Phát thanh xúc cảm của bạn !

Du Miên và Gió (Phần 2)

2026-01-12 20:42

Tác giả: Gió - Gửi tâm hồn... ôm ký ức


blogradio.vn - Nhiều năm trước. Cậu bước vào, không quen ai, không biết quán tên gì. Chỉ ngồi. Và ở lại. Để rồi nhiều năm sau, chính cậu trở thành linh hồn âm thầm của nơi này.

***

(Tiếp theo phần 1)

 

Tường Vi.

Ban đầu, Tường Vi đến quán là vì Lam. Vài lần chị bảo đi cùng, tiện đường, tiện tâm trạng. Lần đầu là buổi chiều chạng vạng, lần sau là sáng sớm có nắng, và sau đó là những lần không cần lý do gì cụ thể. Lam ít nói, nhưng với Tường Vi, chị luôn đủ dịu dàng để không khiến cô thấy gượng gạo trong những lần đi cạnh nhau, dù hai người cách nhau cả một thế hệ cảm xúc.

Tường Vi không nghĩ là mình bị cuốn vào. Cô vẫn là cô, mạnh mẽ, nắng gió, có phần bất cần như cái tuổi vừa chạm ngưỡng mười chín. Nhưng dần dần, Quán Gió, cái nơi vừa cổ vừa cũ ấy, trở thành một điểm lặng trong chuỗi ngày nhịp sống hối hả.

Cô đến nhiều hơn. Có khi một tuần ba bốn buổi. Có hôm sáng sớm, có lúc xế chiều, có khi trời mưa. Không rõ từ bao giờ, Tường Vi bắt đầu tìm kiếm một hình ảnh quen trong khung cảnh ấy. Một gã trai trầm mặc, hay ngồi với chiếc ly đen đá nguội ngắt, tay đặt hờ trên cuốn sổ cũ, ánh mắt phóng xa về nơi nào đó không ai thấy.

Và một gã giang hồ, thỉnh thoảng mới ghé, ngồi phì phèo điếu thuốc, gác chân lên ghế, nhìn trời như thể đang chửi đời trong đầu nhưng lại không nói ra miệng.

Không ai trong hai gã đó chú ý đến cô. Và có lẽ điều đó khiến cô càng lặng lẽ quay lại.

Ba tháng ấy, Tường Vi không định nghĩa rõ được cảm xúc của mình. Chỉ biết, mỗi lần bước chân qua cánh cửa quán, cô như bước vào một thế giới song song, không có deadline, không có mạng xã hội, không có cuộc sống sôi nổi bên ngoài.

Chỉ có ánh đèn vàng dịu nhẹ, mùi cà phê rang thủ công, tiếng nhạc nhẹ như gió lướt qua hồn, và hai con người như bước ra từ tiểu thuyết buồn: Miên và Hải.

Đôi khi, cô tự hỏi mình tìm gì nơi đây? Phải chăng là một ánh nhìn vô tình? Một mảnh va chạm cảm xúc? Hay chỉ đơn giản, cô thấy mình, một phần nào đó, phản chiếu trong sự im lặng và bất cần của họ?

Có lần, cô đến một mình, trời mưa, không ai ở quán ngoài một cô nhân viên trẻ. Miên đang ngồi góc cũ, gõ nhẹ ngón tay trên mặt bàn, mắt đăm chiêu. Tường Vi bước đến chiếc bàn gần đó, mở sách ra nhưng không đọc. Chỉ là để ngồi đó, để hiện diện cùng một bầu không khí, để biết rằng mình đang cùng thở chung với một điều gì đó rất xa mà lại rất gần.

Cô chưa từng hỏi tên anh, cũng chưa từng bắt chuyện. Nhưng cô nhớ dáng ngồi, nhớ chiếc áo khoác sờn cũ, nhớ cả cách anh gãi đầu khi nghĩ sâu điều gì đó, rất khẽ, rất người.

Và mỗi lần rời đi, Tường Vi đều ngoái lại một chút. Không phải để mong ai đó gọi mình lại, mà để chắc rằng… cô thực sự đã chạm nhẹ vào một điều gì đó chân thật giữa thế gian vô thường này.

Có những chiều Tường Vi ngồi thật lâu trong quán, không vì cà phê, không vì sách, cũng chẳng vì Lam. Chỉ đơn giản là… cô muốn hiện diện. Muốn nhìn hai con người lặng lẽ ấy. Không biết từ bao giờ... đã trở thành một vệt khói mờ trong miền ký ức non trẻ của cô.

Đối với Hải, Tường Vi có cảm giác rất mâu thuẫn. Anh ta thô ráp, bất cần đến khó hiểu.

Mỗi cái cười là như thể đang khinh đời. Mỗi câu nói thốt ra đều như tạt nước lạnh vào người đối diện. Nhưng… sâu trong tất cả cái vẻ giang hồ ấy, cô nhìn thấy một điều gì đó rất người.

Có lúc, cô vô tình bắt gặp Hải ngồi ngoài hiên quán, một mình, hút thuốc. Ánh mắt không còn Lãnh lẽo như thường ngày, mà là một nỗi trống rỗng dày đặc. Hải khi không cười, khi không gồng lên làm kẻ giang hồ… là một người đàn ông đơn độc đến đáng thương. Anh có thể chửi đời, có thể liều mạng vì bạn bè, có thể mang vẻ ngoài bụi bặm... nhưng khi cô nhìn kỹ, trong ánh mắt ấy là một mảnh linh hồn rất cũ, đầy mệt mõi, nhưng không bao giờ phản bội người mình thương quý.

Tường Vi không rõ tại sao mình lại cảm nhận rõ rệt như thế. Có lẽ vì từ nhỏ, cô đã rất nhạy cảm với những điều người khác bỏ qua.
Hải, trong mắt người ngoài, chỉ là một tên đàn ông cộc cằn, liều lĩnh. Nhưng trong mắt cô, anh là người mang trái tim trung thành được chôn kín sau từng thớ cơ gân guốc.

Còn với Miên… mọi thứ lại khác. Không có bất kỳ mâu thuẫn nào. Miên không cố tạo ấn tượng. Không cười, không giận, không lôi kéo. Anh là một khoảng lặng biết thở. Cô nhìn anh, như thể đang nhìn một mảnh nhật ký không viết nên lời, một khúc nhạc buồn không tên. Có những lúc anh ngồi đó, tay chống cằm, đôi mắt thả trôi vào mưa, hay vệt nắng cuối ngày… cô có cảm giác như mình đang lặng lẽ sống cùng một phần nào đó trong lòng anh mà chính anh cũng không nhận ra.

Với Miên, Cô không có cảm xúc bồng bột. Không xao xuyến như thuở con gái mười tám gặp người mình thích. Thứ cảm xúc ấy tĩnh hơn, sâu hơn, và tĩnh lặng ánh nến trong đêm. Cô thấy trong anh một người tri âm chưa từng gặp, như thể nếu được sinh ra ở một chiều thời gian khác, có lẽ hai người sẽ là bạn thân, hoặc hai kẻ cô đơn song hành.

Tường Vi vẫn chưa nói chuyện nhiều với cả hai. Vẫn chỉ là ánh nhìn, vài lần trao nhau cái gật đầu hờ hững. Nhưng cô biết, có những người… không cần lời, chỉ cần cùng tồn tại trong một không gian, một khoảnh khắc, cũng đã đủ để tạo nên một điều gì đó không thể gọi thành tên.

Buổi trưa Sài Gòn nắng gắt đến nhức nhối. Tường Vi chạy xe chầm chậm, băng qua một đoạn giao lộ quen thuộc, cách Quán Gió chỉ vài trăm mét. Ánh nắng hắt lên mặt đường loang lổ như gương vỡ, khiến thị giác cô chao đảo.

Chỉ một giây thiếu tập trung, hai chiếc xe máy phóng từ phía sau lách qua, lạng mạnh rồi lấn vào khoảng đường hẹp cô đang đi. Cô chưa kịp phản ứng thì một va chạm xảy ra, đủ để khiến chiếc xe cô loạng choạng, và thân người đổ nghiêng sang lề.

Tiếng thắng xe, tiếng la oai oái từ hai gã thanh niên trẻ, trạc tuổi sinh viên năm nhất, tóc nhuộm sáng, ánh mắt khệnh khạng.

“Đi đứng kiểu gì đấy muốn chết à?”

Cô còn chưa định thần. Chân đau rát vì trượt xuống vỉa hè. Cô nhíu mày, gượng đứng dậy, ánh mắt vẫn còn nửa ngơ ngác, nửa bực bội. Cô không phải kiểu dễ lùi bước. Nhưng cũng không phải kiểu ồn ào.

- “Lúc nãy là các anh lấn vào tôi.”

