Phát thanh xúc cảm của bạn !

20s, Em thích anh 3 mùa đông rồi đấy! (Thì thầm 318)

2013-12-25 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thầm bên bàn phím - Có lẽ đây sẽ là mùa đông cuối cùng cô thích anh. Cô hạ quyết tâm rồi, sẽ lấy can đảm đến trước anh và nói ra lòng mình. Buông bỏ mọi suy nghĩ, hay cả sự chuẩn bị sự kiên chia buồn vì bị từ chối của cô bạn thân, có thể anh sẽ cho cô 1 cơ hội? Cũng có thể là không. Nhưng dù sao cô sẽ nói với anh, sự thật ấy... Anh này, em thích anh 3 mùa đông rồi đấy!

- Chúng ta quen nhau bao lâu rồi anh nhỉ?

- Um... hình như khoảng 2 năm...

Cô im lặng. Trở về…!

Mùa Đông 3 năm trước...



Vì con bạn thân rủ rê lôi kéo, cùng cái lập trường không vững vàng mà cô ra khỏi cửa đi Hội chợ vác theo cái chân vẫn còn tập tễnh sau 1 tai nạn giao thông. Và lần đầu tiên cô gặp anh ở đó.

Anh là công an được phân công bảo vệ khu vực và giờ đang ngồi nghỉ với đồng nghiệp. Dưới ánh sáng vàng phát ra từ chiếc quạt sưởi ấm áp, như những ánh nắng ấm của mặt trời giữa mùa đông vậy. Anh cao lớn, khuôn mặt rất đàn ông nhưng cũng có chút gì đó trẻ con và công tử bột. Chiếc áo bông màu xanh công an càng khiến anh nổi bật. Cô vô thức mỉm cười không biết trái tim vô tình lỡ 1 nhịp. Dù khoảnh khắc đó chưa đến 20s. Và sau này biệt danh cô gọi anh là 20s.

Nhưng có lẽ còn quá bận rộn ở đâu đó mà thần định mệnh không để cô và anh gặp nhau thêm một lần nào nữa trong suốt mùa đông đó dù 2 người cùng sống và hít thở chung 1 bầu không khí của 1 phố huyện nhỏ. Cô dẹp cái sĩ diện của 1 đứa con gái mà tin vào cái cảm xúc đến trong 20s đấy ngơ ngẩn kiếm tìm anh. Đến cái tên của anh mà cô biết khi đó chỉ là cái tên thân mật, được gọi ở nhà. Cứ như thế tìm 1 người ở gần mà như mò kim đáy bể. Tuy vậy, hình ảnh anh hôm đó cứ mãi trong tâm trí cô. 20s định mệnh.

7 tháng sau, cô thấy tấm ảnh của anh xuất hiện trên bảng tin Facebook của mình, và tất nhiên với cái tên khai sinh mà giờ cô mới biết. Thích 1 người như thế này quả thật có chút buồn cười thì phải? Cô băn khoăn, bối rối mình có nên nói gì? Và cũng mạnh dạn lắm lắm để comment vào với 1 câu hỏi vô cùng vô nghĩa.Tắt máy tranh thủ đi ăn trước giờ làm. Lần này cô nghĩ hình như duyên phận đã xuất hiện. Sau bao nhiêu lâu cô gặp anh tại quán ăn. Nhưng anh chỉ lướt qua cô như người xa lạ. Trái tim cô chùng xuống và tự nhủ " không sao, gặp nhau có 1 lần mà. Dù sao mình cũng là người dễ nhạt nhòa trong mắt người khác".

Lại tiếp tục hiện thực hóa tình yêu 20s, cô bắt đầu bằng việc làm quen với anh qua những câu chuyện phiếm trên FB. Nhưng cũng chẳng đâu vào đâu vì cô phát hiện ra anh đã có người yêu. Cái quyết định nên tiếp tục hay dừng lại? Cô lựa chọn im lặng, không còn nói chuyện mà chỉ lặng lẽ ra vào fb anh mỗi ngày xem anh sống sao...

Thời gian cứ thế trôi, 2 người đã có cơ hội gặp nhau nhiều hơn qua những người bạn mới của cả 2. Cô lặng lẽ cất giữ cái tình cảm đến trong 20s đấy để bên anh như những người bạn khác. Có lẽ thế là đủ.

Mùa đông thứ 2

Cô bé đàn em học dưới khóa bỗng nhờ xin số điện thoại của anh. "Em thích anh ấy chị ạ, em sẽ tán anh ấy" giọng điệu vui vẻ hồn nhiên và tâm hồn trong sáng của cô bé ấy khiến cô không thể từ chối và cũng không có lí do để từ chối. Cô mỉm cười "để đấy chị lo cho". Và cũng từ đây trở thành quân sư tình yêu bất đắc dĩ cho cô em cùng người đó – 20s của lòng cô. Anh hình như đã chia tay người yêu cũ được 1 thời gian. Và giờ cô bé đàn em xinh đẹp và giỏi giang đã nhanh chóng trở thành bạn của anh, 2 người đi chơi, hẹn hò... Cô vẫn được nghe kể về anh, qua một vài người bạn và anh vẫn luôn như vậy, được rất nhiều người con gái hâm mộ. Và có lẽ cô chỉ là 1 trong số đó. Cô thực sự mong anh sẽ hạnh phúc vì giờ đây cô không còn nghĩ mình có thể  hiện thực hóa tình yêu 20s đó nữa.

