Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em thương anh, anh à

2026-02-12 10:30

Tác giả: RBi


blogradio.vn - Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à".

***

Khi em đã học cách không gọi tên anh nữa, bác sĩ nói em tiến triển rất tốt. Ông ấy mỉm cười , gật đầu ,ghi chép điều gì đó vào hồ sơ bệnh án. Một trang giấy mỏng, sạch sẽ, không có chỗ cho những thứ như ký ức hay tình yêu đã chết. Em ngồi đối diện ông, đặt hai tay ngay ngắn lên đùi. Em nhìn thấy mình trong tấm kính phản chiếu sau lưng ông: tóc ngắn, gương mặt xanh sao, hốc hác, đôi mắt trũng sâu, không còn dáng vẻ xinh đẹp và tươi tắn như ngày nào.

Ông hỏi "Dạo này em còn nghe thấy giọng nói đó nữa không". Em lắc đầu, không phải là em không nghe thấy, mà vì em không còn muốn trả lời nữa. Trước đó vài tuần, em vẫn còn gọi tên anh mỗi đêm Không phải là gọi bằng điện thoại. Điện thoại đã bị thu từ lâu. Em gọi bằng giọng mình, bằng cổ họng khô rát, bằng tất cả phần còn lại của em vẫn chưa kịp chết theo anh , em vẫn tin rằng anh chưa chết, anh đang ở đâu đó chờ em tới.

Em gọi anh trong phòng bệnh khóa cửa Em gọi anh ngoài hành lang trắng toát với mùi thuốc sát trùng nồng đậm Em gọi anh kể cả khi bị trói tay vào giường vì lên cơn hoảng loạn "Anh ơi". Không ai trả lời. Nhưng em vẫn gọi, vì im lặng còn đáng sợ hơn.

Ngày em được họ đưa vào viện, em vẫn đang mặc chiếc áo dính máu của anh. Máu đã khô, chuyển sang màu nâu sẫm, cứng lại ở cổ tay áo, mùi đã vơi bớt. Y tá nói phải thay đồ. Em lắc đầu . Bốn người liền giữ lấy em , nhưng không ai dám dùng lực mạnh. Có lẽ họ cũng sợ làm vỡ thứ gì đó đã nứt sẵn.

Em ôm chặt chiếc áo vào ngực. Không khóc. Không gào. Chỉ nói đúng một câu lặp đi lặp lại. "Anh lạnh"

Vào những ngày trước khi bị đưa vào viện, em sống trong căn nhà của hai đứa. Em nấu cơm cho hai người. Em dọn giường bên phải, chừa chỗ trống bên trái. Em mở đèn phòng khách mỗi tối, vì anh không thích nhà tối. Em nói chuyện một mình, nhưng luôn quay sang phía anh hay ngồi. Em tránh nhìn lên bàn thờ, vì em chưa quen việc yêu một người giờ chỉ còn tồn tại ở trong khung gỗ. Đêm nào cũng vậy, em cũng chờ anh về. Đến khi trời sáng.

Một tháng trước khi xảy ra tai nạn, em từng đùa rằng nếu một ngày anh biến mất, em sẽ sống thế nào. Anh ôm em từ phía sau, cằm đặt lên vai em. "Em sẽ ổn thôi. Người anh thương không tầm thường, em là cô gái có bản lĩnh mà, anh tin em"

Em đã tin vào điều anh nói. Khi đó em không biết rằng những mất mát không cho phép con người ta đủ dũng cảm để chếp chận sự thật.  "Em nhớ anh".

Buổi sáng hôm đó, anh hôn lên trán em trước khi đi.  "Anh sẽ về sớm". Anh nói. Em càu nhàu vì anh quên mang áo khoác. Em chạy theo đưa áo, còn dặn: "Đi đường chú ý xe cộ, nhìn trước ngó sau rồi hẵng sang đường, đừng đi nhanh"

Anh cười. Nụ cười đó sau này trở thành thứ giết chết em mỗi khi nhắm mắt lại. "Giá như em chưa từng nói đùa câu nói đó, thì giờ đây anh vẫn đang bên em, đúng không anh?"

Ngày anh chết, em không khóc.

Cuộc gọi đến vào lúc ba giờ chiều. Một giọng đàn ông lạ. Những từ ngữ tưởng như chỉ có trên phim, nhưng chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện trong đời mình: tai nạn, cấp cứu, không qua khỏi.

Em hỏi lại rất bình tĩnh: "Anh ấy có đau không?". Đầu dây bên kia im lặng. Thế là em đã biết rồi, em đã hiểu rồi. Em gác máy đứng rất lâu trong phòng khách. Không ngồi xuống. Không ngã quỵ. Chỉ đứng, như thể nếu em động đậy, cả thế giới sẽ sụp đổ theo.

Tiếng còi xe cứu thương vang lên, em cào vào da thịt mình để chắc chắn rằng mình vẫn đang tồn tại, em và anh đã từng yêu nhau sâu đậm thế nào. Không phải kiểu yêu khiến người khác phải ghen tị. Mà là kiểu yêu khiến thế giới trở nên đủ đầy đến mức không cần ai khác.

Anh nhớ em thích uống nước ấm. Anh nhớ em ghét ăn hành. Anh nhớ em không thích đi tất vào mùa đông, nên thường hay dùng đôi tay ủ chân cho em mỗi khi trời lạnh. Nhưng bây giờ ai sẽ làm điều ấy cho em. Chúng ta va vào nhau những lỗ hổng, mà không hay biết rằng nếu một ngày, khi một người biến mất, lỗ hổng ấy sẽ nuốt trọn người còn lại.

Trước khi yêu anh, em là một người bình thường. Em không biết rằng não người có thể tự tắt cảm xúc để tự vệ. Em không biết rằng trầm cảm không phải là buồn, mà là không còn cảm thấy mình còn tồn tại. Em không biết rằng mất một người có thể giống như mất đi chính mình.

Bây giờ, em ngồi trong phòng bệnh, nắng rơi từng mảnh nhỏ xuống sàn. Em không còn gọi tên anh nữa. Không phải vì em quên. Mà vì em hiểu: người chết không nghe thấy. Bác sĩ nói em đang dần hồi phục. Y tá nói em ngoan hơn trước. Mọi người đều vui vì em không còn khóc. Chỉ có em biết: Em không khóc, vì nếu khóc nữa, em có thể sẽ chết theo anh thật sự.

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ.

Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống.

"Em thương anh, anh à"

 

© RBI - blogradio.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

Ngày Xuân Còn Nhau

Ngày Xuân Còn Nhau

“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.

Tết của những người con xa quê

Tết của những người con xa quê

Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…

Quá khứ không còn thuộc về anh

Quá khứ không còn thuộc về anh

Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.

Đàn anh bí mật

Đàn anh bí mật

Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?

back to top