Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi thơ của thỏ trắng (Người yêu hoàn mỹ, Phần 26)

2014-01-10 14:12

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun

Vì vậy Hướng Vãn ngày còn bé từng đánh nhau với mọi người không ít lần, hơn nữa thường xuyên là một mình chọi với một đám người, do đó rất nhiều năm về sau khi Tịch Hướng Vãn trở thành kiểm sát trưởng, sở dĩ cô có thể đối diện với cao thủ mà không hề chùn bước, nguyên nhân phần lớn bởi vì kinh nghiệm thực chiến từ nhỏ đã quá là phong phú, từng vết chân làm đâu chắc đấy cũng có thể luyện ra được.

Lật mở hồ sơ cá nhân của Tịch Hướng Vãn liền biết được, nói theo quan hệ huyết thống, cô cùng Tịch Hướng Hoàn và tổ tông Tịch gia trăm năm trước đây không hề có bất cứ mối quan hệ nào, trước năm mười ba tuổi, Tịch Hướng Vãn chỉ là một tiểu nha đầu nông thôn vô ưu vô sầu mà thôi.

Năm ấy, tên của trẻ con ở nông thôn đã bắt đầu thoát ly khỏi những hình thái kiểu như ‘Đại Man Nhị Man’ hay “A Ngưu Nhị Cẩu’. Tư tưởng khôi phục lại bằng cấp thi vào trường cao đẳng bắt đầu tiến bộ, tên của bé trai liền phổ biến theo khuynh hướng một lòng hướng về Đảng và đất nước, nào là ‘Lý Kiến Quân’ rồi ‘Vương Quốc Khánh’, về phần tên của bé gái thì lại chịu ảnh hưởng của điệu nhạc Đặng Lệ Quân đem đến, thế nên mang theo khuynh hướng ôn nhu và dịu dàng, nào là ‘Hồng’, rồi ‘Tú’, rồi thì ‘Diễm’, ‘Phân’.

Trong bối cảnh vĩ mô ấy, có thể hiểu được rằng, lấy được cái tên không màng danh lợi lại tràn ngập ý thơ như ‘Hướng Vãn’ nhất định không phải là một người dân quê bình thường, mà chắc chắn đã phải được tiếp thu qua nền giáo dục cao đẳng.

Trên thực tế cũng chính là như vậy, đặt tên cho Hướng Vãn chính là ông nội của cô, nhưng một ông lão đã từng vượt biển khơi, hòa ái dễ gần như vậy lại không có được một danh tiếng tốt lành gì ở địa phương, thẳng đến khi ông nội của Hướng Vãn qua đời, cô mới qua miệng bạn bè nghe được người nhà của họ nói như thế này: ‘Nghe nói tổ tiên nhà con bé trước đây từng có chuyện xảy ra đấy, thật đúng là dọa người, là người bị điều xuống chỗ chúng ta mà…’

Vì vậy Hướng Vãn ngày còn bé từng đánh nhau với mọi người không ít lần, hơn nữa thường xuyên là một mình chọi với một đám người, do đó rất nhiều năm về sau khi Tịch Hướng Vãn trở thành kiểm sát trưởng, sở dĩ cô có thể đối diện với cao thủ mà không hề chùn bước, nguyên nhân phần lớn bởi vì kinh nghiệm thực chiến từ nhỏ đã quá là phong phú, từng vết chân làm đâu chắc đấy cũng có thể luyện ra được.

Tuổi thơ của thỏ trắng (Người yêu hoàn mỹ, Phần 26)

Rốt cuộc có một ngày, Tịch Hướng Vãn mới vào lớp một chạy về nhà ‘Oa’ một tiếng khóc ầm lên, cha Hướng Vãn thấy toàn thân cô bẩn thỉu, biết cô lại đánh nhau với người ta, liền ôm cô vào lòng, ôn hòa cất tiếng: “Có đau hay không?”

“Không đau…” Hướng Vãn vừa khóc vừa nói: “Bọn Đỗ Kiến Quốc đánh không lại con, con đánh ngã hết toàn bộ bọn chúng.”

Cha Hướng Vãn bật cười, “Vậy sao con còn khóc?”

Trong lòng Hướng Vãn vô cùng tủi thân, lại ‘Oa’ một tiếng: “Cha, vì sao bọn họ lại nói nhà của chúng ta vốn không ở chỗ này…”

Có lẽ bởi vì cô khóc quá thương tâm, cha Hướng Vãn không đành lòng giấu giếm tiếp, ông sờ sờ đầu cô, ôn hòa nói cho cô biết: “Bởi vì chúng ta xác thực vốn không phải sống ở nơi này, ông bà nội con ngày xưa vốn là nhà tư bản trong xã hội cũ.”

Nghe thấy câu trả lời, cái loại tiểu tướng có tinh thần cách mạng triệt để như Tịch Hướng Vãn nhất thời liền quên cả khóc, ‘Ngao ——!’ một tiếng liền kêu ầm lên.

“Cha đừng có gạt người!” Sao có thể! Nhà tư bản?!

Đối với kiểu người vừa sinh ra đã bắt đầu được tiếp thu giáo dục chính thống yêu nước như Tịch Hướng Vãn mà nói, nhà tư bản là một khái niệm có ý nghĩa xấu đến mức nào!

Cô không thể tưởng tượng được, ông bà nội hòa ái và dễ gần như vậy cư nhiên lại xếp ngang hàng cùng ba chữ kia.

Hướng Vãn trợn to mắt, nắm lấy một cọng rơm cứu mạng cuối cùng: “Bọn họ là nhà tư bản dân tộc phải không cha?” Nhà tư bản dân tộc trong chiến tranh kháng Nhật vẫn là đối tượng được Đảng Cộng Sản tranh thủ mà…

Cha Hướng Vãn bật cười, nụ cười có chút bất đắc dĩ: “Chính là nhà tư bản.”

Một điểm hy vọng cuối cùng cũng tan biến, Hướng Vãn ‘ngao ô’ một tiếng liền ngồi chồm hổm trên mặt đất, vẻ mặt buồn như đưa đám.

Trong sách lịch sử có nói, nhà tư bản đều là bọn mặt người dạ thú, bại hoại, âm hiểm, ức hiếp lương dân bách tính, tâng bốc nịnh nọt với kẻ địch, bóc lột dân nghèo, trên tay dính đầy máu tươi của nhân dân lao động….

Hướng Vãn khiếp sợ một lúc lâu, đau đớn vô cùng.

...

Biên tập: Blog Tử Vi - Hamano Michiyo 

Được thể hiện qua giọng đọc: Mèo Mun, Jun

Kỹ thuật: Na ngố

Câu truyện dài kỳ thú vị nhất Nữ Hoàng Scandal

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Khi em đang ngồi gõ những dòng này, là khi anh đang có chuyến công tác ngắn ngày ở Hàn Quốc. Nếu anh còn độc thân, thì khi trở về Việt Nam, hãy cho em một câu trả lời: Em có thể mở lòng yêu anh được chứ, người dưng?

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

back to top