Một gã nhếch môi, định bật lại.

Và đúng lúc ấy… một chiếc xe khác thắng lại bên lề, không tiếng động, không vội vã. Hải bước xuống. Chậm rãi, rất chậm. Ánh mắt anh lướt qua Tường Vi chỉ trong một nhịp chớp mắt, rồi… dừng lại ở hai gã kia.

Không một lời. Không một cử chỉ hăm dọa. Không cần lên tiếng. Chỉ là một cái nhìn, lạnh như gió từ lòng đất thổi lên. Một loại ánh nhìn không học được, không luyện được, mà phải sống qua rất nhiều tháng năm u uất, nhiều góc tối để tự nhiên mà thành hình.

Hai gã kia ngập ngừng, như bị bóp nghẹt bởi một thứ gì đó vô hình. Ánh mắt của Hải khiến không khí đặc quánh lại. Gã thấp hơn lí nhí mấy câu xin lỗi rồi phóng xe vọt đi như thể bị lửa đốt dưới chân.

Hải không nói gì. Chỉ cúi nhìn Tường Vi đang nhăn mặt vì trầy xước. Cô ngẩng lên, lần đầu tiên thật sự chạm mắt anh trong một khoảng gần như thế.

Vẫn là ánh mắt ấy. Lạnh. Nhưng không ghẻ lạnh. Mà là… một thứ lạnh bao phủ, như một thành trì âm thầm che chắn khỏi giông tố.

Hải cúi xuống, nhấc xe cho cô, dựng lên lề. Lúc anh chạm vào ghi-đông xe, bàn tay chai sần của anh sượt nhẹ qua tay cô, không cố ý nhưng đủ để cô thấy tim mình bối rối.

- “Ổn không?” - Hải hỏi, khẽ như gió.

Tường Vi gật. Không kịp nói gì. Một phần vì chưa hết bàng hoàng, một phần vì… lòng cô tự dưng có một đợt sóng rất nhẹ, dâng lên, tràn qua, và không tan ngay được.

Hải chỉ gật đầu, rồi quay đi, không chờ lời cảm ơn, không quay lại.

Cô nhìn theo bóng anh bước lên xe, hòa vào dòng xe tấp nập, mà sao lại thấy rõ đến nhường ấy.

Lúc ấy, cô không gọi được tên cho cảm xúc ấy. Chỉ biết rằng… cô sẽ nhớ mãi cái khoảnh khắc trưa nay, một tường thành trầm mặc giữa phố xá ồn ào, lặng lẽ chắn gió cho cô.

Tường Vi đẩy cửa bước vào quán. Quán chiều nay vắng, nắng loang ra từng vệt vàng rơi dài trên sàn gạch cũ. Những chiếc ghế xếp nghiêng nghiêng, tiếng gió quẩn quanh cánh quạt trần chậm rãi.

Hải ngồi ở bàn quen, nơi góc quán gần cửa sổ. Nhưng hôm nay không có ly cà phê sẫm màu hay khói thuốc bay lơ lửng. Trên bàn là một túi y tế nhỏ, gọn gàng, giản dị, đặt ngay ngắn giữa bàn, như đã đợi từ trước.

Cô đứng sững lại một chút. Tim đập khẽ, không phải vì đau, mà vì… có thứ gì đó đang cựa mình trong lòng.

Hải không ngẩng lên, chỉ nói:

-“Ngồi đi.”

Giọng anh vẫn lạnh, vẫn cụt, vẫn cái chất giang hồ không quen vòng vo. Nhưng lạnh đến lạ thường - cái lạnh không phải để đẩy người ta ra, mà là để giữ một khoảng cách vừa đủ, cho người khác được an toàn.

Tường Vi ngồi xuống đối diện. Tay đặt lên bàn, vết trầy đỏ rát, máu đã khô loang theo đường trượt.

Hải lặng lẽ mở túi y tế. Lấy bông gòn, oxy già, băng cá nhân. Động tác của anh chậm rãi, nhưng chắc chắn, và... tỉ mỉ đến bất ngờ.

Tường Vi khẽ mím môi. Mắt nhìn nghiêng, tránh nhìn thẳng vào mặt anh. Cô sợ... nếu nhìn vào sẽ không giấu được những rung động đang dần dâng lên.

Hải cụp mắt, bàn tay to bè của anh nhẹ nhàng chạm vào cổ tay cô. Khi bông gòn thấm oxy già chạm vào vết trầy, Tường Vi khẽ rùng mình.

-“Đau hả?” - Hải hỏi, vẫn không nhìn cô.

Cô không trả lời. Vì cơn đau ở da thịt thì nhẹ thôi… nhưng cái cảm giác đang lan trong lồng ngực mới thật sự khiến cô muốn rơi nước mắt.

Không ai từng dịu dàng với cô như thế. Không ai từng lặng lẽ chuẩn bị mọi thứ, không cần lời cảm ơn, không cần để lại dấu ấn, chỉ cần ở đó, đúng lúc, và sẵn sàng xoa dịu.

Một chút bối rối hiện lên trong ánh mắt Tường Vi. Cô, một cô gái từng nghĩ mình đủ mạnh để chống chọi mọi thứ, giờ lại thấy lòng mềm ra trước một gã giang hồ có đôi mắt luôn nhìn đời đầy phòng vệ.

- “Sao biết em bị thương?” - cô hỏi, cố giữ giọng bình thường.

Hải vẫn lau vết thương, chậm rãi:

- “Thấy.”

Vi khẽ cười. Nhẹ như thở. Có đôi khi, một người không cần ôm ấp, không cần nói lời dịu dàng, nhưng sự hiện diện của họ lại như tấm chăn ấm trong ngày mưa, vô thanh mà đầy cảm xúc.

Khi anh dán miếng băng cuối cùng lên vết xước, cô khẽ nói:

-“Cảm ơn…”

Hải nhìn cô một thoáng, rồi gật đầu. Lại rút điếu thuốc ra, bật lửa, rít một hơi, mắt hướng ra cửa sổ.

Còn Vi… thì nhìn nghiêng người đàn ông trước mặt, và lần đầu tiên thấy… một người từng sống giữa lằn ranh sáng tối, lại có thể dịu dàng đến vậy.

Tường Vi đến quán nhiều hơn. Không cố ý, cũng chẳng hẳn là vô tình. Chỉ là… có những buổi chiều không biết đi đâu, không biết làm gì, thì chân lại dẫn về nơi có ánh nắng nghiêng nhẹ xuyên qua lớp kính mờ bụi.

Có lần, cô bước vào, Hải đang ngủ gục bên bàn, đầu tựa lên cánh tay, điếu thuốc chưa châm nằm lăn lóc.

Cô ngồi đối diện, nhìn anh. Nhìn thật lâu... Góc nghiêng của một gã đàn ông từng trải, gai góc, bươn chải... lại mang theo vẻ bình yên kỳ lạ. Như một chú chó hoang mệt mỏi ngủ vùi sau những tháng ngày săn đuổi.

Cô không gọi anh. Cũng không nói gì. Chỉ ngồi đó, lặng lẽ uống cà phê, và nghe tiếng thở đều đều của một người từng là bức tường che chắn giữa dòng đời.

Một lần khác, anh ngồi đó, hút thuốc. Mắt lơ đãng. Tường Vi ngồi cạnh, không nói, chỉ đưa tay giật điếu thuốc khỏi tay anh, thở ra:

  “Hút ít thôi.”

Hải nhướng mày, khẽ nhếch mép:

- “Tính làm mẹ tôi hả?”

Tường Vi không phản ứng. Cô chỉ nhìn anh bằng đôi mắt trong veo, không trách móc, không hờn giận, chỉ là một ánh nhìn khiến người ta không nỡ làm tổn thương.

Anh quay đi. Im lặng.

Mỗi lần như thế, Tường Vi lại cảm nhận rõ hơn một điều: người đàn ông này không dịu dàng bằng lời nói, nhưng lại là người dễ khiến người ta dựa vào trong những khoảnh khắc yếu lòng nhất.

Cô không biết cảm xúc này là gì. Chưa kịp đặt tên. Chỉ biết, mỗi khi rời khỏi quán, trong lòng cô lại để quên một thứ gì đó. Một thứ mềm mại, ấm nhẹ, rất người.

Và có đôi lần, về đến phòng, cô tự hỏi: “Liệu anh ấy có từng cảm nhận được, có ai đó đang dõi theo và quan tâm mình, từng chút, từng chút một…?”

Hải bớt hút thuốc thật. Nhưng thay vào đó, anh cáu kỉnh hơn, cộc cằn hơn, lặng lẽ hơn.

Anh biết. Chính anh là người tận mắt chứng kiến Miên, một đứa bạn sống chết vì tình nghĩa, gục ngã không phải vì những cú đấm của cuộc đời, mà vì một ánh mắt quay đi của một người con gái.

