Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bó hoa mùa xuân

2014-01-08 14:50

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Jun

Rob là người tình của đời cô, một ý trung nhân thật sự, ân cần và lãng mạn. Họ có nhiều điểm chung đến nỗi việc lấy nhau dường như là số phận. Ai có thể đoán được rằng quãng thời gian bốn năm ngắn ngủi sau đám cưới vào mùa xuân, tất cả sự lãng mạn đã biến mất dưới áp lực của đồng tiền, công việc làm và đương đầu với hai đứa trẻ dưới ba tuổi. Dường như họ không còn cùng nhau vui thú thêm nữa. Thậm chí cô không thể nhớ lần sau cùng Rob tặng hoa cho cô là khi nào. Cassie cảm thấy thật xót xa cho chính mình.


Cassie and Rob cãi vặt suốt buổi sáng, không về bất cứđiều gìquan trọng, chỉ là những cơn bộc phát lâu lâu một lần khi vợ chồng bốc lên tính ương ngạnh cùng lúc, làm cho hả giận sự thất vọng lẫn nhau. Sự việc bắt đầu khi Cassie cố gắng mở cửa sổ nhà bếp và cất to giọng gọi Rob đến giúp, anh đã bực tức phản ứng lại, rồi điều gì đó nổ lên trong lòng Cassie. Lúc này khuôn mặt cô đỏ lên như củ cải, tỏ vẻ bực mình rõ, nói:

- Thế đấy, anh cứ ung dung tùy thích đi!

Rob cáu kỉnh, chống chế:

- Việc gì vội vàng gấp gáp vậy, em không định đi đâu đấy chứ?

- Tất nhiên, tôi không có ý định đi đâu cả, bởi chúng tôi chẳng bao giờ được đi đâu!

Hình như sự thất vọng đem đến sức mạnh mới cho cô, Cassie cố đẩy chiếc cửa sổ một cách khó khăn.

- Bình tĩnh lại nào, Cassie. Hãy nhìn điều em đang làm, em sẽ làm vỡ kính mất!

- Và nếu tôi làm vỡ, tự hỏi anh sẽ gắn nó lại mất bao lâu?

Cassie đã ngoảnh mặt sang phía khác, nên Rob không thấy cô sắp ràn rụa nước mắt. Lúc này cơn gió ấm thổi vào chiếc cửa sổ mở, thoảng đưa hương thơm của hoa tử đinh hương vào căn phòng. Rob bỗng đề nghị:

- Cassie, thôi đi nào, vui lên đi! Hãy nhìn kìa, hôm nay là một ngày mùa xuân tươi đẹp, có nhiều nắng ấm. Mặc quần áo cho bọn trẻ đi, rồi chúng ta sẽ đến công viên dạo chơi!

- Rob, anh có bao giờ chú ý tới bao nhiêu việc còn phải tiếp tục ở đây chưa?

Rồi cô bước đi nặng nề, giọng oang oang giận dữ, nói:

- Cả hai đứa trẻ đều đã mắc bệnh cảm hết rồi!

Con bé gái nghe gợi ý của anh, khóc rống lên:

- Con sẽ đi.


Lúc này Rob đang ở gian nhà chính, liền đứng dậy, đi về hướng căn phòng con bé. Còn một mình cạnh chiếc giường lớn, Cassie bắt đầu khóc,cất lên tiếng nức nở càng lúc càng lớn, toàn thân run lên. Giọng điệu bù lu bù loa của cô có vẻ như sẽ dai dẳng, nhưng thực sự chỉ được vài phút rồi cô ngưng giọng, đưa mắt nhìn quanh, liếc đến chiếc đồng hồ để bàn ở cạnh giường, ngẫm nghĩ về tình cảnh rối bời trong cuộc sống của mình. Rob ở cách một quãng, giọng thì thầm nhẹ nhàng, vỗ về dỗ con bé trở lại giấc ngủ.

Xong, Rob đi đến cửa căn bếp, nói:

- Con bé Lauren đã ngủ lại. Anh sẽ làm việc ở trong sân. Nếu em đổi ý đến công viên, hãy cho anh biết. Không khí trong lành có thể đem lại điều gì đó tốt cho chúng ta, em ạ!

Cassie không trả lời, chỉ cất lên tiếng thở dài nặng nề. Rob ngang qua căn phòng, ngập ngừng đưa tay ôm cô, rồi cất giọng:

- Cassie, anh xin lỗi, em nói đúng đấy. Anh bận rộn với công việc và đã không giúp được gì nhiều cho em. Anh biết, em đã phải chịu một mùa đông dai dẳng, giam chân cả ngày trong nhà với bọn trẻ. Anh hứa, anh sẽ làm cho mọi việc tốt hơn!

