Phát thanh xúc cảm của bạn !

Như cõi thiên đường (Phần 38)

2013-12-30 10:43

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun

“Đêm nay, bất cứ một người đàn ông chưa vợ nào ngu ngốc để lộ sự thích thú với cô gái kia sẽ trở thành trò cười của năm, và anh không thích bị cười vào mặt. Anh không có sự dũng cảm đấy vì vậy anh luôn là người đi cười người khác. Hơn nữa, trong con mắt của xã hội, Elizabeth Cameron là hàng dùng rồi, bất cứ gã trai tơ nào đến gần cô ta sẽ bị coi là thằng ngu hoặc háo sắc, và hắn sẽ phải chịu đựng sự bất hạnh của cô ta”

...

Đứng trên ngưỡng cửa như một ảo ảnh của thiên đường là một người thiếu phụ trẻ không quen. Cô ta mặc một chiếc áo choàng mầu xanh bạc óng ánh có cổ hình vuông cho thấy một hình ảnh quyến rũ của bộ ngực vun đầy mịn màng, và thân áo bắt vắt chéo nhấn mạnh vòng eo nhỏ nhắn. Mái tóc vàng óc ả của cô được hất qua trán và gim lại bằng một chiếc kẹp có gắn đá saphia, còn lại để buông tự nhiên trên vai và ngang lưng cô nơi nó kết thúc với những gợn sóng lộng lẫy tỏa sáng rực rỡ trong ánh nến nhảy múa. Dưới đôi lông mày kiều diễm và hàng mi dài cong vút, đôi mắt xanh của cô không phải là xanh màu ngọc thach hay ngọc lục bảo mà là một màu xanh đáng kinh ngạc giữa 2 màu này.

Trong giây phút im lặng vì ngỡ ngàng, Roddy quan sát cô với chuyên môn của một người thợ lành nghề, tìm kiếm những lỗi mà người khác thường bỏ sót và chỉ tìm thấy sự hoàn hảo ở đôi gò má như được chạm một cách tinh vi, cái cổ trắng mảnh mai, và đôi môi mềm mại.

Ảo ảnh ở ngưỡng cửa di chuyển một cách nhẹ nhàng. “Xin lỗi” cô nói với Alexandra với một nụ cười tan chảy, giọng của cô giống như chuông gió:

“Mình không nhận ra là bạn không ở đây một mình”.

Với một vòng quay duyên dáng của chiếc váy xanh ánh bạc cô quay đầu và biến mất, và Roddy vẫn nhìn vào hành lang trống trong khi những hi vọng của Alexandra tăng lên. Chưa bao giờ cô nhìn thấy Roddy biểu hiện dù nhỏ nhất sự mất hồn vì bất kì gương mặt hay thân hình của một phái nữ nào. Nhưng lời nói của anh còn làm cho cô vui sướng hơn nữa.

“Chúa ơi” anh lập lại bằng một giọng nói thì thào tôn kính “Cô ta có thật không?”

“Rất thật” Alex hào hứng khẳng định, “và đang rất cần sự giúp đỡ của anh, mặc dù cô ta không được biết em đã nhờ anh làm gì. Anh sẽ giúp phải không?”

Chuyển tia nhìn khỏi phía cửa, anh rũ đầu như thể để lấy lại minh mẫn. “Giúp?” anh thốt ra một cách khô khan.

“Anh đang định hỏi cưới cô ta! Đầu tiên anh phải biết tên cô ý, mặc dù anh phải nói với em là cô ta đột nhiên trông rất quen.”

“Anh sẽ giúp chứ?”

“Anh đã chẳng nói vậy sao? Cái hình thể ngon lành đấy là ai thế?”

“Elizabeth Cameron. Cô ấy đã làm buổi ra mắt cuối…” Alex dừng lại vì nụ cười của Roddy chuyển thành khắc nghiệt và mỉa mai.

Như cõi thiên đường (Phần 38)

“Elizabeth Cameron bé nhỏ” anh trầm ngâm suy nghĩ “anh đã nên đoán, tất nhiên. Ả đã làm cả thành phố đồn ầm lên sau khi em đi tuần trăng mật, nhưng cô ta đã thay đổi. Ai mà đoán ra được”
Anh tiếp tục với một giọng điệu bình tĩnh hơn:

“ số phận chắc đã thấy là cần phải cho cô ta nhiều vẻ đẹp bên ngoài hơn lúc xưa”

“Roddy!” Alex kêu lên cảm thấy thái độ muốn giúp đỡ khi nãy của anh đang thay đổi. “Anh đã vừa nói là anh sẽ giúp”

“Em không cần sự giúp đỡ, Alex” anh cười khảy “Em cần một phép màu”

“Nhưng…”

“Rất lấy làm tiếc. Anh đổi ý rồi”

“Bởi vì những lời ngồi lê đôi mách về vụ scăngđan cũ làm phiền anh?

