Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em thương anh, anh à

2026-02-12 10:30

Tác giả: RBi


blogradio.vn - Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à".

***

Khi em đã học cách không gọi tên anh nữa, bác sĩ nói em tiến triển rất tốt. Ông ấy mỉm cười , gật đầu ,ghi chép điều gì đó vào hồ sơ bệnh án. Một trang giấy mỏng, sạch sẽ, không có chỗ cho những thứ như ký ức hay tình yêu đã chết. Em ngồi đối diện ông, đặt hai tay ngay ngắn lên đùi. Em nhìn thấy mình trong tấm kính phản chiếu sau lưng ông: tóc ngắn, gương mặt xanh sao, hốc hác, đôi mắt trũng sâu, không còn dáng vẻ xinh đẹp và tươi tắn như ngày nào.

Ông hỏi "Dạo này em còn nghe thấy giọng nói đó nữa không". Em lắc đầu, không phải là em không nghe thấy, mà vì em không còn muốn trả lời nữa. Trước đó vài tuần, em vẫn còn gọi tên anh mỗi đêm Không phải là gọi bằng điện thoại. Điện thoại đã bị thu từ lâu. Em gọi bằng giọng mình, bằng cổ họng khô rát, bằng tất cả phần còn lại của em vẫn chưa kịp chết theo anh , em vẫn tin rằng anh chưa chết, anh đang ở đâu đó chờ em tới.

Em gọi anh trong phòng bệnh khóa cửa Em gọi anh ngoài hành lang trắng toát với mùi thuốc sát trùng nồng đậm Em gọi anh kể cả khi bị trói tay vào giường vì lên cơn hoảng loạn "Anh ơi". Không ai trả lời. Nhưng em vẫn gọi, vì im lặng còn đáng sợ hơn.

Ngày em được họ đưa vào viện, em vẫn đang mặc chiếc áo dính máu của anh. Máu đã khô, chuyển sang màu nâu sẫm, cứng lại ở cổ tay áo, mùi đã vơi bớt. Y tá nói phải thay đồ. Em lắc đầu . Bốn người liền giữ lấy em , nhưng không ai dám dùng lực mạnh. Có lẽ họ cũng sợ làm vỡ thứ gì đó đã nứt sẵn.

Em ôm chặt chiếc áo vào ngực. Không khóc. Không gào. Chỉ nói đúng một câu lặp đi lặp lại. "Anh lạnh"

Vào những ngày trước khi bị đưa vào viện, em sống trong căn nhà của hai đứa. Em nấu cơm cho hai người. Em dọn giường bên phải, chừa chỗ trống bên trái. Em mở đèn phòng khách mỗi tối, vì anh không thích nhà tối. Em nói chuyện một mình, nhưng luôn quay sang phía anh hay ngồi. Em tránh nhìn lên bàn thờ, vì em chưa quen việc yêu một người giờ chỉ còn tồn tại ở trong khung gỗ. Đêm nào cũng vậy, em cũng chờ anh về. Đến khi trời sáng.

Một tháng trước khi xảy ra tai nạn, em từng đùa rằng nếu một ngày anh biến mất, em sẽ sống thế nào. Anh ôm em từ phía sau, cằm đặt lên vai em. "Em sẽ ổn thôi. Người anh thương không tầm thường, em là cô gái có bản lĩnh mà, anh tin em"

Em đã tin vào điều anh nói. Khi đó em không biết rằng những mất mát không cho phép con người ta đủ dũng cảm để chếp chận sự thật.  "Em nhớ anh".

Buổi sáng hôm đó, anh hôn lên trán em trước khi đi.  "Anh sẽ về sớm". Anh nói. Em càu nhàu vì anh quên mang áo khoác. Em chạy theo đưa áo, còn dặn: "Đi đường chú ý xe cộ, nhìn trước ngó sau rồi hẵng sang đường, đừng đi nhanh"

Anh cười. Nụ cười đó sau này trở thành thứ giết chết em mỗi khi nhắm mắt lại. "Giá như em chưa từng nói đùa câu nói đó, thì giờ đây anh vẫn đang bên em, đúng không anh?"

Ngày anh chết, em không khóc.

Cuộc gọi đến vào lúc ba giờ chiều. Một giọng đàn ông lạ. Những từ ngữ tưởng như chỉ có trên phim, nhưng chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện trong đời mình: tai nạn, cấp cứu, không qua khỏi.

Em hỏi lại rất bình tĩnh: "Anh ấy có đau không?". Đầu dây bên kia im lặng. Thế là em đã biết rồi, em đã hiểu rồi. Em gác máy đứng rất lâu trong phòng khách. Không ngồi xuống. Không ngã quỵ. Chỉ đứng, như thể nếu em động đậy, cả thế giới sẽ sụp đổ theo.

Tiếng còi xe cứu thương vang lên, em cào vào da thịt mình để chắc chắn rằng mình vẫn đang tồn tại, em và anh đã từng yêu nhau sâu đậm thế nào. Không phải kiểu yêu khiến người khác phải ghen tị. Mà là kiểu yêu khiến thế giới trở nên đủ đầy đến mức không cần ai khác.

Anh nhớ em thích uống nước ấm. Anh nhớ em ghét ăn hành. Anh nhớ em không thích đi tất vào mùa đông, nên thường hay dùng đôi tay ủ chân cho em mỗi khi trời lạnh. Nhưng bây giờ ai sẽ làm điều ấy cho em. Chúng ta va vào nhau những lỗ hổng, mà không hay biết rằng nếu một ngày, khi một người biến mất, lỗ hổng ấy sẽ nuốt trọn người còn lại.

Trước khi yêu anh, em là một người bình thường. Em không biết rằng não người có thể tự tắt cảm xúc để tự vệ. Em không biết rằng trầm cảm không phải là buồn, mà là không còn cảm thấy mình còn tồn tại. Em không biết rằng mất một người có thể giống như mất đi chính mình.

Bây giờ, em ngồi trong phòng bệnh, nắng rơi từng mảnh nhỏ xuống sàn. Em không còn gọi tên anh nữa. Không phải vì em quên. Mà vì em hiểu: người chết không nghe thấy. Bác sĩ nói em đang dần hồi phục. Y tá nói em ngoan hơn trước. Mọi người đều vui vì em không còn khóc. Chỉ có em biết: Em không khóc, vì nếu khóc nữa, em có thể sẽ chết theo anh thật sự.

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ.

Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống.

"Em thương anh, anh à"

 

© RBI - blogradio.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến

Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến

Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.

Mùa hoa xoan

Mùa hoa xoan

Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.

Nhật kí tuổi 18

Nhật kí tuổi 18

Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.

Tết này con sẽ về (Phần 7)

Tết này con sẽ về (Phần 7)

Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.

Đài vinh quang của riêng mình

Đài vinh quang của riêng mình

Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.

back to top