Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
2026-02-16 16:47
Tác giả:
blogradio.vn - Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
***
(Tiếp theo phần 12)
Chương 13: Ngoại truyện chuyện cũ
Ở kiếp trước, những năm đầu sau khi lấy chồng là quãng thời gian tôi từng nghĩ là hạnh phúc. Không phải thứ hạnh phúc rực rỡ, mà là loại rất đời đủ để người ta tin rằng, chỉ cần cố gắng thêm chút nữa, mọi chuyện rồi sẽ ổn.
Chúng tôi nghèo. Cửa hàng bách hóa đầu tiên chỉ là một gian nhỏ, kệ gỗ cũ, hàng hóa xếp chưa đầy. Tôi đứng quầy từ sáng đến tối, anh đi giao hàng, tìm mối. Có những hôm lời chẳng bao nhiêu, nhưng hai vợ chồng ngồi ăn cơm nguội vẫn thấy nhẹ lòng. Anh hay nói đùa, bảo sau này cửa hàng sẽ lớn hơn, tôi sẽ không phải đứng quầy hoài nữa.
Tôi tin anh. Tin một cách rất tự nhiên, như cách người ta tin vào bàn tay đang nắm tay mình. Buổi tối đóng cửa hàng, tôi ghi sổ, anh ngồi cạnh tính toán. Có lúc bất đồng, cãi nhau vì chuyện nhập hàng hay giá bán, nhưng rồi cũng thôi. Tôi thấy mình có chỗ để nói, có người để dựa. Đó là cảm giác mà khi còn ở nhà tía má, tôi chưa từng có.
Tôi chăm sóc anh bằng những việc rất nhỏ: nấu ăn, vá áo, nhớ giờ giấc. Anh quan tâm tôi theo cách của anh hỏi tôi có mệt không, nhắc tôi nghỉ sớm. Những điều ấy không lớn, nhưng đủ để tôi đặt cả đời mình vào đó mà không do dự.
Khi tôi có thai, anh mừng ra mặt. Anh mua cho tôi đôi dép mới, bảo đi cho êm chân. Tôi nhìn anh lúc ấy, nghĩ rằng dù sau này có vất vả hơn nữa, tôi cũng sẽ không hối hận.
Tôi đã từng tin, cuộc đời mình cuối cùng cũng có một mái nhà. Không cần hoàn hảo. Chỉ cần là của tôi. Chính vì đã từng tin như vậy, nên khi sự thật đến, nó không chỉ lấy đi hôn nhân của tôi, nó lấy đi luôn niềm tin rất hiền lành mà tôi đã mang theo suốt những năm đầu ấy. Anh nói với tôi vào một buổi tối rất yên.
Cửa hàng đã đóng, con còn chưa ra đời. Căn nhà nhỏ chỉ còn tiếng quạt quay đều. Tôi đang vá lại chiếc áo anh mặc đi giao hàng ban ngày, đường chỉ hơi lệch vì mắt đã mỏi. Anh ngồi đối diện, im lặng lâu hơn thường lệ.

“Anh có chuyện này,” anh nói, giọng thấp, không nhìn thẳng vào tôi.
Tôi ngẩng lên, vẫn còn cười. Tôi đã quen với những lo toan nhỏ của cuộc sống, quen nghe anh nói chuyện làm ăn, quen cả những buổi tối tính toán không ra tiền. Tôi không nghĩ, câu nói đó sẽ đổi hướng cả đời mình.
“Anh đã có hôn ước từ trước,” anh nói. “Từ khi còn trong bụng mẹ.”
Tôi không hiểu ngay. Tôi nghe chữ hôn ước, nhưng đầu óc như trượt sang chỗ khác. Tôi hỏi lại, rất khẽ:
“Anh nói gì?”
Anh lặp lại, chậm hơn. Người con gái ấy đã được hai gia đình hứa gả cho anh từ rất sớm. Một lời hứa cũ, không ai phá. Anh đã trì hoãn rất lâu. Nhưng giờ thì không thể nữa.
“Anh không thể không cưới,” anh nói. “Anh đã cố rồi.”
Tôi đặt kim xuống. Tay tôi không run, chỉ là không còn sức để cầm thêm gì nữa. Tôi nhìn anh rất lâu, như thể đang nhìn một người khác vừa bước vào căn nhà này.
“Vậy tôi là gì?” tôi hỏi.
Anh không trả lời. Sự im lặng ấy không lớn tiếng, nhưng phủ kín căn nhà. Tôi nghe rõ cả tiếng quạt quay, tiếng kim loại khẽ chạm vào bàn. Tôi chờ một lời xin lỗi, một lời giải thích, hay ít nhất là một cách để tôi còn đứng được trong cuộc hôn nhân này. Nhưng không có gì cả.
Anh chỉ nói thêm một câu: “Em hiểu cho anh.” Tôi gật đầu. Không phải vì tôi hiểu, mà vì tôi đã quen hiểu cho người khác hơn là giữ lấy mình.
Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi nằm nhìn trần nhà, nơi ánh đèn hắt lên một vệt vàng nhạt. Tôi nhớ những buổi tối hai vợ chồng ăn cơm nguội mà vẫn thấy vui, nhớ lúc anh mừng rỡ khi biết tôi có thai, nhớ bàn tay anh từng nắm tay tôi rất chặt.
Những ký ức ấy không biến mất. Chính vì vậy, chúng mới đau.
Sáng hôm sau, anh vẫn đi làm như thường. Tôi vẫn mở cửa hàng, đứng quầy, chào khách. Không ai biết, chỉ qua một đêm, tôi đã không còn đứng trong một cuộc hôn nhân trọn vẹn nữa.
Tôi vẫn là vợ. Nhưng đã không còn là người duy nhất. Từ giây phút đó, tôi hiểu rằng, mọi cố gắng của tôi về sau sẽ không còn để xây dựng hạnh phúc, mà chỉ để giữ cho mọi thứ không sụp đổ quá nhanh. Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
(Còn tiếp)
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.





