Phát thanh xúc cảm của bạn !

Như cõi thiên đường (Phần 40)

2014-01-03 11:15

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun

“Không, họ không nghĩ thế đâu” chàng hứa “Đã có một tin đồn đang lan nhanh như lửa trong đấy là anh đã cố gắng tóm lấy em 2 năm trước, nhưng vì chẳng có tước hiệu nên anh đã không có cơ hội. Bởi vì lấy được tước hiệu là cuộc thập tự chinh thần thánh của hầu hết bọn họ, nên họ sẽ ngưỡng mộ suy nghĩ của em. Bây giờ anh đã có danh hiệu, anh sẽ hi vọng sẽ sử dụng nó thành công nơi anh đã thất bại trước đây – như là cách để xoa dịu tự ái của người đàn ông”

...

Quay mặt đi, Elizabeth nhìn vào màn đêm, để những ngọn gió xoa dịu mặt nàng.

Bên cạnh nàng, nơi Tony đang đứng, những bóng đen dịch chuyển, rồi một bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy khuỷu tay của Elizabeth , và một giọng nói sâu lắng và khàn khàn nói bên tai nàng
“Khiêu vũ với anh, Elizabeth”

Sốc làm nàng cứng cả người, gần như tê cứng nhưng Elizabeth cố để không bị ảnh hưởng. Vẫn nhìn về phía trước, nàng nói bình tĩnh và lịch sự

“Anh có thể làm hộ tôi một việc lớn được không?”

“Bất cứ điều gì” chàng đồng ý

“Đi chỗ khác. Và đừng quay lại”

“Bất cứ điều gì” chàng sửa lại và với một nụ cười kém tươi trong giọng chàng “trừ điều đó”.

Như cõi thiên đường (Phần 40)

Nàng cảm thấy chàng chuyển gần đến bên nàng hơn, và sự run rẩy bồn chồn mà nàng đã kiếm chế được vài giờ trước đó lại xâm chiếm lấy nàng, đánh thức các giác quan của nàng khỏi trạng thái đê mê hạnh phúc của chúng. Những ngón tay của chàng nhè nhè xoa cánh tay nàng, và chàng cúi thấp đầu hơn nữa xuống nàng “Khiêu vũ với anh đi”

Dưới lùm cây 2 năm về trước, khi chàng đã nói những lời này, Elizabeth đã để chàng ôm nàng vào tay. Đêm nay, mặc dù nàng đã không còn hoàn toàn bị tẩy chay nữa, nhưng nàng vẫn còn nằm bấp bênh trên miệng của vụ xi căng đan, và nàng lắc đầu

“tôi không nghĩ làm điều đó là sáng suốt”

“Chẳng điều gì chúng mình đã làm mà sang suốt cả. Đừng làm hỏng cuộc sống của chúng ta”

Elizabeth lắc đầu, từ chối quay lại, nhưng sức ép trên khuỷu tay nàng tăng lên cuối cùng nàng chẳng có sự lựa chọn nào khác

“Anh yêu cầu đấy”

Nàng ngần ngừ quay lại và nhìn chàng

“Tại sao?”

“Bởi vì anh đã nhảy tới 7 bản rồi, tất cả là với những phụ nữ xấu xí nhưng có thanh danh tốt đẹp, để anh có thể mời em khiêu vũ với anh mà không tạo ra bất kì lời xì xầm nào ảnh hưởng đến em.” –chàng nói, mỉm cười nhẹ nhàng vào mắt nàng.

Những lời này, cũng như sự nhẹ nhàng của chàng làm nàng cảnh giác “Thế nghĩa là sao?”

“Anh đã biết điều gì xảy ra với em sau cái cuối tuần chúng ta ở bên nhau” chàng nói nhẹ nhàng

“Lucinda của em đã nói ra tất cả cho Duncan. Đừng nhìn đau đớn như thế - cái sai duy nhất mà cô ta làm là đã nói điều ấy với Duncan mà không phải anh”

Ian Thornton- người đang nói chuyện với nàng đêm nay gần như rất quen thuộc, anh ta chính là người đàn ông mà nàng đã gặp 2 năm về trước.