Anh từng ngồi bên Miên cả đêm không nói, chỉ uống và nhìn. Anh từng đứng trong cơn mưa đầu mùa, nghe Miên gào thét trong cơn mộng dữ.

Từ đó, Hải sợ. Sợ cái gọi là cảm xúc. Sợ lòng mình lỡ mềm đi rồi không kịp rút lại.

Và giờ, trước Tường Vi, cô em gái họ của Lam, cô tiểu thư có đôi mắt mạnh mẽ mà chân thành, có làn da nâu hồng khỏe khoắn, Hải càng không dám bước tới.

“Một kẽ chỉ là bảo vệ ở vũ trường, từng lang thang qua các xó hẻm, để kiếm miếng ăn, từng vạ vật khắp nơi vì vài đồng bạc lẽ gửi về quê. Hải là ai... là cái gì... mà với tới người như vậy?”

Anh tự nhắc mình như thế.

Và rồi, dù tay đã đưa ra lấy gói thuốc, anh lại ném nó đi. Không phải vì sợ thuốc lá… Mà vì sợ mỗi điếu thuốc cháy lên là một chút can đảm anh phải dùng để kìm nén, thay vì thổ lộ.

Từ góc bàn quen thuộc, Tường Vi nhìn thấy điều đó. Cô không cần lời giải thích.

Cô chỉ thấy một người đàn ông cô đơn, cố gồng mình để không làm tổn thương ai, kể cả cô.

Quán Gió, vẫn là nơi đó, góc bàn vẫn là chỗ ấy. Tường Vi bắt đầu đến nhiều hơn, không hẳn để tìm Hải, nhưng luôn lặng lẽ liếc nhìn về phía góc bàn quen. Cô để ý gói thuốc không còn, thấy cái chau mày đặc trưng khi anh nhìn ra cửa sổ, thấy bàn tay từng thô ráp mà dịu dàng băng bó cho cô hôm nào, giờ đút trong túi áo, nắm chặt.

Vi không nói nhiều. Cô chỉ để sẵn trong ba lô một túi băng cá nhân nhỏ. Một ngày, cô để lại trên bàn anh khi đi ngang. Không nhìn, không chờ. Chỉ là một ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc.

Lam nhìn thấy những điều đó, chị lặng im.

Chị đã đi qua quá nhiều giông gió, đủ để nhận ra: “Tường Vi bắt đầu quan tâm… và Hải, gã giang hồ với trái tim chai sạn, đang run lên từng hồi, dù mặt vẫn lạnh tanh.”

Lam không xen vào chuyện của hai người. Chị đã đi qua, trải qua nhiều, nên hiểu. Nhưng chị lặng lẽ sắp xếp, có một vài việc, chị phải tự đứng ra, cần phải lo lắng cho những chuỗi sự kiện gia đình sắp tới khi mà Hải và Vvàcos thể tiến những bước xa hơn. Để cho cả hai được đứng gần nhau hơn một chút, để cho không ai phải Đau... Để có thể tự nhìn thấy nhau rõ hơn, nếu đủ duyên.

Với Hải, những khoảnh khắc gần bên Vi, khẽ lướt qua, hay vô tình chạm mắt. Anh có chút lúng túng, vụng về. Càng như vậy, anh lại càng tỏ ra cục cằn, khó chịu. Nhưng... trong thâm tâm, anh đã bắt đầu hướng về cô, một cái dõi thoi trong âm thầm, trong tĩnh lặng.

Khoảng lặng ấy, Tường Vi cảm nhận được. Cô chưa yêu, nhưng cô hiểu. Một chút dịu dàng của người con gái bắt đầu lớn lên trong cô, từ chính vết thương và bức tường vô hình nơi sâu trong tâm hồn của Hải.

Tường Vi không rõ từ khi nào mình bắt đầu để ý. Chỉ biết có những hôm, đang ngồi học bài, đầu cô lại bận nghĩ không biết hôm nay Hải có đến quán không, có lại ngồi im lìm ở góc bàn ấy, có nhìn ra cửa sổ, có nhớ ra cô gái nhỏ hôm nào suýt bật khóc vì bị va quẹt ngoài đường không.

Hải không nói nhiều. Chính cái im lặng ấy khiến Vi thấy mình bối rối. Không ai từng khiến cô im như vậy. Với bạn bè, Vi sôi nổi, với gia đình, cô sống thật, còn với Hải… cô dè dặt. Như thể sợ làm vỡ một cái gì đó mỏng manh.

"Tại sao lại để tâm đến một người không cười với mình lấy một lần?" Cô đã tự hỏi mình như vậy. Rồi lại tự cười. Vì đôi khi, thứ khiến người ta day dứt nhất lại chẳng cần một lý do.

Hải không cười, nhưng anh từng cúi xuống băng bó cho cô bằng đôi bàn tay tưởng chừng chỉ biết nắm chặt. Anh không nhẹ nhàng, nhưng anh để lại hộp thuốc cô mang đến trên bàn suốt ba ngày liền, không vứt. Anh không nói lời cảm ơn, nhưng hôm cô bị ướt mưa, Hải để sẵn khăn khô trên ghế, đi trước.

Tường Vi cảm thấy mình, dù mạnh mẽ, vẫn là một đứa con gái. Và trước Hải, cô thấy mình vừa nhỏ bé, vừa muốn được bước tới, vừa sợ bị đẩy ra.

 “Anh giống như một căn phòng có khóa, nhưng cửa lại mở hé.” Vi viết dòng ấy trong một mẩu ghi chú, không gửi cho ai. Cô đến quán, nhiều hôm chỉ để nhìn anh rồi về. Một chiều muộn, khi Hải đứng bên xe chờ chị Lam, Vi đi ngang qua, khựng lại. không biết nên nói gì. Hải chỉ quay sang, hỏi khẽ: “Còn đau không?”

Vi lắc đầu, rồi bước đi. Nhưng trái tim… lại đập rối rắm như hồi mới mười bảy.

Có những ngày, Vi đến quán, chẳng phải để gặp ai, chỉ đơn giản vì… đã quen. Quen với cái bóng người đàn ông ngồi nghiêng nghiêng nhìn về phía cửa sổ. Quen với dáng ngồi bất cần nhưng chẳng hề buông thả. Quen với ánh mắt tưởng lạnh lẽo mà lại khiến lòng cô ấm lên như một chỗ để trú.

Hải vẫn thế. Ít nói. Lạnh như gió buổi chiều đông. Nhưng có thứ gì đó trong anh khiến Tường Vi không thể bước qua. Không hẳn là tình yêu. Không phải ngay lúc này. Mà là một sự khắc khoải… như thể cô từng lỡ hẹn với một người nào đó trong tiền kiếp.

Cô tự hỏi, người đàn ông ấy, đã trải qua những gì? Bởi cô từng thấy anh cười, một nụ cười thoáng lướt như mảnh trăng non bị mây che. Và cô từng thấy anh lặng im thật lâu, đôi mắt tối lại như mặt hồ sâu không đáy.
Như đang giấu đi một cái gì đó... không thể gọi tên.

Vi không cố gắng hiểu Hải. Cô chỉ muốn ở gần. Gần như người ta đi ngang một đóa hoa không chạm tới, nhưng lại dừng lại, mỗi lần. Có lần, Tường Vi đến quán khi trời vừa sụp tối. Anh ngồi đó, im lặng, tay vuốt nhẹ túi đồ y tế cũ.
Cô không nói gì. Cũng không hỏi vì sao anh còn giữ. Nhưng trong lòng… gió chợt lay.

Vi viết trong nhật ký: “Có những người... dù chỉ tồn tại ở một góc bàn nhỏ, cũng đủ khiến cả thế giới ngoài kia trở nên yên tĩnh.”

Chiều hôm đó, Tường Vi theo Lam đi việc. Sau khi ghé qua một văn phòng nhỏ, hai chị em quay về quán cà phê. Lam không nói nhiều, vẫn cái vẻ trầm lặng vốn có, nhưng ánh mắt hôm ấy mang chút gì đó chùng xuống.

Khi hai người ngồi ở góc bàn quen, Lam bất chợt nhấp ngụm cà phê, rồi buông một câu nhẹ tênh, như đang nói với chính mình:

"Em biết không, Hải từng đánh nhau với ba đứa ở bến xe chỉ vì tụi nó cười khi Miên bị gọi là ‘thằng nhà quê rách nát’. Khi chị đến, nó đứng đó, máu me đầy tay, ánh mắt nó nhìn chị... như một con thú bị dồn vào góc."

Vi quay sang nhìn Lam, định hỏi, nhưng rồi lại thôi. Cô biết... có những chuyện, chỉ cần nghe một lần, là đủ ghi nhớ cả đời.