“Về mặt nào đó”

Đôi mắt xanh da trời của Alexandra lấp lánh lửa giận dữ.

“Anh lại là người đi tin những lời ngôi lê đôi mach sao, Roddy? Anh hơn tất cả hiểu rằng nó thường là lời nói dối, bởi vì anh đã bắt đầu dự phần vào đó rồi.

“Anh đã không nói là anh tin” anh dài giọng mát mẻ “Thực tế anh tin rằng khó có một bàn tay đàn ông nào kể cả Thornton đã chạm được vào làn da như sứ của cô ấy. Tuy nhiên xã hội thì không hề không quan tâm tới như anh, hoặc, trong trường hợp này, như thế. Họ sẽ giết cô ta đêm nay, chẳng sợ gì, và kể cả tên tuổi của nhà Townsendes đầy ảnh hưởng hay ảnh hưởng của bản thân anh cũng chẳng chống lại nổi điều này. Mặc dù anh rất ghét làm giảm đi hơn nữa sự kính mến của em đối với anh vì sự kính mến này vốn đã ít rồi, anh vẫn phải nói với em về một sự thật chẳng tốt đẹp gì về bản thân anh, Alex ngọt ngào của anh”

Anh thêm vào với một nụ cười mỉa mai.

“Đêm nay, bất cứ một người đàn ông chưa vợ nào ngu ngốc để lộ sự thích thú với cô gái kia sẽ trở thành trò cười của năm, và anh không thích bị cười vào mặt. Anh không có sự dũng cảm đấy vì vậy anh luôn là người đi cười người khác. Hơn nữa, trong con mắt của xã hội, Elizabeth Cameron là hàng dùng rồi, bất cứ gã trai tơ nào đến gần cô ta sẽ bị coi là thằng ngu hoặc háo sắc, và hắn sẽ phải chịu đựng sự bất hạnh của cô ta”

Ra đến cửa anh dừng và quay lại, trông vẫn thản nhiên và khôi hài như thường lệ, “Nếu như nó đáng làm, anh có thể làm một việc là khẳng định vào tối nay rằng anh không tin cô ta đã ở với Thornton trong căn nhà tranh hoặc nhà kính hoặc bất cứ nơi đâu. Điều đó có thể làm giảm cơn giông tố ban đầu nhưng không thể dừng nó lại.”

Sau đó chưa đầy một giờ, trong phòng khiêu vũ đông đúc, ồn ào thắp sáng bằng nến, Alexandra đau đớn nhận ra rằng tất cả những lời tiên đoán của Roddy đã rất chính xác. Đó là lần đầu tiên cô nhận thấy cô và Jordan không được bao quanh hoàn toàn bởi bạn bè và những người thân quen và kể cả những người háo hức muốn có được quyền lợi và sự ảnh hưởng của Jordan. Tuy nhiên tối nay mọi người đều lảng tránh họ. Với sự tin tưởng sai lầm rằng Jordan và Alexandra sẽ rất xấu hổ khi họ khám phá ra sự thật về Elizabeth Cameron, các bạn bè của nhà Townsendes đã lịch sự làm giảm đi sự xấu hổ không thể tránh khỏi này bằng cách đơn giản là coi như không thấy họ đang ở đây cùng với Elizabeth Cameron, người mà danh tiếng đã bị trôn vùi trong vũng bùn trong suốt thời gian họ vắng mặt ở nước Anh.


....

Tác giả: Judith McNaught

Người đọc: 
Jun, Mèo Mun

Kỹ thuật: Na Ngố

Câu truyện Hàn Quốc thú vị nhất : Bắt cá hai tay trên thiên đường

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Đôi khi tôi thấy địa cầu này chỉ đơn giản là một không gian tọa độ và cuộc đời mỗi người là một phương trình. Nếu xét như thế thì hai chữ "nhân duyên" chính là mối tương quan giữa phương trình này với phương trình khác. Nghe vĩ mô quá nhỉ?

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người rời đi không có lỗi, lỗi là ở mình khi còn thương. Một ngày mệt ngã đi về, vô tình thấy người cũ. Người vẫn vậy, chỉ là người đi cùng không phải mình. Có một nỗi buồn mang tên người cũ Có một nỗi đau là người từng thương

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

back to top