Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân của chúng ta, nợ chưa tròn

2026-01-09 19:40

Tác giả: Hiểu Phong


blogradio.vn - Mình về quê sống, còn anh vẫn theo đuổi công việc. Bảo rằng mình quên đoạn tình thanh xuân đó chưa thì chưa… nhưng mình để nó ở đó và bước tiếp. Tình cảm của riêng mình cũng vậy duyên vẫn còn, nhưng có lẽ chưa đủ nợ. Mong một ngày nắng đẹp, cả hai sẽ nắm tay người mà mình thật sự yêu thương.

***

Hàng vạn người bước qua đời nhau, nhưng để hai con người gặp nhau đã là duyên. Để đến bên nhau và trải qua cả một hành trình từ yêu thành thương, từ tình yêu của hai người trở thành tình yêu được nhiều người chấp nhận; vượt qua bao nhiêu chông gai, khó khăn để gắn bó với nhau một đời… thì không phải ai cũng làm được.

Tình cảm mà mình dùng cả thanh xuân để vun đắp, cuối cùng hai con người xa lạ yêu nhau rồi cũng đi trên hai con đường song song. Có lẽ kiếp này, kiếp sau và mãi mãi cũng không thể gặp lại.

Tình yêu của mình và Minh đến bên nhau nhẹ nhàng ở tuổi đôi mươi. Anh là sinh viên ngành Công an, còn mình là một cô giáo mầm non tương lai. Chuyện tình của hai đứa được bạn bè khen là đẹp. Những dòng tin nhắn, những cuộc gọi, những buổi hẹn giản dị chỉ cần chở nhau đi ăn những quán nhỏ cũng đã đủ hạnh phúc.

Nhưng hạnh phúc của hai đứa rồi cũng không còn là chuyện của riêng mình, mà trở thành câu chuyện của gia đình và tương lai. Những năm cuối, cả hai đâm đầu vào việc học, vào sự nghiệp của mỗi người, nuôi hy vọng về một mái ấm cho sau này.

Tốt nghiệp xong, Minh công tác ở nơi anh sinh sống, còn mình phải đứng giữa hai lựa chọn: ở lại vì tình yêu đã vun đắp, hay về quê ổn định công việc giáo viên mầm non. Chúng mình đã cãi nhau rất nhiều, và cuối cùng mình quyết định ở lại. Hai đứa hẹn về ra mắt gia đình anh.

Ngày mình bước vào nhà, anh nắm tay mình nói rất nhiều:
“Nhà anh là gia đình truyền thống Công an nên sẽ hơi nghiêm khắc, nhưng em yên tâm, anh luôn ở bên em.”

Mình lễ phép chào ba mẹ anh nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng. Anh liền giải vây cho mình. Mình xuống bếp phụ mẹ anh nhưng cũng chỉ nhận lại sự lạnh nhạt. Ngày hôm đó, gia đình anh không nói đồng ý cũng không phản đối. Anh đưa mình về, và hai đứa im lặng suốt quãng đường.

Mình ở lại thành phố và làm việc gần hai năm. Rồi mình đến nhà anh lần thứ hai. Lần này, anh rất vui vì mẹ anh đã rủ mình đến. Mình biết suốt thời gian qua anh khó xử vì có lẽ tình cảm của hai đứa không được gia đình ủng hộ. Ngày hôm đó mình diện một chiếc váy lịch sự, vui vẻ đến gặp gia đình anh vì nghĩ tình cảm đã được đền đáp.

Nhưng khi bước vào nhà, hai đứa đứng khựng lại và nụ cười trở nên gượng gạo. Gia đình anh đang vui vẻ nói chuyện với một cô gái khác. Mình không thể diễn tả hết cảm giác khi đó, nhưng mình hiểu: họ không nói thẳng, mà dùng hành động để cho mình biết thế nào là “môn đăng hộ đối”.

