Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mong rằng bạn sẽ gặp được một người đồng điệu trên thế gian này

2026-01-07 09:30

Tác giả:


blogradio.vn - Ai trong chúng ta rồi cũng sẽ trải qua những mùa mưa lạnh giá. Nhưng nếu may mắn, ở đâu đó luôn có một vệt nắng chờ sẵn để sưởi ấm. Và nếu may mắn hơn, chính mình sẽ trở thành ánh sáng cho ai đó, dù là một ánh sáng bé nhỏ nhưng cũng đủ để họ không còn thấy lạc lõng giữa những tối tăm. Vì đời người, sau cùng, chỉ mong có một vệt nắng chiếu qua, để đủ biết rằng: mình từng sống, từng yêu, từng được thương và từng là nguồn sáng cho ai đó. “Tôi đã từng nhặt được một tia sáng, lúc hoàng hôn trả lại cho mặt trời, tôi biết đó không phải là mặt trời của tôi, nhưng trong một khoảnh khắc nào đó, ánh sáng mặt trời thực sự đã chiếu lên người tôi.” Có lẽ cả cô và anh đều là ánh mặt trời của nhau, mỗi người đều đã bước vào thế giới của người kia khi cả hai đều chìm trong khoảng trời u tối nhất. Ban đầu họ nghĩ Mình không thuộc vền người kia, nhưng có những khoảnh khắc, sự hiện diện của người này lại thực sự sưởi ấm cả thế giới của kia và ngược lại.

***

Vy nhớ lại lần đầu tiên cô gặp Hải là ngày đầu nhận việc ở bệnh viện. Cô xin làm y tá cho một bệnh viện lớn ở thành phố Đà Nẵng. Còn Anh là bác sĩ chuyên khoa phẫu thuật, với vẻ ngoài cao ráo, điển trai, gương mặt lạnh lùng nhưng trái tim ấm áp yêu quý và trân trọng từng sinh mạng nhỏ nhoi. Hải được các đồng nghiệp nữ say mê bởi vẻ đẹp trai của mình nhưng họ cũng sợ anh không kém. Lần gặp anh hôm ấy có một ca bệnh nặng, bệnh nhân là một sản phụ gặp tai nạn nghiêm trọng, toàn thân máu me, Vy đã rất ấn tượng với hình ảnh anh ngồi trên băng ca ra sức cấp cứu để dành lại sự sống cho bệnh nhân, từ phòng cấp cứu đến phòng phẫu thuật đều bận rộn vì vụ tai nạn liên hoàn dẫn đến số lượng bệnh nhân quá tải. Tất cả nhân viên y tế đều phải làm việc hết công suất. Trong phòng phẫu thuật, mọi người tập trung cao độ, phối hợp với bác sĩ Hải thực hiện ca mổ cứu đứa bé và cả người mẹ vẫn đang kiên cường dối mặt với tử thần. Hôm ấy Vy được y tá trưởng phân công vào phòng mỗ số hai để hỗ trợ mọi người. Do đó mà cô thấy được sự nghiêm túc, cẩn trọng và nhịp nhàng của anh cùng đồng nghiệp để cứu người.

Khi tiếng khóc trẻ thơ vang lên, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, cô đứng lau mồ hôi trán cho anh, Vy bắt trong ánh mắt của anh chứa đầy niềm hạnh phúc dù đã thấm mệt. Lần đầu đến cô đã nghe tin đồn anh là “bác sĩ ác ma” có lẽ là vì sự lạnh lùng, nghiêm khắc của anh với đồng nghiệp và nhân viên cấp dưới. Bác sĩ là một nghề rất đặc thù, nó đòi hỏi sự nghiêm túc, chuyên nghiệp và không được phép sai sót dù là khâu cơ bản nhất vì thế mà trong khoa của mình anh hơi khắt khe, không bao giờ nói nhiều hay đùa giỡn. Ban đầu nghe danh anh cô thấy hơi sợ, nhưng sau lần tham gia vào ca phẫu thuật ấy cô lại thấy mọi thứ chỉ là tin đồn, với cô anh là một người bác sĩ tốt và khiến cô ngưỡng mộ. Và nếu như cô chưa có bạn trai, có lẽ cô cũng sẽ đem lòng mến mộ anh.