Lam không kể tiếp. Chị chỉ mỉm cười rất nhẹ:

"Đôi khi, người đàn ông đáng tin nhất không phải là người nói lời hay, mà là người sẵn sàng dơ tay ra che chắn cho bạn, không vì nghĩa vụ, mà vì lòng trung thành."

Vài ngày sau, Vi tan học sớm. Cô vòng qua con hẻm nhỏ dẫn đến quán. Quán vắng. Trời vừa ngả về chiều.

Cô thấy Hải ngồi với Miên ở góc bàn quen thuộc. Hai người đàn ông, không lời nào trao đổi. Một ngồi nhìn ra cửa sổ, một tựa lưng vào tường, mắt nheo lại dưới ánh nắng cuối ngày.

Vi đứng lặng một lúc, rồi lùi lại sau cây cột gần đó. Cô không muốn phá đi sự yên tĩnh ấy.

Hải bật lửa, rít một hơi thuốc, nhưng chỉ được nửa điếu thì dụi tắt. Anh quay sang nhìn Miên, không nói gì.
Cái nhìn không lời, nhưng lại có thứ gì đó giữa họ, như một bản giao kèo ngầm, sâu hơn cả thứ gọi là “bạn bè”.

Vi không hiểu hết. Nhưng trong lòng… có gì đó nhói lên. Một cảm xúc mơ hồ, không tên.

Cô viết trong tin nhắn định gửi nhưng chưa từng nhấn gửi:

“Anh là một điều gì đó… khiến em muốn chạm vào, nhưng lại sợ mình làm rơi mất.”

Đêm ấy, ánh đèn nhấp nháy của vũ trường không làm loãng đi mùi máu tanh. Một vụ va chạm như trăm lần trước, nhưng lần này, Hải không may. Lưỡi dao loang loáng ánh thép, vụt qua tiếng nhạc ầm ào, rạch một đường dài trên cánh tay Hải. Máu túa ra.

Hải đứng đó, mắt đỏ ngầu, môi nghiến chặt, không kêu một tiếng. Gã đàn ông từng qua bao lần đụng độ, dưới cái đau của máu thịt, Hải chỉ nghiến răng chịu đựng.

Hải không sợ đau. Không sợ chết. Nhưng gã sợ, bố ở quê phải tảo tần thêm gánh nặng. Sợ mấy đứa em thơ không có đủ ăn, mặc không có đủ ấm. Sợ Miên nhìn thấy hắn nằm bất lực trên giường bệnh, sợ những ngày anh bạn mình phải gồng lên sống trong khó khăn, giờ lại ngồi thẫn thờ bên cạnh gã giang hồ với vết thương dài gần hai gang tay.

Ngày thứ nhất Hải lịm đi vì thuốc mê. Miên ngồi cạnh giường bệnh, đôi mắt đỏ ngầu, tay nắm chặt quyển sổ nhỏ chứa những đồng tiền chắt góp từ mấy tháng làm thêm.

Miên không khóc. Nhưng sự lặng im của anh đau hơn trăm lần gào thét.

Tường Vi bước vào, lặng lẽ đặt lên bàn một bình cháo. Cô không nói gì, chỉ lấy khăn lau mồ hôi trên trán Hải.

Ngày thứ hai Hải tỉnh. Cơn đau nhức nhối, nhưng cái đau ấy không bằng cái đau trong lòng.

“Nghĩ học làm gì… Tao có chết được đâu.!”

Lời nói cọc cằn, nhưng là nỗi lo cho bạn, lo bạn nghỉ học, lo cho tương lai...

Miên không trả lời. Anh chỉ cúi đầu, nhìn vết thương được băng trắng, rồi nhìn ra cửa sổ:

“Tao chỉ tạm nghỉ vài ngày để nghĩ ngơi…”

Vi đứng ngoài, nghe được câu ấy. Trong lòng cô… nhói lên. Cô từng thấy Hải đánh nhau, từng thấy hắn lạnh lùng, từng thấy ánh mắt của hắn khi nhìn người khác. Nhưng chưa từng thấy... một Hải sợ hãi.

Ngày thứ ba - Nằm trên dường bệnh, cơn đau dã nhạt, Hải nằm, mắt nhìn mông lung lên trần nhà. Phòng bệnh sơn tường trắng lóa, mông lung và hư ảo. Miên nằm ngủ bên mép giường, chiếc áo cũ nhầu nhĩ. Tường Vi ở góc phòng, cắm lại bình nước truyền, đôi tay mảnh khảnh nhưng dứt khoát.

Tận sâu trong Hải, lần đầu tiên trong đời, hắn muốn được sống… một cách đàng hoàng. Không phải để hơn ai, mà để xứng đáng với một điều gì đó rất yên bình, đang lớn dần trong lòng hắn.

Một điều gì đó… như cái cách Tường Vi im lặng lau trán cho anh. Như cái cách Miên ngồi ngủ gục bên giường.
Như cái cách chị Lam chỉ nhìn hắn một lúc rất lâu, rồi buông câu nhẹ tênh:

“Ngủ đi, nhóc. Sống tử tế đi.”

Sau bữa cháo loãng, sau mũi tiêm cuối cùng, Hải đứng dậy, tay còn băng trắng, chậm chạp bước xuống giường.
Miên đỡ một bên. Tường Vi im lặng khoác nhẹ lên vai hắn chiếc áo mỏng. Họ không nói gì. Chỉ cùng nhau lặng lẽ đi dọc hành lang bệnh viện đã ngủ.

Đèn vàng âm u. Gió đêm nhẹ buốt. Tiếng dép lê lạo xạo trên nền gạch cũ kỹ. Mùi thuốc sát trùng quyện trong không khí khiến lòng người chùng lại.

Cả ba dừng chân ở sân sau. Chỗ ghế đá cũ. Cây hoa giấy vẫn còn vài nhành tím rụng đầy lối đi.

Hải ngồi xuống, tựa lưng, ngửa mặt lên trời. Miên ngồi một bên, tay đút túi áo, ánh mắt mông lung. Vi ngồi đối diện, hai tay khoanh lại, chống cằm, nhìn họ, hai người đàn ông lặng lẽ nhưng chân thành.

“Ê…” - Hải mở lời, giọng rè rè: “Nếu lỡ tao có chết, tụi mày nhớ chôn tao ở góc sân sau của Quán Gió nghen…”

Miên cười nhẹ, nói bâng quơ:

- “Quán Gió không có chổ chôn cho mày đâu”

Tường Vi bặm môi, khẽ gắt:

“Vớ vẩn. Muốn chết thì đi một mình. Không ai đưa tiễn đâu.

Câu nói bật ra lạnh lùng, nhưng ánh mắt cô, ấm như một ngọn đèn nhỏ giữa gió đêm. Hải nhìn cô rất lâu. Như thể lần đầu tiên trong đời hắn được ai đó mắng mà… thấy nhẹ nhõm.

Hải nhìn Miên, nói khẽ:

 “Tao từng nghĩ, sống là phải có tiền tài,  có danh vọng. Nhưng mà… giờ, ngồi đây, không cần gì… chỉ cần hai đứa tụi mày ở đây... là tao thấy đủ rồi.”

Miên cúi đầu, khẽ gật. Tường Vi nhìn Miên, rồi nhìn Hải, ánh mắt dần đọng lại điều gì đó rất lặng.

Đêm ấy, gió không còn quá lạnh. Khoảng sân nhỏ không lời, chỉ có ba cái bóng in dài trên nền đá…
Và trong cái yên tĩnh ấy, là một điều gì đó đang thay đổi, sâu bên trong từng người.

Cuộc sống trở lại guồng quay quen thuộc. Quán Gió vẫn lặng như cũ. Những sáng sớm nắng nhạt, chiều đổ bóng dài, đêm rơi chậm trên từng giọt cà phê đen sánh. Miên đi học. Tường Vi cũng đi học. Hải đi làm. Chị Lam vẫn như một bóng dáng sau rèm, xuất hiện khi cần thiết, rồi lại tan vào sự lặng lẽ như sương mỏng.

Hải.vẫn cộc cằn, lầm lì, nhưng đã ít hút thuốc hơn, không còn lang thang về phòng trọ giữa đêm khuya như trước.
Không nói ra, nhưng thỉnh thoảng ngồi một mình, gã lại vuốt nhẹ vết sẹo chưa lành trên tay trái, như nhắc lại một điều gì đó âm ỉ trong lòng.