Sự thất vọng của Cassie có vẻ nguôi bớt, cô cất giọng nửa nói nửa thì thầm:

- Em cũng xin lỗi, em đoán việc không thểra khỏi nhà chỉ dành cho em thôi!

Lời của cô nghe không thật, nên khi Rob cố ôm chặt cô lần nữa, cô đã ngoảnh mặt đi. Cassie tiếp tục ngồi ở đó âm thầm khóc, rồi nghe tiếng cánh cửa sau đóng lại. Cả hai đứa trẻ vẫn ngủ, cứ như để cho Cassie có đủ thời gian ôn lại tình huống của mình. Cô nhớ lại toàn bộ những việc lúc trước làm cho cô yêu Rob, cân nhắc những nguyên nhân làm cho tình yêu của họ mất đi sự lãng mạn mà cô đang cảm thấy.

Rob là người tình của đời cô, một ý trung nhân thật sự, ân cần và lãng mạn. Họ có nhiều điểm chung đến nỗi việc lấy nhau dường như là số phận. Ai có thể đoán được rằng quãng thời gian bốn năm ngắn ngủi sau đám cưới vào mùa xuân, tất cả sự lãng mạn đã biến mất dưới áp lực của đồng tiền, công việc làm và đương đầu với hai đứa trẻ dưới ba tuổi. Dường như họ không còn cùng nhau vui thú thêm nữa. Thậm chí cô không thể nhớ lần sau cùng Rob tặng hoa cho cô là khi nào. Cassie cảm thấy thật xót xa cho chính mình.

Rồi sau một chốc vượt qua than vãn, Cassie muốn ngỏ lời xin lỗi Rob. Anh đã đảm đương cả công việc của anh và của vợ để cho cô khỏi vất vả, chỉ ở nhà chăm sóc các con, và kết quả là anh luôn kiệt sức. Trong hai công việc đó, kiếm tiền là việc không thoát ra được. Trong thực tế, Cassie phải thừa nhận phần lớn sự thất vọng và những cuộc cãi lộn vặt vãnh là có liên quan đến áp lực của đồng tiền. Cassie thầm cười khi nghĩ về cách Rob tác động bọn trẻ; anh là người cha kiên nhẫn và có tình cảm tuyệt vời!

Bây giờ tinh thần thay đổi hoàn toàn, Cassie quyết định cô có thể tự mình làm tốt hơn, nên nhanh chóng bắt tay vào việc. Cô có thể chuẩn bị một bữa trưa đặc biệt cho Rob. Khi bọn trẻ thức dậy, cô sẽ cho chúng ăn, rồi mặc đồ ấm cho chúng để đưa đến công viên dạo chơi như Rob đề nghị. Cassie buồn bã thầm nghĩ anh luôn đúng. Như Rob đã nói, mùa đông vừa qua thật dai dẳng và khắc nghiệt, cô và bọn trẻ đã bị giam trong nhà quá lâu. Không khí trong lành và nắng xuân sẽ làm cho họ hoàn toàn tươi tỉnh lên.



Lúc này hình nhưhoóc-môn hoạt động như một tác nhân truyền tín hiệu thần kinh dâng trào trong người làm Cassie lăng xăng quanh bếp với chủ tâm nối lại tình yêu của mình, cô đang chuẩn bị một bữa tiệc nhỏ. Cô mỉm cười, nhận ra rằng trạng thái chán nản của mình trong mùa đông vừa qua đã tan biến đi, và niềm vui đang dần trở lại trong cô.

Vừa lúc cô hoàn tất những chi tiết nhỏ trên bàn, thì Rob bước vào nhà bếp. Cassie thấy anh đang giấu vật gì đó sau lưng. Khi Rob thấy bàn ăn ấm cúng bày ra cho hai người, anh nở nụ cười rộng lượng, rồi bất ngờ vung tay giơ ra vật đã giấu.

Khi Cassie thấy đó là bó hoa đáng yêu của mùa xuân, nước mắt cô bắt đầu tuôn ra, những giọt nước mắt hạnh phúc thật sự. Ý trung nhân của cô đã trở lại, đem theo lời làm lành đầy lãng mạn và ngát thơm.

Tác giả: Carol Gioia

Được thể hiện qua giọng đọc:  Jun

Kỹ thuật: Jun

(...)


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Ngước nhìn lên bầu trời, anh như thấy Huyền đang cười với mình “Em có đang hạnh phúc không?” Anh mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau chuỗi ngày đầy đau đớn, xót xa.

back to top