Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hoa mướp cuối mùa

2014-01-17 15:45

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Jun

Cả năm chị em cùng học ở ngôi trường tiểu học bên kia đường. Buổi sáng chị Choẹt gọi các em đi học, dắt díu nhau sang đường an toàn, chiều về bốn em lại bám theo chị. Chị Choẹt học lớp năm, Nhím và Bống học lớp ba, còn Tôm và Bi mới học lớp một nhưng mấy chị em chơi với nhau từ bé, đến trường gọi nhau bằng tên khai sinh rất đẹp, chị cả Bảo Anh, hai em gái Hải Yến và Ngọc Mai  hai em trai  Quí Lộc, Lâm Bách. Hễ về nhà là ríu rit rất vui vẻ bằng những tên riêng thật là ngộ nghĩnh.

***


- Chị Choẹt ơi, ra sân chơi đi!

Nghe tiếng gọi, Choẹt thò đầu ra cửa sổ tầng ba nói vọng xuống:

- Ừ, gọi em Nhím nữa nhé!

    Thoắt cái, ba chị em đã gặp nhau ở cầu thang tầng một, mỗi bạn dắt một chiếc xe đạp mi ni. Ở tầng một, em Tôm và em Bi cũng ôm bóng chạy ra. Thấy các anh chị ríu rít, hai em sinh đôi Cua và Ghẹ mới hơn ba tuổi cũng đòi bà ngoại cho ra sân chơi. Khi đi qua cửa nhà bà cụ Lan, Nhím dừng lại nhìn kỹ xuống chân và bảo:

    - Chị Choẹt ơi, trứng con gì đẻ ra này.

    Cả năm chị em dừng lại xem xét những vẫn không biết là trứng con gì. Bà cụ Lan từ trong nhà đi ra bảo:

    - Đấy là hạt mướp, không phải trứng con gì đâu, bà vừa cắt quả mướp già mang ở quê lên để lấy xơ rửa bát các cháu ạ.

    - Thế ạ, vậy mà cháu cứ tưởng…

    Nhím nhặt lên được tám hạt mướp  mầu nâu đen rất mẩy và nhẵn, hạt hình bầu dục hơi dẹp hai đầu. Chị Choẹt lớn nhất đã học lớp năm nên bảo các em:

    - Mình thử đem gieo những hạt này vào ô đất của nhà Tôm xem có nẩy mầm không. Cô giáo chị bảo tưới nước đều hạt sẽ nẩy mầm đấy.

    Mấy em đều hưởng ứng:

    - Thế hả chị, nếu nẩy mầm chúng mình sẽ chăm sóc thì mướp có ra quả không nhỉ .

Hoa mướp cuối mùa

Cả năm chị em quay lại nhà Tôm. Bố Tôm xây một ô vuông to bằng mặt bàn học, đổ đất vào trồng cây lựu nhưng cây lựu bị chết thành ra ô đất vẫn bỏ trống, hàng ngày mẹ Tôm vãn đổ bã chè vào đó nên đất vẫn ẩm ướt. Choẹt xới đất cho tơi lên, vùi hạt xuống rồi tưới đều ít nước. Xong xuôi, cả năm chị em chạy ra sân nô đùa, đạp xe và đá bóng. Hai em Cua và Ghẹ đã ở ngoài sân cũng lũn cũn chạy theo các chị cười hớn hở, váy hoa xanh, dép xanh và nơ buộc tóc cũng xanh giống hệt nhau, trông như hai con búp bê xinh xắn. Tối về Bống khoe với mẹ việc trồng mướp, mẹ mỉm cười bảo:

    - Mướp phải gieo sau tết mới đúng vụ con ạ, ăn quả vào mùa hè, bây giờ là cuối tháng chín, sắp sang mùa rét rồi.

    Gần một tuần, bọn trẻ chăm chỉ tưới nước mà vẫn không thấy gì, Bống bảo:

    - Chắc không nẩy mầm được đâu chị Choẹt ạ, mẹ em bảo hết mùa trồng mướp rồi.