Vy sinh ra trong gia đình truyền thống trong ngành y. Nhà cô cũng mở một bệnh viện tư nhân nhưng cô không muốn người khác nói mình dựa hơi gia đình, Tính Vy vốn độc lập nên sau khi tốt nghiệp, cô đến một thành phố khác xin việc. với cô cứu chữa, chăm sóc cho người bệnh là trách nhiệm cao cả nên dù là làm việc ở đâu cô cũng sẽ tận tâm tận lực. Mặc dù gia đình cô nhiều thế hệ đều theo ngành y nhưng ba mẹ lại tìm cho cô một người chồng tương lai chẳng liên quan chút nào với ngành đó cả. Vy là cô gái xinh đẹp, độc lập nhưng lại rất trẻ con vô tư. Cuộc sống của cô chỉ toàn xoay quanh việc học và công việc, thế là một đứa con gái 27 nồi bánh chưng như cô vẫn chưa có mảnh tình vắt vai nào. Ba mẹ lo lắng nên đã mai mối cho cô với con trai một người bạn. Ban đầu Vy cũng nghĩ thôi thì gặp gỡ làm quen cho mẹ bớt nhọc lòng về mình, hợp thì tiến tới không hợp thì làm bạn. Ấy vậy mà cô lại làm bạn gái anh ta gần 2 năm rồi. Hai bên gia đình cũng hối thúc hai đứa cưới, định là sang năm sẽ làm lễ dặm hỏi. Nhưng ông bà xưa có câu “người tính không bằng trời tính.” Đời có nhiều bất ngời quá khiến Vy cũng không ngờ chuyện này lại rơi trúng đầu mình.

Càng về cuối năm, tiết trời càng lạnh hơn, bệnh viện cũng chật kín bệnh nhân cả ngày lẫn đêm. Đều là những ca bệnh do thời tiết, nặng hơn là vì tai nạn giao thông. Tết đến cận kề nên lượng người tham gia giao thông cũng đông hẳn. Đêm đó Vy trực thay ca cho chị đồng nghiệp. “cầu mong cho đêm nay không có ca bệnh nặng nào, mong mọi người đi đường bình an” – Vy vừa lẩm bẩm trong miệng vừa pha một tô mì tôm nóng hổi ngồi ở phòng trực. Trời lạnh thế này ăn một tô mì là tuyệt nhất. Thức ăn đã dân đến tận miệng, ấy vậy mà cô vẫn không được thưởng thức một cách ngon lành trọn vẹn.

“Vy ơi! nhanh lên có bệnh nhân gặp tai nạn giao thông” – tiếng cô đồng nghiệp hớt hở khiến cô bỏ đũa mì chưa kịp vào miệng trong sự luyến tiếc với cái bụng đói meo, cồn cào.

Trước sảnh bệnh viện,

Tiếng rên rỉ của 4-5 người đàn ông, người gãy tay, kẻ toát đầu. Nhưng điều Vy chú ý là dáng vẻ rất quen thuộc của một chàng trai trẻ đang lo lắng, chăm sóc cho cô gái.

“Trông quen mắt thật nhỉ?” – Vy tò mò

“Vy nè em đến giường số 3 sát trùng và khâu lại vết thương cho bệnh nhân nữ đó nhé!” – Chị Mai đẩy xe thuốc sang cho Vy, cô nhanh nhẹn đến chỗ bệnh nhân ân cần hỏi han. Nhưng khi cô bước đến thì bạn trai cô gái đó cũng rời đi, hình như anh ta đi tìm bác sĩ để hỏi gì đó. Vy không kịp nhìn rõ khuôn mặt anh ta qua lớp đeo. Tò mò cô hỏi cô gái:

“Chị gặp tai nạn ở đâu vậy ạ, trông bạn trai chị có vẻ lo lắng lắm.”

“Anh ấy là chồng sắp cưới của chị đấy, hôm nay tụi chị đi mua nhẫn nào ngờ trên đường về lại gặp mấy người say sỉn kia. Đã say đến thế lại còn lái xe đâm vào người ta.”

“Bác sĩ, có thể khám kĩ hơn cho vợ tôi không? Cô ấy đang mang thai, sợ là ảnh hưởng đến đứa bé.” – giọng chàng lo lắng vọng lại.

“Anh à, anh cũng bị thương mà, mau cho cô y tá này xem một chút đi, có gì còn rửa vết thương băng bó.” cô ta nũng nịu, lắc lắc cánh tay khi anh ta đến gần.

Anh ngoan ngoãn nghe lời như một đứa con trai nghe lời mẹ. Khoảnh khoắc tháo chiếc khẩu trang xuống để lộ khuôn mặt quen thuộc là lúc Vy như muốn té ngửa.

“Chồng…chồng của chị đây sao?” cô trố mắt nhìn anh rồi lại quay sang nhìn cô gái bị thương.