Hải không ngờ, sau vụ việc, "Bà Phan." không hề la mắng như thường. Chỉ gọi hắn lên một lần, nói ngắn gọn:

“Ba của Tường Vi đã nói chuyện với tôi. Tường Vi, con bé là chút kỷ niệm còn sót lại của đứa em gái bạc mệnh của tôi, tôi xem nó, còn hơn cả con ruột của mình. Nếu cậu thật lòng, hãy trân trọng. Nếu cậu không thể cho nó hạnh phúc, hãy rời đi ngay bây giờ”

Bà nói, rồi im lặng. Ngày hôm sau, Hải nhận quyết định, làm Quản lý của Vũ trường. Vị trí mà không phải ai cũng bước lên được. Nhưng... trách nhiệm lớn hơn, không phải chỉ với công việc của mình... mà còn là với một người con gái.

Dạo này Tường Vi hay ghé quán hơn. Có khi đi với bạn, có khi một mình, nhưng mắt luôn tìm về góc bàn quen, nơi Hải hay ngồi. Cô không còn e dè như trước. Có lúc còn mỉm cười trêu:

“Sao không mặc áo trắng nữa? Giờ thành sếp rồi hả?” Hải chỉ hừ một tiếng, không đáp, nhưng môi khẽ nhếch.

Tường Vi biết gã đang tránh. Tránh sự quan tâm của cô, tránh những ánh mắt của cô, tránh cả sự chân thành mà cô không còn giấu giếm. Nhưng cũng chính sự né tránh ấy… lại khiến cô càng chắc hơn:

Người đàn ông ấy, dù cô có phải đuổi theo đến hết cả tuổi trẻ… cô cũng không buông.

Lam vẫn lặng lẽ quan sát. Chị đã từng ngồi trao đổi với ông Trần - Bố của Tường Vi. Với những gì ông Trần đã từng tiếp xúc với Hải và với những điều chị đã đảm bảo về con người của Hải, ông đã phần nào chấp nhận Hải. Tuy nhiên, ông còn cần thời gian để Hải chứng minh.

Một buổi chiều, Lam đi qua phòng làm việc của Bà Phan - mẹ cô. Cửa khép hờ. Bên trong, giọng người đàn ông trầm ấm, có chút khàn vì thuốc:

“Tôi chỉ có một đứa con gái. Tôi không cần thằng rể giỏi. Chỉ cần nó sống thật, vậy là được. Mà thằng Hải… Nó không nói nhiều, nhưng nó làm được. Chị thấy sao?.”

Giọng bà Phan vẫn nhẹ nhàng, đôn hậu nhưng lại đầy đanh thép:

“Tôi tin vào con mắt nhìn của Con Lam, nó tin thằng nhỏ, tôi sẽ thử tin nó”.

Lam đứng trước cửa thêm một phút, rồi mỉm cười quay đi.

Gió đầu hè nhẹ lướt qua hành lang, mang theo một cảm giác dịu dàng đến khó hiểu…

Ba tháng kể từ lần đầu gặp Hải. Ba tháng, với một vụ va chạm, một ánh nhìn lạnh buốt, một vết thương sâu… và một người đàn ông lặng lẽ lau vết trầy trên đầu gối cô bằng miếng bông gòn và cồn y tế.

Tường Vi vẫn nhớ rõ cái buổi chiều hôm đó. Mùi cồn, mùi máu, mùi nắng hanh hanh trưa muộn bám trên áo sơ mi trắng đã sờn vai của hắn. Và cái giọng khàn, đục và cụt ngủn:

“Ngồi đi.” Rồi im lặng. Lau vết thương, như thể đã làm việc đó hàng nghìn lần cho ai đó, không phải là cô.

Từ ngày ấy, cô thường ghé quán hơn. Không phải để gặp hắn. Cô tự nhủ như thế. Chỉ là… muốn ngồi đúng cái bàn đó. Muốn nghe tiếng muỗng khuấy vào ly cà phê đá. Muốn thấy hắn ngồi, cắm cúi nhắn tin hay vân vê cái bật lửa cũ mèm. Và thật lạ, Tường Vi, cô gái từng mạnh mẽ, từng yêu ghét rõ ràng, từng ưa những thứ ồn ào sôi động, lại cảm thấy yên bình khi chỉ… nhìn hắn ngồi đó. Không cần nói gì. Không cần phải là gì. Chỉ cần hắn hiện diện.

Cô biết hắn đang né tránh. Cái cách hắn nhìn lảng đi khi cô cười. Cái cách hắn nói gắt lên chỉ vì cô rót thêm nước.
Cái cách hắn chủ động… giữ khoảng cách.

Nhưng cô cũng từng chứng kiến, hắn ném điếu thuốc chưa hút xong trong sự lúng túng, khi nhìn thấy cô đi ngang. Vi không phải đứa con gái dễ cảm nắng, cũng không phải chưa từng rung động. Nhưng lần này khác. Cô không yêu theo cách của tuổi trẻ ồn ào. Mà theo cách của những người đã lớn: lặng lẽ, kiên trì, và biết… chờ đợi.

Có lần Lam hỏi:

“Em chắc chứ? Hải không giống mấy thằng bạn trước của em đâu.” Vi cười: “Em biết. Anh ấy là kiểu người… chỉ yêu một lần, và sẽ giữ đến cùng.”

Bây giờ, mỗi lần bước vào quán, Vi đều liếc tìm Hải đầu tiên. Nếu thấy, cô sẽ giả vờ như không. Nhưng nếu không thấy, lòng cô cứ xốn xang.

Và một hôm... Hải nhìn cô. Lâu hơn mọi khi. Không nói. Cô cũng không nói. Chỉ cười. Nụ cười nhẹ như nắng giữa tháng Ba. “Tôi là ai đâu mà cô cứ lượn qua lượn lại vậy?” Gã hỏi. Cộc. Lạnh.

“Anh là người em muốn lượn qua lượn lại.” Cô đáp. Nhẹ. Như không.

Hắn im lặng. Rất lâu. Rồi đứng dậy, bỏ đi.

Nhưng từ hôm đó, cô bắt đầu nhận ra... Trên bàn hắn, đã không còn bao thuốc và bật lữa quen thuộc như trước, thay vào đó là một chiếc kẹp tóc màu đỏ, cái kẹp cô để quên lại hôm nào...

Một buổi chiều sẫm màu nắng tắt, trong phòng làm việc khuất sau vũ trường.

Hải được gọi lên. Người đàn ông trước mặt anh là ba của Tường Vi - ông Trần - một cái tên không lạ trong giới, nhưng hiếm ai dám nhắc đến bằng giọng thấp xem nhẹ. Lưng ông đã còng một bên vì những năm tháng đi qua bão tố, nhưng đôi mắt vẫn sắc và trầm như đá cuội nằm dưới đáy sông mùa hạn. Trên bàn, khói thuốc cứ vòng vòng bay lên rồi tự tan vào trần nhà đầy bụi.

Không có tiếng nói nào vang lên lúc đầu. Chỉ có tiếng bật lửa, tiếng tách nhẹ khi ông châm điếu thuốc, rồi chìa bao ra phía Hải.

Hải nhận. Lặng lẽ châm. Cúi đầu. Không cúi vì sợ, mà vì… kính.

Một hồi lâu, ông Trần mở lời, giọng khào khào:

“Ngày mẹ con Vi mất, nó mới bốn tuổi. Nhỏ xíu. Cứ ôm cái khăn tay cũ của bả rồi khóc. Tối nào cũng khóc. Khóc đến khi ngủ gục…”

Hải không đáp. Không hỏi. Chỉ nghe. Như một tay giang hồ từng sống trong bóng tối, anh hiểu, những câu chuyện như vậy… không để nghe bằng tai, mà để nghe bằng lòng.

“Cô ấy là em ruột chị Phan. Hồi đó, quen nhau cũng kỳ cục lắm. Tôi đánh nhau trong hẻm bị đâm, cổ là sinh viên y mới thực tập, chạy ra cản người ta, rồi đưa tôi đi bệnh viện. Máu me, giày dép, ồn ào... nhưng cái hôm đó là hôm đầu tiên tôi thấy mình… nên sống cho tử tế.”

Giọng ông nhỏ lại, như đang nói với chính mình.

“Có những người bước vào đời mình… một lần. Nhưng ở lại… suốt đời.”

Ông dụi tàn thuốc vào gạt tàn sứ nứt mép, ngẩng lên, nhìn thẳng vào Hải:

“Vi là con của cô ấy. Là máu thịt của người đàn bà mà tôi mang theo đến giờ này. Tôi không nói cậu phải làm gì. Không ép buộc cậu phải như thế nào. Nhưng tôi nhìn thấy… cậu là người có thể bảo vệ nó, theo một cách khác tất cả những đứa tôi từng thấy quanh con bé.”

Một thoáng lặng đi. Rồi ông đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai Hải.

“Nếu cậu thương nó, đừng chạy trốn. Còn nếu không... thì đừng làm khổ nó.”