    Thế mà chiều hôm sau đi học về, Tôm phát hiện mướp nẩy mầm liền chạy đi thông báo. Cả năm đứa trẻ chạy ùa đến. Chúng reo lên khi thấy năm cái mầm màu xanh nhạt nẩy lên khá mập mạp. Mỗi cây xòe ra hai chiếc lá mầm trắng nõn. Mỗi đứa liến nhận cho mình một cây mướp con. Ngày nào mấy chị em cũng  tưới nước và rắc thêm bã chè, chăm sóc mướp xong mới gọi Cua, Ghẹ ra sân chơi. Bọn trẻ vui và hào hứng lắm vì sinh ra ở thành phố, từ bé chưa ai được tự  tay trồng và chăm sóc  một cây gì. Mấy hôm sau, những chiếc lá xinh xinh mềm mại đã xòe ra như những bàn tay nhỏ, ngọn mướp vươn dài rất nhanh. Không hiểu sao dây mướp của chị Choẹt lại mập nhất và vươn cao hơn bốn dây kia, đúng là cây của chị cả có khác. Còn dây của em Nhím, đêm qua con gì cắn gẫy ngang thân, ngọn mướp rủ xuống héo lả đi. Nhím tiếc qua súyt khóc nhè. Chị Choẹt bảo:

    - Đừng khóc, chị cho em chung cây của chị đấy, năm người bốn cây cũng không sao.

    Cả năm chị em cùng học ở ngôi trường tiểu học bên kia đường. Buổi sáng chị Choẹt gọi các em đi học, dắt díu nhau sang đường an toàn, chiều về bốn em lại bám theo chị. Chị Choẹt học lớp năm, Nhím và Bống học lớp ba, còn Tôm và Bi mới học lớp một nhưng mấy chị em chơi với nhau từ bé, đến trường gọi nhau bằng tên khai sinh rất đẹp, chị cả Bảo Anh, hai em gái Hải Yến và Ngọc Mai  hai em trai  Quí Lộc, Lâm Bách. Hễ về nhà là ríu rit rất vui vẻ bằng những tên riêng thật là ngộ nghĩnh.

(...)

Tác giả: Dương Hiền Nga

Người đọc: Nhím Xù và Jun

Biên tập và kĩ thuật: Hằng Nga

Sản xuất và quản lí:
Dalink Studio Group - Công ty CP Truyền thông VNNplus

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ  http://forum.nhacvietplus.vn.

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn





Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Có câu ai rồi cũng khác nhưng bạn có bao giờ dừng lại một chút để nhận ra mình khác như thế nào? Hàng ngày đối mặt với cái tôi của hiện tại, chính chúng ta cũng chẳng nhận ra mình đã khác xưa nhiều đến thế.

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi mà đứng dậy lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt ấy, ngay khi cảm giác được những hạt mua lạnh buốt rơi trên người, tôi nhận ra mình có thể thở

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Trong bóng đêm, những nỗi đau, những vết thương lòng được phơi bày ra một cách trần trụi nhất. Bạn đã bao giờ tâm sự cùng đêm?

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Cám ơn em đã vì anh mà làm bạn, người yêu, và cả tình nhân của anh. Hãy luôn vui vẻ nhá, vì em khóc nhìn như con dở ý.

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Yêu người đàn ông có vợ là phải chấp nhận tình yêu ấy luôn phải giấu giếm trong bóng tối, công khai là điều xa xỉ, càng không có chuyện họ bỏ vợ con để cưới nhân tình. Thế mà vẫn có không ít những cô gái nhẹ lòng sa ngã vào thứ tình yêu sai ngay từ lúc chưa bắt đầu ấy.

Chỉ chân thành là không đủ

Chỉ chân thành là không đủ

Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất.

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Sai lầm của nhiều người là để bản thân dính mắc vào tình yêu. Biết rằng trái tim người ấy không thuộc về mình mà vẫn cố giành giật bằng được cái xác rỗng. Ở bên cạnh người mình yêu và họ cũng yêu mình thì nơi đâu cũng là thiên đường.

Ai yêu nhiều hơn người đó khổ

Ai yêu nhiều hơn người đó khổ

Nếu bạn ở trong một mối quan hệ mà luôn phải giấu giếm, không thể công khai với những người xung quanh, vậy hãy tự hỏi xem người ấy có đặt bạn trong trái tim hay không, có muốn bạn bước vào thế giới của họ không?

Replay Blog Radio: Bỗng một ngày ta cảm thấy chông chênh

Replay Blog Radio: Bỗng một ngày ta cảm thấy chông chênh

Bỗng một ngày ta thấy chông chênh tới lạ, dắt xe ra khỏi nhà không biết mình muốn đi về đâu. Chỉ là đôi khi chênh chao nhớ mà thôi. Chênh chao một chút thôi.

Blog Radio 729: Để bên anh em đánh đổi cả cuộc đời

Blog Radio 729: Để bên anh em đánh đổi cả cuộc đời

Em có biết, suốt một năm qua tôi tìm kiếm em khổ sở tới mức nào không? Sao em ác thế? Cứ thế đột ngột biến mất khỏi cuộc đời tôi? Chẳng lẽ, em chưa từng thích tôi, dù chỉ một chút?

back to top