nước; biểu tượng của sức mạnh, lòng tự hào, tự tôn, tinh thần kiêu hãnh, ý chí quật cường của cả dân tộc. Cảm giác tự hào dâng trào trong tôi khi được đứng ở nơi đã trở thành biểu tượng của sự tồn tại mãnh liệt đến kỳ diệu của dân tộc Việt Nam qua bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước.

Tác giả: Tấn Lộc

Được thể hiện qua giọng đọc:  Jun

Kỹ thuật: Jun

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Khi kết thúc một mối tình dang dở ai mà chẳng đau đớn, chẳng tiếc thương. Tình yêu vốn là chuyện hai người. Một người luôn tìm cách vun vén, người kia lại tìm cớ để bước ra. Kết cục vẫn là tan vỡ. Tận cùng của sự mỏi mệt phải chăng là mỉm cười buông bỏ?

Câu chuyện của gã trai mơ

Câu chuyện của gã trai mơ

Khi còn mới ngoài 20 tuổi, các chàng trai thường sống rất sôi nổi, đôi khi có phần bồng bột và hời hợt. Nhưng khi đến tuổi 30, thường tất cả đàn ông đều nên một lần nữa dừng lại và tự hỏi bản thân đâu là những người, những việc đáng để mình dành thời gian và tâm trí.

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Cuộc đời không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn, bão giông lại càng không vì những bước chân trốn chạy của bạn mà nhường cho mặt trời hửng nắng. Cuộc đời đâu phải một giấc ngủ, để sau một đêm dài với những cơn ác mộng, bình minh sẽ rạng phía đằng đông.

back to top