Quá nhiều thứ xảy ra trong một khoảng thời gian dài, nhưng anh và cô bé kia cũng không đến với nhau, có nhiều lý do, nhưng không phải đã là lý do đưa ra để mong mọi sự chấp nhận sao. Và cô vẫn lặng lẽ đi bên cuộc đời anh như thế, thỉnh thoảng cùng cả hội bạn ăn cơm, đi hát, picnic,... một vài cuộc gọi khi có việc. Cô cố gắng không để anh biết tình cảm của mình. Cô biết, người anh lựa chọn sẽ không bao giờ là cô...

Mùa đông thứ 3...



Là tình cảm của cô dành cho anh quá nhiều, hay vì trời trở nên lạnh hơn khiến cô nhớ anh nhiều hơn. Hay vì gần đây 2 người có cơ hội gặp gỡ nhiều hơn? Cô thấy anh quan tâm chú ý đến cô hơn. Hay vì con bạn thân cổ vũ cô hiện thực hóa cái tình yêu ấy nhiều hơn, hay chỉ là cô ảo tưởng? hay?.... rất nhiều lý do nhưng cô biết cô thích anh nhiều hơn 1 chút nữa rồi. Tin nhắn của anh cô cảm thấy có chút quan tâm hơn, ánh mắt ấy dịu dàng hơn. Cô nghĩ mình nên làm gì đây? Khi đã quyết tâm đến (n+1) lần rằng mình hãy cứ như thế này thôi, không thể yêu người đo, sự tự ti tràn ngập trong cô.

Và trong hơi men chuếch choáng của rượu, trong cơn mưa ồn ã khi cô đưa anh về. Sự cản đảm nhất trong 3 mùa đông của cô chỉ là câu hỏi "Anh này, chúng ta quen nhau bao lâu rồi nhỉ?"

Có lẽ đây sẽ là mùa đông cuối cùng cô thích anh. Cô hạ quyết tâm rồi, sẽ lấy can đảm đến trước anh và nói ra lòng mình. Buông bỏ mọi suy nghĩ, hay cả sự chuẩn bị sự kiên chia buồn vì bị từ chối của cô bạn thân, có thể anh sẽ cho cô 1 cơ hội? Cũng có thể là không. Nhưng dù sao cô sẽ nói với anh, sự thật ấy...

Anh này, em thích anh 3 mùa đông rồi đấy!

  • Gửi từ Linh Vương- vuonghoalinh89@

Mời bạn lắng nghe thì thầm  Một mùa đông nữa đã về!

Thì thầm số 318 được thể hiện qua giọng đọc Nabi và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)

Mời bạn theo dõi fanpage www.facebook.com/yeublogvietwww.facebook.com/yeublogradio để có cơ hội nhận được những phần quà bất ngờ từ Blog Việt – Blog Radio.



Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

Tình đầu, chỉ để nhớ trong lòng chứ không được phép yêu.

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Vì chúng ta đủ duyên, đủ nợ. Và vì em vẫn còn nợ tôi một lời hứa…

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Thượng đế cho loài người một cuộc hẹn nhầm với người xưa cũ, không phải vì muốn khêu gợi thêm những nỗi đau mà vì Người muốn con người nhìn lại cảm giác đang còn tồn tại trong bản thân mà đưa ra quyết định bước tiếp cùng với nhau hay sẽ rẽ cho nhau lối đi riêng là sự lựa chọn của họ

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ là gì? Nếu ai hỏi bạn tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu, hãy nhìn xem những điều mình đã trải qua có ý nghĩa như thế nào. Bạn đã mất đi thứ gì và cho đi điều gì để có thể trưởng thành được như ngày hôm nay. Những thứ đó có quý giá không và nếu không cho đi và nhận lại những điều đó thì bạn có thể trưởng thành được không.

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Mỗi người đều có thanh xuân, mỗi thanh xuân đều có câu chuyện, mỗi câu chuyện đều có nuối tiếc, mỗi nuối tiếc đều có hồi ức đẹp đẽ vô tận. Thanh xuân không có nuối tiếc thì chẳng phải thanh xuân. Mỗi người đều có một thanh xuân đặc biệt của riêng mình. Người khác khi nhìn vào có thể phán xét là chán ngán, không có tuổi trẻ, thiếu kỷ niệm. Bạn biết đấy, thanh xuân đẹp hay không tùy vào cách bạn tạo ra nó và cảm nhận nó, không nhất định phải long trời lở đất nhưng chắc chắn sẽ cảm động đến khắc sâu.

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc đấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta không biết thật sự bản thân muốn gì, ai thật lòng yêu chúng ta và chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó để tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời, bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt và chia ly khi ít khi nhiều.

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Tình yêu chân thành giống như bông hoa giọt tuyết cuối mùa đông. Sau khi chịu đủ rét buốt và giá lạnh, vào lúc tia nắng xuân đầu tiên xuất hiện, những cánh hoa sẽ nở rộ và đẹp rực rỡ như chưa hề bị băng tuyết vùi lấp.

Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ

Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ

Tuổi trẻ ai cũng phải có đôi lần vấp ngã. Chỉ là sau khi ngã rồi, có còn muốn đứng dậy đi tiếp nữa hay không.

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta không cần phải quá đắn đo cho chuyện ngày sau sẽ là gì nếu lỡ chuyện chúng mình dang dở. Thương một người đơn giản cũng chỉ là dù có ở bất kì đâu chúng ta vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của nhau trong cả một bầu trời rộng lớn…

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

Cùng là những người xa quê, Minh hiểu hơn hết sự trống trải, cô đơn của những người con xa xứ. Khi đó họ cần đó là một điểm tựa tinh thần để có thể bấu víu, vượt qua khó khăn. Nó như hơi ấm của ngọn lửa trong đêm, vừa thắp lên hi vọng vừa bao bọc, bảo vệ.

back to top