“Có vấn đề gì sao?” – Cô ta hỏi ngược lại Vy

“Trời ạ, không ngờ lại có ngày mình trùng chồng với bệnh nhân của mình”. Lúc ấy cô thấy cuộc đời mình như vở hài kịch. Còn anh ta thì chỉ biết cúi đầu lãng tránh. Vy cảm giác cả người nóng như lửa đốt mặc dù đang là mùa đông và nhiệt độ về đêm thì khá thấp. Cô không sao nuốt trôi cục tức này chỉ muốn sát cồn vào vết thương cho anh ta rát đến chết rồi lôi đầu anh ta với cô ả người tình của anh ra mà nắm tóc làm cho ra lẽ nhưng lương tâm nghề nghiệp không cho phép cô làm điều đó. Không biết có phải vì cô ngây ngô, vì cô quá dễ dải với anh, vì cô suốt ngày bận rộn ở bênh viện mà anh qua mặt cô đến nỗi có con với người khác trong khi chỉ còn vài tháng nữa là tới lễ dặm hỏi của cô và anh.

“Anh định giải thích với người lớn thế nào đây?” Sau khi sơ cứu vết thương cho các bệnh nhân khác, cô gặp riêng anh để nói chuyện.

“Anh sẽ nhận lỗi trước ba mẹ hai bên. Em cũng biết rồi đó, cô ấy đang mang thai và anh phải có trách nhiệm với mẹ con cô ấy. Thế nên hôn lễ của chúng ta chắc là phải hủy rồi.”

Sáng hôm sau, Vy về nhà với trạng thái mỏi mệt, câu nói của anh ta vẫn cứ ong ong bên tai cô:

“Lỗi cũng đâu hoàn toàn do anh. Em xem em suốt ngày chỉ biết chăm sóc người khác chứ có chút thời gian nào quan tâm đến chồng sắp cưới của em bao giờ chưa?”

Ừ nhỉ? hóa ra trước giờ cô cũng chưa bao giờ nghĩ đến cảm xúc của người đó. Hình như từ lúc quen nhau đến giờ, số lần hai đứa hẹn hò riêng cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đa phần đều do hai bên gia đình sắp xếp gặp mặt ăn cơm vào những dịp lễ hoặc cuối tuần. Cô chợt nhận ra giữa hai người dường như vẫn chưa có cái gọi là tình yêu, nó giống một cuộc hôn nhân sắp đặt mà cô lại là người đồng ý với những thỏa thuận đó. Nếu nói anh ta ích kỷ, không biết sẻ chia cảm thông cho công việc của cô thì đúng là anh ta có như thế thật nhưng anh ta nói cũng đâu có sai, một phần lỗi cũng là do cô mà. Vy nằm trên chiếc giường lớn, trằn trọc cả đêm. Cô cảm thấy sao mà lạnh quá, chiếc chăn dày cũng không đủ làm tim cô ấm lại, dường như có một nỗi trống vắng nào đó len lỏi trong căn phòng rộng lớn chỉ mình cô. Lạ thật nhỉ? Trước giờ chẳng phải cô cũng sống một mình như thế, mỗi lần không phải trực đêm, cô đều tan làm sớm và chìm vào giấc ngủ ngon nhưng sao hôm nay lại buồn đến lạ.

Phải chăng, mỗi câu chuyện trong cuộc đời, mỗi con người ta có duyên gặp gỡ, đều mang theo ý nghĩa và giá trị riêng, chậm rãi, dịu dàng mà ở lại trong cuộc sống của mình."

Có những người đến để dạy ta yêu thương, mở ra trước mắt ta một bầu trời mới mẻ mà có lẽ trước đó ta chưa từng biết tới. Họ có thể đi cùng ta thật lâu, hoặc chỉ kịp ghé ngang qua một đoạn đường ngắn. Nhưng điều quý giá là, ngay cả khi chỉ để lại một dấu vết mong manh, sự hiện diện của họ vẫn khiến cuộc sống của ta thêm phần phong phú và sâu sắc.

Rồi có những chuyện xảy đến, tưởng chừng như chỉ là những khoảnh khắc thoáng qua nhưng lại có sức ảnh hưởng đến mãi về sau. Có lẽ là một nỗi buồn, một khó khăn hay một bài học mà ban đầu ta chẳng thể chấp nhận. Vậy mà theo thời gian, ta chợt nhận ra rằng nhờ những va vấp ấy, ta đã trưởng thành, đã biết cách lắng nghe và yêu thương chính mình nhiều hơn.

Cuộc đời là thế, luôn mang lại cho ta những "khối tài sản" quý giá dưới nhiều hình thức khác nhau. Có thể là một tình bạn đáng nhớ, một tình yêu sâu sắc, hay một bài học đắt giá. Và trong khoảnh khắc nào đó, ta sẽ hiểu rằng chính những trải nghiệm ấy đã giúp ta nhìn rõ hơn về bản thân, để ta biết mình là ai, để ta yêu thương và trân trọng chính mình hơn mỗi ngày.