“Đi vào trong với anh” chàng thúc giục, tăng thêm sức ép lên khuỷu tay nàng “và anh sẽ bắt đầu làm mọi việc theo ý em”

Elizabeth để nàng bị kéo về phía trước mấy bước và ngần ngừ:

“Nó sẽ là một lỗi lầm. Mọi người sẽ nhìn thấy chúng ta và nghĩ là chúng ta lại bắt đầu lại”

“Không, họ không nghĩ thế đâu” chàng hứa “Đã có một tin đồn đang lan nhanh như lửa trong đấy là anh đã cố gắng tóm lấy em 2 năm trước, nhưng vì chẳng có tước hiệu nên anh đã không có cơ hội. Bởi vì lấy được tước hiệu là cuộc thập tự chinh thần thánh của hầu hết bọn họ, nên họ sẽ ngưỡng mộ suy nghĩ của em. Bây giờ anh đã có danh hiệu, anh sẽ hi vọng sẽ sử dụng nó thành công nơi anh đã thất bại trước đây – như là cách để xoa dịu tự ái của người đàn ông”

Đưa tay lên gạt một lọn tóc khỏi chiếc má mềm mại của nàng, chàng nói

“Anh xin lỗi. Đấy là cách hay nhất anh có thể làm trong trường hợp này – chúng mình đã bị nhìn thấy trong một tình huống bị sắp đặt. Vì họ sẽ chẳng tin là không có gì xảy ra, anh chỉ có thể làm họ tin rằng anh thì mưu cầu còn em thì đang lảng tránh.”

Nàng rùng mình vì sự đụng chạm của chàng nhưng không đẩy tay chàng ra:

“Anh không hiểu. Những gì đang xảy ra với tôi trong kia không ít hơn những gì tôi đáng được hưởng. Tôi biết luật như thế nào, và tôi đã phá vỡ nó khi ở lại với anh trong căn nhà tranh. Anh đã không ép tôi phải ở lại. Tôi đã phá vỡ luật, và …”

“Elizabeth” anh ngắt lời với giọng nói ngập tràn sự ân hận cay đắng “nếu em không làm gì cho anh thì ít nhất cũng dừng việc miễn tội cho anh về cái vụ cuối tuần kia. Anh không thể chịu đựng được nó. Anh đã ép em mà em không biết”

Mặc dù rất muốn hôn nàng, chàng đành phải bằng lòng với việc cố gắng thuyết phục nàng là kế hoạch của chàng sẽ thành công, bởi vì bây giờ chàng cần sự giúp đỡ của nàng để nó được thành công. Với một giọng khôi hài chàng nói:

“Anh nghĩ em đã đánh giá thấp năng khiếu về chiến lược và khôn khéo của anh. Đi khiêu vũ với anh, anh sẽ chứng minh cho em thấy việc thay đổi suy nghĩ của phần lớn cánh đàn ông trong kia dễ thế nào.”

Nàng gật đầu, nhưng không có vẻ thích thú hoặc nhiệt tình thật sự nào, và đã để chàng dẫn nàng qua những cánh cửa kiểu Pháp.

....

Tác giả: Judith McNaught

Người đọc: 
Jun, Mèo Mun

Kỹ thuật: Voi koi`

Câu truyện Hàn Quốc thú vị nhất : Bắt cá hai tay trên thiên đường

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người rời đi không có lỗi, lỗi là ở mình khi còn thương. Một ngày mệt ngã đi về, vô tình thấy người cũ. Người vẫn vậy, chỉ là người đi cùng không phải mình. Có một nỗi buồn mang tên người cũ Có một nỗi đau là người từng thương

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

back to top