Trước khi anh đưa mình về, mình đã xin ba mẹ anh ở lại một chút và nói ra những điều đã chuẩn bị sẵn, vì mình biết khi mình mở miệng cũng là lúc chuyện tình cảm của hai đứa kết thúc:

“Con cảm ơn hai bác đã dành thời gian cho con. Cảm ơn hai bác đã sinh ra anh Minh người đã yêu thương con rất nhiều. Và con cũng xin lỗi vì con không thể trở thành con dâu như hai bác mong muốn. Tình cảm của chúng con khi bắt đầu chỉ là của hai đứa, nhưng khi bước vào chuyện gia đình, nó đã không còn như vậy. Con biết gia đình bác cần một người môn đăng hộ đối. Ba mẹ con cũng vậy… ai cũng mong con có một người chồng yêu thương và một gia đình trọn vẹn. Vì vậy hôm nay… con xin hứa đây sẽ là lần cuối cùng con gặp hai bác và gặp anh. Con không muốn vì con mà anh trở thành một người con bất hiếu. Con xin phép hai bác, con về.”

Mình hiên ngang bước đi. Anh chạy theo, nắm tay mình, xin lỗi mình rất nhiều. Hai đứa đứng nơi đó rất lâu. Anh nhìn mình và mình nhìn anh, rồi mình nở một nụ cười thật tươi trong khi nước mắt cứ rơi:

“Anh không cần xin lỗi. Anh đã yêu thương em rất nhiều và điều đó không sai. Chúng ta chỉ sai khi chưa đặt tình yêu vào đúng vị trí trong gia đình. Đoạn tình cảm này… em mong cả hai sẽ luôn trân trọng. Em sẽ quay lại cuộc sống của em không có anh, và anh cũng nên bước tiếp mà không có em. Mong sau này… em và anh sẽ không gặp lại nữa.”

Mình gỡ tay anh ra khỏi cái nắm tay thật chặt. Mình biết anh đang cố níu giữ đoạn tình cảm này, nhưng níu chỉ làm cả hai đau hơn. Và cứ thế… hai đứa từng nghĩ về tương lai lại trở thành hai người xa lạ.

Mình về quê sống, còn anh vẫn theo đuổi công việc. Bảo rằng mình quên đoạn tình thanh xuân đó chưa thì chưa… nhưng mình để nó ở đó và bước tiếp. Tình cảm của riêng mình cũng vậy — duyên vẫn còn, nhưng có lẽ chưa đủ nợ.

Mong một ngày nắng đẹp, cả hai sẽ nắm tay người mà mình thật sự yêu thương.

© Hiểu Phong - blogradio.vn

Hiểu Phong

ĐIỀU TỆ NHẤT CỦA NGÀY MAI, LÀ ĐIỀU MÀ HÔM NAY MÌNH KHÔNG CỐ GẮNG

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không nhớ anh

Không nhớ anh

Một cô gái tưởng rằng bận rộn, ổn định và một mối quan hệ “đủ tốt” sẽ chữa được cô đơn, nhưng càng sống càng rỗng. Ở bên người mới, cô bình yên mà không rung động; gặp lại người cũ, vẫn còn dư âm nhưng biết không thể quay về. Những cuộc chia tay nối tiếp giúp cô nhận ra: có những người chỉ đi ngang đời để dạy ta cách yêu, cách buông, và sau tất cả, điều cần học nhất là quay về sống thật với chính mình, thay vì dừng lại ở một “nhà ga” không thuộc về mình.

Tết này con sẽ về (Phần 2)

Tết này con sẽ về (Phần 2)

Từ khi biết sự thật, tôi đã ân hận và tự trách mình không biết bao nhiêu lần. Tôi cứ nghĩ, giá như ngày đó tôi nghe lời mẹ, thì tôi đã không gặp Phúc Nguyên, và bi kịch cũng sẽ không xảy đến với gia đình tôi. Có lẽ tôi đã có thể tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn, hạnh phúc như trước kia.

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.

Hái trăng đêm Đông

Hái trăng đêm Đông

Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

back to top