Phát thanh xúc cảm của bạn !

Như cõi thiên đường (Phần 39)

2014-01-01 10:54

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun

Chẳng còn những âm thanh ồn ã của phòng khiêu vũ trong tai nàng, nàng chẳng nghe thấy nó nữa.Chẳng còn những cặp mắt xoi mói làm tổn thương nàng, nàng chỉ còn nhìn thấy bờ vai của Tony đang mặc trong một bộ đồ tuyệt đẹp mầu xanh tối. Kể cả khi anh lần lữa đưa nàng về đám người đang bao quanh gia đình Townsendes bao gồm cả Valerie và Georgina và Tử tước Mondevale, Elizabeth chẳng … cảm thấy gì.

“Em ổn chứ?” Tony hỏi một cách lo lắng “Rất ổn” nàng trả lời với một nụ cười ngọt ngào

“Em có thuốc ngửi chứ”

“Em không bị ngất đâu”

“Tốt. Các bạn của em đang vẫn đứng đây để quan sát và lắng nghe, háo hức muốn nhìn xem điều gì sẽ xảy ra bây giờ.”

“Vâng họ sẽ không muốn bỏ lỡ dịp này”

“Em nghĩ anh ta sẽ làm gì?”

Elizabeth nhướng mắt và nhìn Ian mà không run sợ. Anh ta vẫn đứng bên cạnh người đàn ông tóc hoa râm, người trông rất giống anh ta, và họ đang bị bao vây bởi những người tụ tập xung quanh và dường như đang chúc mừng họ về điều gì đó.

Chính tại thời điểm đó Ian nhìn lên và thấy nàng, và sự phớt lờ duy nhất mà chàng nghĩ được là cách để có thể đi qua những lời chúc mừng tốt lành và ngớ ngẩn để đến với nàng.

Mặc dù nàng trông rất xanh xao và đau khổ và cũng vô cùng xinh đẹp, chàng phải gặp nàng một cách ngẫu nhiên, nếu hi vọng muốn mọi việc xảy ra một cách đúng đắn. Với sự kiên nhẫn đầy bực mình, những người chúc tụng vây xung quanh, đàn ông thì xu nịnh, đàn bà thì chào hỏi, và những người không làm như vậy, Ian nhận ra với sự giận dữ, thì đang thì thào và nhìn về phía Elizabeth.
 
Ian đợi khoảng 5 phút trước khi chàng làm dấu với ông nội chàng bằng một cách gật đầu ngắn ngủn, và cả hai rời khỏi khoảng 3 tá người đang chờ đợi để được giới thiệu chính thức với Hầu tước Kensington. Họ cùng nhau bước qua đám đông, Ian gật đầu lơ đãng với những người thân quen và cố không bị giữ lại, mà đôi khi chỉ dừng lại cúi chào và bắt tay để cho nó có vẻ là chàng không bước thẳng tới chỗ của Elizabeth. Ông của chàng, đã được báo trước về kế hoạch này ở trong xe đã diễn rất tự tin.

Như cõi thiên đường (Phần 39)

“Stanhope!” ai đó kêu lên “Giới thiệu chúng tôi với với cháu của ngài đi”

Sự đánh đố ngu ngốc như muốn làm điên lên sự kiên nhẫn căng thẳng của Ian. Chàng đã được giới thiệu là Ian Thornton với hơn nửa số người này, và sự giở vờ như chưa từng như một trò hề làm chàng cáu tiết. Nhưng chàng phải chịu đựng điều đó vì giữ thể diện.

“Anh thế nào Wilson? Ian nói khi bọn họ dừng lại “Suzanne” anh nói và mỉm cười với vợ của Wilson trong khi anh dõi theo Elizabeth qua khoé mắt. Nàng không di chuyển mà cũng chẳng có vẻ có khả năng di chuyển. Ai đó đưa cho nàng một cốc sam pang và nàng đang cầm nó, mỉm cười với Jordan Townsendes đang có vẻ như trêu chọc nàng. Dù đang ở khoảng cách xa, Ian cũng có thể nhận thấy nụ cười của nàng thiếu vẻ rạng rỡ quyến rũ, và tim chàng thắt lại.

“Chúng tôi sẽ phải làm điều đó” chàng nghe mình nói vậy với một ai đó đang mời chàng tới thăm nhà họ, và sau đó chàng hết chịu nổi. Chàng tiến về phía Elizabeth, và ông nội chàng ngay lập tức chấm dứt trò chuyện với người bạn thân. Giây phút Ian bước về phía Elizabeth những tiếng thì thầm vụt to hơn bao giờ hết.

Alexandra nhìn nàng lo lắng rồi nhìn sang Jordan.

“Xin anh hãy mời Elizabeth nhảy đi” cô thục giục khẩn nài “vì chúa hãy kéo cô ý ra khỏi đây. Con quái vật kia đang tiến đến phía chúng ta”

Jordan ngập ngừng và nhìn Ian, và anh nhìn thấy điều gì đó trong thái độ của chàng làm anh ngập ngừng rồi lắc đầu “mọi việc sẽ ổn thôi tình yêu của anh” anh hứa mà chẳng chút nghi ngờ khi anh tiến lên bắt tay Ian như thể vừa mới đây họ chưa từng chơi bài cùng nhau.