Hải đứng đó, không nói gì. Tay anh siết chặt bao thuốc. Anh từng đối đầu với hàng trăm gã cầm dao, cầm kiếm. Nhưng lúc này, trước một ông già lặng lẽ kể về người vợ đã khuất, trước một người cha thấu hiểu mà không cần gặng hỏi… anh lại thấy tim mình run nhẹ.

Anh bước ra khỏi phòng, khói thuốc vẫn còn bám trong ngực. Mắt cay. Không biết vì khói hay vì một điều gì khác. Khi bóng đêm rơi xuống Sài Gòn, những ánh đèn vàng như rơi loang lổ trên mặt đường. Hải đi lang thang. Không có điểm đến. Không mục đích. Chỉ có tiếng bước chân, lặng thầm và rệu rã, hòa vào tiếng gió thổi ngang qua những con hẻm cũ.

Anh dừng lại ở một góc vỉa hè. Bật một điếu thuốc. Không hẳn là để hút. Chỉ là cái hành động quen thuộc giúp anh cảm thấy mình... vẫn đang tồn tại.

Bỗng nhiên anh nhớ Miên. Nhớ cái dáng gầy gò, ôm chặt cái cặp sách sờn, mỗi lần chạy đến bệnh viện mang cho anh vài cái bánh bao rẻ tiền, đôi mắt lúc nào cũng đượm buồn mà không nói ra. Miên là bạn, là tri kỷ, là một phần ký ức của những ngày khó khăn, mà trong đó, họ đã cõng nhau đi qua bao giông gió. Miên chưa từng nói một điều gì về tình bạn, nhưng anh biết, Miên gắn bó với anh bằng cả phần đời của nó. Một tình bạn âm thầm mà đủ để hi sinh. Miên từng đau, cái đau của cái phận Nghèo, cái nghèo đeo đẵng cả Hải và Miên. Chính vì vậy… Hải chưa từng dám yêu ai, kể cả khi tim mình rung lên. Vì trong lòng, anh sợ... sợ những điều đã xảy ra với Miên sẽ xảy ra với anh.

Hải ngồi xuống bậc thềm cũ, nhìn dòng xe lướt qua. Cuộc đời này… mình có gì? Một thanh gươm cùn cất trong tim. Một nỗi sợ. Một quá khứ bầm dập. Một tương lai mờ mịt. Và rồi… Tường Vi đến.

Cô tiểu thư có ánh mắt rất khác. Không chê anh nghèo. Không sợ cái bóng quá khứ. Cô nhìn anh như một con người. Một con người thật sự sống và tồn tại. Cô lau vết thương cho anh bằng bàn tay run rẩy, nhưng ấm áp hơn tất cả những lần anh bị thương trước đây. Cô gọi tên anh bằng giọng không phô trương, không kiểu cách, không sợ sệt.

Hải ngước nhìn trời. Trăng đêm nay không tròn. Nhưng đủ sáng để thấy cái bóng của mình, cái bóng câm lặng của một gã đàn ông từng trượt dài trong quá khứ. Anh tự hỏi:

"Liệu một người như mình… có thể có một mái nhà không? Có thể dừng lại không? Hay sinh ra đã là gió, thì phải lang thang suốt kiếp?"

Anh nhớ đến lời ông Trần.

“Nếu thương thương nó, đừng chạy trốn…”

Hải không biết có gọi là "thương" không. Chỉ biết, tim anh nhói lên khi thấy cô bị thương. Chỉ biết, ánh mắt cô dõi theo anh, không hề giống bất cứ ánh mắt nào từng lướt qua đời anh.

Có lẽ… đã đến lúc, nghĩ đến một tương lai khác. Một tương lai không chỉ có dao kéo, không chỉ có đêm tối và tiếng nhạc xập xình. Một tương lai có một người ngồi chờ ở bàn cà phê quen, chỉ để hỏi:

“Anh có mệt không?”

Hải dụi tàn thuốc. Đứng dậy. Không ai ép anh phải thay đổi. Nhưng có lẽ, lần đầu tiên trong đời, anh muốn mình… xứng đáng. Không phải để được yêu. Mà để không làm tổn thương một người… đã lặng lẽ tin tưởng anh.

Một khoảng lặng. Đêm Sài Gòn êm dịu như thể quên mất nó từng là nơi chật chội và ồn ã.

Quán Gió, nơi góc bàn quen thuộc, Tường Vi ngồi đối diện Hải. Không nói, không cười. Trước mặt mỗi người là một tách trà nóng, thay vì cà phê đắng gắt như mọi khi. Hải hôm nay lặng lẽ. Rất tĩnh.

Tường Vi cúi mặt. Mái tóc dài buông qua má, che đi ánh mắt đang len lén nhìn Hải. Cô không hỏi, cũng không nói gì. Chỉ ngồi đó, như thể sự hiện diện của cô là một sự vô thường.

Hải rút ra một điếu thuốc, nhưng rồi như chọt nhớ ra, lại bỏ vào vỏ bao. Anh nhìn ra cửa sổ, ánh đèn đường vàng vọt hắt lên gương mặt anh, khắc sâu thêm những nếp trầm tư.

“Cảm ơn em… vì đã ở đây.”

Tường Vi cắn môi. Giọng cô run khẽ:

“Em… có đi đâu được đâu.”

Hải gật nhẹ, không nói gì nữa.

Đêm trôi qua trong im lặng. Nhưng giữa hai người, có điều gì đó vừa dịch chuyể,không phải là một bước chân, mà là một bước lòng. Nhẹ nhàng. Rất khẽ. Nhưng sâu.

Miên đang ngồi trên gác trọ cũ, ngón tay lần giở vài trang sổ tay đã sờn gáy. Anh dừng lại ở một trang trắng. Và bắt đầu cầm bút. Không phải thơ, cũng chẳng phải nhật ký. Chỉ là những Cái lia bút nguệch ngoạc, những nét vẽ trần trụi về cuộc đời, về những người đã đi qua, và những khoảng lặng không gọi thành tên.

Ánh đèn học vàng nhạt phủ lên vai anh. Căn phòng đơn sơ, nhưng sạch sẽ, yên tĩnh.

Một năm nữa lại trôi qua. Miên đã đi qua nỗi đau. Nhưng không phải là quên, mà là học cách sống cùng nó.

Anh vẫn hay đi bộ qua những con phố cũ, vẫn gọi một ly cà phê đen không đường, vẫn ngồi lặng ở ghế đá công viên, nhìn những cặp đôi nắm tay nhau. Không ghen tị. Không khao khát. Chỉ là… lặng lẽ tiếp nhận.

Sự cô đơn không còn gào thét nữa. Nó ngồi lại, như một người bạn, đôi khi nhắc Miên nhớ rằng: mình vẫn đang sống.

Anh đã đi qua mùa đông trong lòng, để học cách mỉm cười với nắng sớm. Nhưng trong sâu thẳm, trái tim Miên vẫn chưa mở cánh cửa cuối cùng. Vẫn còn đó một điều gì chưa đủ tin để gửi gắm. Chưa đủ vững để tựa vào.

Miên đặt bút xuống. Gió thổi nhẹ qua khung cửa. Một mảnh giấy nhỏ lật lên - là bức ảnh cũ chụp cùng Kiều, năm cũ.

Anh cầm lên. Nhìn một lúc. Rồi đặt lại vào hộp gỗ.

“Chúng ta… đã đi qua đời nhau, phải không?”

Một câu hỏi không có người đáp. Nhưng cũng không cần phải đáp.

Miên nhìn ra bầu trời đêm. Thành phố ngủ yên.

Trong lòng anh, cũng bắt đầu chớm một khoảng bình yên lặng lẽ.

Chiều muộn. Góc phố quen gần gác trọ.

Miên vừa rẽ qua khúc cua nhỏ, tay xách một túi rau củ mua vội ở chợ. Trời vừa tạnh mưa, mặt đường còn ẩm ướt, gió phả qua mang theo mùi ngai ngái của đất ướt và những giọt nước còn đọng trên tán lá.

Bất chợt, một dáng người lạ mà quen… Cô gái đứng dưới tán phượng, tay ôm chồng sách, mắt nhìn vu vơ lên bầu trời đang đổi màu. Mái tóc dài vẫn buông tự nhiên, và chiếc váy trắng giản dị - chẳng cần gì nổi bật, vẫn khiến Miên khựng lại nửa nhịp.

“Kiều…”

Cô khẽ quay lại. Ánh mắt ấy - vẫn là ánh mắt từng khiến anh trôi qua tuổi trẻ với biết bao tháng ngày hoang hoải.
Một chút ngỡ ngàng. Một chút lúng túng. Nhưng sau cùng, chỉ là nụ cười mỉm rất nhẹ, như một kỷ niệm vừa được mở nắp.

“Lâu quá rồi… phải không?”

Miên gật đầu. Không biết phải nói gì. Anh chưa từng nghĩ sẽ gặp lại cô theo cách như thế - một chiều mưa tạnh, một góc phố cũ, và không một lời hẹn.

Kiều cười, ánh mắt ướt nhẹ:

“Em mới chuyển trọ. Cách đây... khoảng 800 mét.”

Miên bất giác quay sang nhìn phía con hẻm nhỏ, rồi lại nhìn cô:

“Tình cờ vậy à?”

“Ừm. Tình cờ...”

Cả hai cùng im lặng.

Mưa vừa dứt, mà trong lòng lại chớm một trận mưa khác - không ồn ào, không xối xả, chỉ là cái lạnh êm buốt, âm ỉ.

“Em… vẫn ổn chứ?” - Miên hỏi, giọng trầm khẽ.

Kiều gật đầu. Rồi lắc. Như thể chính cô cũng không biết rõ.

“Còn anh?” - Cô nhìn anh, ánh mắt dừng lại lâu hơn ở khuôn mặt gầy đi rõ rệt, nhưng ánh mắt thì đã khác, không còn ánh nhìn hoang hoải như xưa, mà là thứ gì đó sâu hơn, lặng hơn, và... xa hơn.

Miên không trả lời ngay. Anh chỉ nhìn cô, như thể muốn hỏi rằng: "Tại sao bây giờ?" Nhưng rồi anh mỉm cười - nụ cười rất nhẹ, rất thoảng:

“Anh vẫn sống.”

Câu trả lời giản dị mà như một sự khẳng định. Rằng anh đã đi qua, đã chịu đựng, và đang tiếp tục sống. Không hơn. Không kém.

Kiều cúi mặt. Một cơn gió lướt qua. Lòng bàn tay cô khẽ siết lại quanh chồng sách.

“Hôm nào… mình có thể đi uống gì đó được không?”

Miên không trả lời ngay. Một khoảng lặng. Rồi anh gật đầu, khẽ, đủ để thấy. Không hứa hẹn. Không kỳ vọng. Nhưng cũng không từ chối.

Tối đó. Gác trọ nhỏ. Miên ngồi trên gác, ngón tay lần theo đường viền của cuốn sổ tay. Anh không viết gì cả. Chỉ mở một trang trắng. Như mở lại một ký ức cũ - không còn để đau, chỉ để biết… nó từng ở đó.

“Kiều… về rồi.”

Nhưng quá khứ… không thể sống lại. Và hiện tại... dù mong manh, vẫn là thứ duy nhất đang ở đây.

Kiều, vẫn là cô gái với nụ cười nhẹ và ánh mắt xa xăm. Không ai biết trong lòng cô đã từng chất chứa bao nhiêu lần muốn quay lại, muốn nói một điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Thế giới của cô, vẫn xoay vần trong những trang giáo trình, những bài kiểm tra, những buổi sáng thức dậy sớm giữa thành phố đầy tiếng còi xe và bụi mù. Nhưng đâu đó, vẫn có một khoảng trống - nơi cái tên "Miên" vẫn chưa từng phai nhạt.

Cô không còn là Kiều của những năm mười bảy, bồng bột và ích kỷ. Nhưng cũng không phải là người đủ mạnh mẽ để đi qua tất cả những điều dang dở mà không ngoái lại. Cô đến gần nơi anh sống không phải vì tình cờ, mà là vì hy vọng,  dù chỉ một chút, rằng khoảng cách sẽ đưa họ lại gần hơn. Rằng cô có thể làm điều gì đó… cho anh. Hoặc cho chính mình.

Miên không còn là chàng trai ngơ ngác trước những vết thương đầu đời. Cái đau của tuổi trẻ đã chảy qua anh như một dòng sông ngầm, xói mòn nhưng âm thầm. Anh vẫn sống, vẫn đi học, vẫn làm việc, vẫn bước tiếp. Nhưng trong mắt anh, thời gian không còn là thứ trôi đi, mà là thứ phủ bụi... từng lớp, từng lớp... phủ lên những gì từng sống động.

Khi anh nhìn thấy Kiều, anh không còn thấy trái tim đau nhói. Không còn giận, không còn trách. Chỉ là một sự lặng im… như thể mọi điều đã từng chỉ còn là một câu chuyện cũ.

Anh không trách Kiều, cũng chẳng trách mình. Chỉ là, sau tất cả, cô đơn trong anh dường như dày hơn. Không còn xót xa, không còn nức nở. Chỉ là cảm giác không còn ai đủ gần, đủ thật… để chạm vào anh một cách tự nhiên như ngày xưa.

Cô gái đến từ hôm qua… Mang theo nụ cười cũ, mang theo câu chuyện chưa kịp nói, mang theo những kỷ niệm không gọi thành tên. Nhưng anh... giờ đã là một người khác. Người đã bước qua hôm qua. Nhưng vẫn lặng lẽ ôm lấy những vết hàn của thời gian, như một phần máu thịt.

Nhưng hôm qua, chỉ là quá khứ.

"Hôm qua - có thể vẫn đẹp… nhưng không còn là điều để níu giữ."

Quán Gió - Một chiều nghiêng nắng.

Miên ngồi đối diện Kiều, bàn gỗ cũ, ly cà phê đen sóng sánh ánh chiều. Cô vẫn thế, tóc dài, váy nhạt màu, giọng nhẹ và mắt cũ. Nhưng anh đã khác. Và giữa họ, là một khoảng im lặng dày như sương khói.

"Lâu rồi không gặp…" - cô cười, câu mở đầu đơn giản, như thể mọi thứ chưa từng đổ vỡ.

"Ừ." - anh đáp, ngắn gọn.

Cuộc trò chuyện lững thững, như hai người lạ cố gắng tìm lại tiếng nói cũ trong một căn phòng quá nhiều bụi thời gian. Kiều kể về trường, về lớp, về những điều bình dị… và đôi lúc, cô nhìn anh lâu hơn cần thiết, như để tìm một điều gì còn sót lại trong mắt người cũ.

Miên nghe. Lặng. Như nghe một bài nhạc quen nhưng chẳng còn giai điệu. Anh không lạnh lùng, cũng chẳng dịu dàng. Anh chỉ… là một phiên bản khác của mình. Phiên bản đã đi qua đau đớn, lột xác, và để lại bên đường một phần của trái tim.

Hải bước vào. Áo sơ mi sắn tay, mặt lạnh tanh. Ánh mắt quét qua căn phòng như một bản năng cũ, rồi dừng lại nơi góc quán - nơi Miên và Kiều ngồi.

Anh không hỏi, không chào, chỉ kéo ghế ngồi xuống cạnh Miên, khoanh tay. Tựa như một bức tường. Tựa như một con sói mẹ - trầm mặc, cảnh giác. Cái nhìn của Hải về Kiều không ác cảm, không khinh miệt. Nhưng là cái nhìn của một kẻ đã đứng đó khi bạn mình gục ngã. Một ánh nhìn câm lặng, nhưng đủ sức làm run rẩy những kẻ từng khiến bạn mình tổn thương.

Kiều lúng túng. Nhưng không nói. Cô hiểu. Và trong cái không khí căng mỏng như dây đàn, chỉ có tiếng muỗng khuấy cà phê và tiếng thở dài không thốt.

Miên nhìn qua cửa sổ... nơi nắng đang tắt. Anh không còn sống trong quá khứ. Nhưng không thể phủ nhận: có những mảnh vỡ vẫn nằm đó, dưới đáy lòng. Còn Kiều... cô đến, có thể không để níu kéo, nhưng chắc chắn là để hiểu.

"Có lẽ em đã sai… nhưng em vẫn không ngừng nhớ." - cô nói, khẽ.

Miên im lặng. Hải… vẫn nhìn cô. Ánh nhìn như vạch ranh giới cuối cùng.

Một khoảnh khắc vô thường và tĩnh lặng. Quá khứ ngồi đối diện hiện tại. Nỗi đau cũ đứng cạnh người từng chứng kiến nó. Và anh... người giờ đây không còn cần ai đỡ lấy tấm thân đổ sụp vì đau, nhưng vẫn luôn có một người đứng sau lưng lặng lẽ canh chừng. Cánh cửa Quán Gió khẽ vang chuông. Tuyết Phương bước vào, vô tình... hay là duyên sắp đặt? Cô định đến đọc sách, như bao chiều khác, không ngờ đập vào mắt lại là khung cảnh ấy.