“Xin phép cho tôi được giới thiệu vợ tôi” Jordan nói.

Jordan đưa mắt về phía người phụ nữ tóc nâu xinh đẹp đang nhìn Ian bằng cặp mắt xanh da trời toé lửa.
 
“Thật vinh hạnh” Ian thốt lên nâng tay cô lên môi chàng và cảm thấy rõ cô cố ý giật tay ra. Bà góa nữ công tước coi việc giới thiệu với Ian, với một trí tưởng tượng phong phú, như là một việc phải hạ mình của mái tóc bạc trưởng giả và bật lại

“Tôi chẳng vinh dự gì gặp anh”

Ian chịu đựng sự cự tuyệt của cả 2 quý bà và đợi Jordan giới thiệu anh với tất cả những người còn lại. Một cô gái tên Georgina chào Ian, đôi mắt cô ta đầy vẻ mời mọc. Một cô khác tên Valerie chào anh rồi bước ra sau trong sự sợ hãi bối rối vì những tia lửa toé ra từ mắt Ian khi anh gật đầu cụt ngủn. Tiếp theo là Modevale, và cơn ghen tuông đầu tiên của Ian biết mất ngay khi chàng thấy Valerie đang bám chắc lấy tay của vị tử tước trẻ. “Em nghĩ Valerie đã làm điều đó vì cô ta muốn Mondevale” chàng nhớ lại những lời Elizabeth đã nói.


....

Tác giả: Judith McNaught

Người đọc: 
Jun, Mèo Mun

Kỹ thuật: Na Ngố

Câu truyện Hàn Quốc thú vị nhất : Bắt cá hai tay trên thiên đường

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Buông bỏ là lựa chọn tốt nhất cho chúng ta

Buông bỏ là lựa chọn tốt nhất cho chúng ta

Những đau đớn hằn vết trong trái tim anh đều do em cả. Em không mong mình sẽ là người khâu vá lỗ hỏng ấy, chỉ mong anh hãy quên em và đừng yêu em thêm nữa. Tình yêu này không nên tồn tại. Buông bỏ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta.

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Sau chia tay, có ai không bi luỵ lẫn tổn thương… chẳng qua chúng ta chỉ khác nhau ở thời gian chữa lành mà thôi. Có người cần một tháng, có người cần một năm, có người cần thời gian đủ lâu và có kẻ chấp nhận dùng cả một đời để học cách quên đi một người.

 Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Ngày hôm đó chúng ta đã nói sẽ luôn nhớ tới nhau, sẽ giữ trọn vẹn trong tim mối tình của năm tháng ấy. Nhưng anh biết không, mỗi người chúng ta ai rồi cũng đều khác, lời hứa năm đó cũng chỉ là tên gọi khác của lời tạm biệt mà thôi.

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Dây xích sắt trượt dài trên thanh chắn cửa, rít lên một tràng âm thanh chói tai, kết thúc bằng tiếng đáp đất nặng trịch. Trời lặng gió, áng mây vắt ngang qua ngọn cây, trong đêm tối không trăng không sao, chiếc lồng đèn cũ phủ một lớp bụi mỏng

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Mưa rơi, làm hình bóng anh trong mắt cô mờ đi, gương mặt điển trai sau màn mưa trắng chẳng rõ đang vui hay buồn. Mưa vẫn không ngừng xối lên thân ảnh liu xiu của anh, lớp áo sơ mi trắng dính vào da lộ ra vết sẹo dài chạy dọc theo cánh tay khẳng khiu.

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn chính là chủ nhân của cuộc đời mình. Tương lai ra sao, do bạn định đoạt. Đừng để năm tháng trôi qua, trong bạn chỉ toàn là tiếc nuối.”

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Đôi khi, sự ra đi của người khác là lí do để ta nhìn lại mình. Nhìn lại những gì mà bản thân đã cư xử. Có phải vì ta chưa đủ trưởng thành? Có phải vì ta vẫn còn quá cảm xúc và bi kịch hoá mọi thứ?

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy tận hưởng điều đó. Độc thân không có nghĩa là chưa đủ tốt để yêu. Độc thân nghĩa là chưa có ai đủ tốt để được bạn yêu.

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Muốn ngắm bình minh, phải dậy thật sớm. Muốn tạm biệt ngày tàn, phải vẫy chào hoàng hôn. Hạnh phúc của mình nên tự mình nắm lấy...

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Một giấc mơ dang dở dấy lên trong lòng tôi một sự hiếu kỳ với dáng vẻ của hạnh phúc. Nếu bước qua lằn ranh giữa quá khứ và hiện tại, tôi sẽ thấy được điều, có phải kết cục sẽ vẹn tròn hơn không.

back to top