Miên, ngồi đối diện một cô gái có ánh mắt u uẩn. Và Hải, vẫn là gã đàn ông lạnh như sắt thép, nhưng ánh nhìn đang cắm sâu vào Kiều như một mũi tên câm lặng. Tuyết Phương không lên tiếng. Cô chỉ đứng đó, một thoáng. Rồi quay người. Nhưng Hải đã thấy. Anh đứng dậy:

“Ngồi đi. Vừa hay thiếu người pha trò.”

Giọng Hải như giật mọi người về thực tại. Tuyết Phương gượng cười, ngồi xuống bàn bên, hơi chếch. Ánh mắt cô và Kiều chạm nhau. Một cái gật đầu nhẹ. Lịch sự. Nhưng đủ làm cả hai bối rối.

Miên không nói gì. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt anh dịu lại - như vừa nhớ ra, hiện tại của mình chưa bao giờ trống rỗng.

Kiều về trước. Gió bắt đầu lên. Hải rút điếu thuốc, châm lửa, nhưng không hút. Anh chỉ để nó cháy, như một nghi thức cũ kỹ.

“Cô ấy vẫn còn thương mày.” - Hải nói.

Miên không đáp. Hải liếc nhìn cậu bạn tri kỷ - người mà anh từng vác cả thân xác đầy máu của nó chạy trong đêm mưa chỉ vì một cuộc tình tan vỡ.

“Nhưng mày không còn ở đó nữa.”

“Ừ.”

“Và mày có biết, có những người khác, đang đứng đó với mày, chứ không bỏ đi.”

Miên ngẩng lên. Gió lùa qua tóc.

Hải thở dài, dụi tàn thuốc, cười khẽ:

“Mày đừng bắt tụi tao mãi là cái bóng đứng sau lưng. Tao không mệt, nhưng tụi nó thì có.”

Ánh mắt anh thoáng sang bàn Tuyết Phương - nơi cô gái vẫn lặng lẽ ngồi, mắt nhìn ra phố, nhưng tai dường như nghe hết. Ngày hôm sau. Mưa Sài Gòn đến như mọi lần: bất chợt. Miên lên chiếc xe buýt số 8, tuyến quen. Vừa bước lên, anh chạm mặt Kiều, vô tình hay định mệnh, cả hai đều không rõ. Cô cười, mưa làm tóc cô ướt đẫm. Anh đứng cạnh cô. Không ai nói gì trong đoạn đường dài. Nhưng trong yên lặng ấy, có một điều gì đó được đặt xuống... nhẹ nhàng. Khi xe dừng, cô xuống trước, chần chừ, rồi quay lại:

“Em sẽ không làm phiền anh nữa… Nhưng em muốn anh biết… em vẫn nhớ.”

“Ừ.”
“Chỉ thế thôi.” Rồi cô đi. Miên đứng nhìn, không buồn, không đau. Chỉ có một chút gì đó… như là hoài niệm lướt qua. Nhẹ như mưa.

 

(Hết)

 

© Gió - blogradio.vn

Gió - Gửi tâm hồn... ôm ký ức

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

4 điều chỉ người đang âm thầm phát triển mới thấu hiểu

4 điều chỉ người đang âm thầm phát triển mới thấu hiểu

Có đôi khi bạn thấy mình lạc lõng giữa những câu chuyện phiếm cũ rích, thấy bản thân trầm lặng hơn và khao khát những khoảng trời riêng tư. Đó không phải là sự xa cách, đó là dấu hiệu cho thấy tâm hồn bạn đang vươn lên một tầng cao mới, trong khi phần còn lại vẫn đang dậm chân tại chỗ.

Du Miên và Gió (Phần 1)

Du Miên và Gió (Phần 1)

“Quán Gió – quán cà phê không dành cho những kẻ vội vàng.” Người ta đến Quán Gió không chỉ để uống cà phê. Quán Gió là nơi để ngồi yên, để nhớ lại, để buông thả những điều đã cũ. Ở đây, bạn có thể thấy một chàng trai ngồi hàng giờ không nói, chỉ vẽ. Một cô gái khóc trong im lặng. Một người trung niên viết những dòng thư tay... Quán Gió là thế: không ồn ào, không hào nhoáng – chỉ có những tâm hồn thật sự cần một chốn tạm dừng. “Quán Gió – vườn ký ức” Mỗi bức tranh trên tường là một mảnh lòng ai đó từng gửi gắm. Có bức u uất đến buốt tim, có bức lại như tia nắng nhẹ xuyên qua màn mưa. Chủ quán ít nói, nhưng những bức tranh của anh thì kể được cả trăm câu chuyện. Nếu bạn đủ lặng, bạn sẽ nghe được một câu chuyện dành riêng cho mình. “Nơi những người từng đau, từng yêu, từng lạc... tìm về”

Một mùa đông lạnh

Một mùa đông lạnh

Một Mùa Đông Lạnh” là câu chuyện khắc họa tình yêu sâu sắc nhưng đầy bi thương giữa Linh và Nam, hai người trẻ có những mơ ước lớn lao. Trong bối cảnh Hà Nội lạnh giá, họ tìm thấy nhau và xây dựng những kỷ niệm đẹp, cho đến khi những thử thách của cuộc sống ập đến. Câu chuyện không chỉ đơn thuần là hành trình của tình yêu, mà còn là một bài học về sự chấp nhận và đau thương khi phải đối mặt với thực tại khắc nghiệt. Qua những khoảnh khắc ngọt ngào và những giọt nước mắt, “Một Mùa Đông Lạnh” mang đến cho người đọc những cảm xúc dồn nén và ấn tượng về giá trị của yêu thương, dù trong cảnh ngộ nào.

Đừng yêu anh thêm lần nữa

Đừng yêu anh thêm lần nữa

Hai tháng trước, lòng buồn đến lạ, Chuyện chúng mình hai ngã chia li. Nỗi buồn giăng khắp lối đi, Tiết trời se lạnh mưa thì cứ rơi.

Thanh xuân của chúng ta, nợ chưa tròn

Thanh xuân của chúng ta, nợ chưa tròn

Mình về quê sống, còn anh vẫn theo đuổi công việc. Bảo rằng mình quên đoạn tình thanh xuân đó chưa thì chưa… nhưng mình để nó ở đó và bước tiếp. Tình cảm của riêng mình cũng vậy — duyên vẫn còn, nhưng có lẽ chưa đủ nợ. Mong một ngày nắng đẹp, cả hai sẽ nắm tay người mà mình thật sự yêu thương.

Thương cha

Thương cha

Bóng chiều nghiêng phía núi Dáng cha lại hao gầy Lòng con đau như cắt Thương nhớ cha dạt dào!

4 con giáp này cần giữ cái đầu lạnh kẻo tiền tài bốc hơi, thị phi bủa vây trong năm 2026 Bính Ngọ

4 con giáp này cần giữ cái đầu lạnh kẻo tiền tài bốc hơi, thị phi bủa vây trong năm 2026 Bính Ngọ

Năm 2026 Bính Ngọ đang đến với nguồn năng lượng của ngọn lửa kép rực rỡ nhưng cũng đầy thách thức. Giữa "chảo lửa" ấy, có 4 con giáp cần đặc biệt cẩn trọng, học cách đi chậm lại để không bị sức nóng thời cuộc làm cho bỏng rát.

Bạn sẽ sống một cuộc đời rực rỡ và ý nghĩa hơn hàng triệu người khác nếu thấu hiểu những lẽ sống này trước tuổi 70

Bạn sẽ sống một cuộc đời rực rỡ và ý nghĩa hơn hàng triệu người khác nếu thấu hiểu những lẽ sống này trước tuổi 70

Cuộc đời thực ra là một phép trừ, mỗi ngày trôi qua là một ngày ta bớt đi cơ hội được sống, được yêu và được sai lầm.

Vạch trần 6 kiểu người

Vạch trần 6 kiểu người "ngoài miệng thơn thớt nói cười": Càng tỏ ra hoàn hảo, càng phải đề phòng

Trong thế giới của những mối quan hệ xã giao chồng chéo, đôi khi trực giác của chúng ta mách bảo rằng nụ cười của ai đó "có gì đó sai sai" nhưng lý trí lại gạt đi. Tâm lý học cho rằng, đó không phải là sự đa nghi, mà là tín hiệu cảnh báo về những kẻ giả tạo đang cố gắng thao túng cảm xúc của bạn.

Tôi và anh ấy

Tôi và anh ấy

Bây giờ, khi kể lại câu chuyện này, tôi vẫn xưng “tôi” và gọi “anh ấy” như ngày đầu. Có những tình yêu không trọn vẹn, không đúng thời điểm, nhưng lại theo người ta suốt cả cuộc đời. Anh ấy là một phần thanh xuân của tôi, dù đi xa, dù không biết ngày gặp lại, vẫn là người khiến tim tôi đau theo một cách rất dịu dàng.

back to top