Bởi vậy, dù ai đã đến, ai đã đi, dù chuyện gì đã xảy ra, cũng hãy xem đó như một phần không thể thiếu của cuộc hành trình này. Đừng quá day dứt với quá khứ, cũng đừng vội vã mà quên đi những gì đã từng là. Vì ở những khoảnh khắc ấy, ta đã thật sự sống, đã thật sự yêu, đã thật sự hiểu được mình, và dần hoàn thiện bức tranh cuộc đời theo một cách rất đỗi dịu dàng.

Có lẽ cô và hắn gặp nhau là đúng người nhưng sai thời điểm.

Đúng người – là khi trái tim ta nhận ra họ chính là một nửa mình từng tìm kiếm. Là sự đồng điệu trong ánh mắt, là thấu hiểu không cần nhiều lời, là cảm giác bình yên khi được ở bên. Họ có thể khiến ta tin rằng duyên phận là có thật, rằng giữa biển người mênh mông, vẫn có một linh hồn sinh ra để chạm vào ta.

Nhưng sai thời điểm – là khi cả hai chưa đủ chín muồi để giữ lấy nhau. Có thể một người còn dang dở ước mơ, một người còn mang nặng trách nhiệm. Có thể lòng ta khao khát nhưng bàn tay lại bất lực. Và thế là tình yêu hóa thành một đóa hoa nở rộ trong bão giông – đẹp đến nao lòng, nhưng mong manh đến mức chỉ cần một cơn gió thoảng cũng đủ làm tàn.

Người ta nói, tình yêu cũng giống như mùa. Đúng người nhưng sai mùa, thì hoa vẫn nở nhưng chẳng kết trái. Thế nên có những mối tình chỉ để ta nhớ, chứ không để ta giữ. Chỉ để ta mang theo trong lòng như một kỷ niệm đẹp, chứ không thể trở thành một đời gắn bó.

Có lẽ, "đúng người, sai thời điểm" là lời nhắc rằng cuộc đời vốn không toàn vẹn. Đôi khi, tình yêu không phải để có nhau, mà để dạy ta biết trân trọng, biết nâng niu, biết buông bỏ khi cần. Và rồi, chúng ta học cách mỉm cười ngay cả khi tim còn vết xước, bởi ít ra, giữa muôn vàn người, ta đã từng gặp được một người khiến mình yêu đến tận cùng.

Thời gian có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng ký ức thì vẫn còn đó. Người đúng – ở sai thời điểm – sẽ mãi là một dấu lặng trong trái tim, không phai, không nhạt, chỉ lặng lẽ ở lại, như một bản nhạc chưa kịp vang lên trọn vẹn.

Nếu một ngày nào đó bạn chợt nhớ về người từng là “đúng” nhưng lại đến sai thời điểm, xin hãy mỉm cười. Vì ít ra, bạn đã từng được sống trong một tình cảm chân thành, đã từng có một người khiến tim bạn biết rung động đến vậy. Đừng trách duyên phận, cũng đừng oán thời gian. Hãy xem đó là món quà định mệnh gửi đến – không phải để giữ, mà để nhắc rằng trái tim bạn vẫn còn biết yêu, biết khát khao và biết trân trọng.

Trong cuộc đời, có những người đến để đồng hành, có những người đến chỉ để dạy ta một bài học. “Đúng người, sai thời điểm” chính là một trong những bài học quý giá ấy – dở dang nhưng đẹp đẽ, đau lòng nhưng đủ sâu để ta trưởng thành. Và biết đâu, ở một khoảnh khắc khác của tương lai, khi thời điểm chín muồi, bạn lại có thể gặp một người cũng “đúng” như thế – nhưng lần này, chẳng còn sai nữa…Và Cuộc gặp gỡ giữa Vy và Hải chỉ là vừa đúng người lại hợp thời điểm như thế.

Trong buổi Tiệc liên hoan cuối năm hôm ấy, sau khi mọi người đã ăn uống no say, họ lại tiếp tục kéo nhau vào quán karaoke. Vy tình cờ lại được sắp xếp ngồi gần anh, khác với vẻ cuốn hút của một người đàn ông 35 tuổi trưởng thành, điềm đạm và rất cẩn thận, nghiêm túc lúc làm phẫu thuật. Anh bây giờ như chàng trai mới lớn lần đầu đánh mất tình yêu. Khi cả nhóm say sưa hát hò, ăn uống thì anh chỉ ngồi một góc vừa uống vừa khóc lại vừa lẩm bẩm:

“Có lẽ người như tôi, chỉ xứng đáng cô đơn…”

Chưa bao giờ tôi thấy mình thiết tha với những lần đầu tiên đến thế.

Lần đầu tiên nhìn thấy em bước vào khoảng sân ngợp bóng cây, từ trên ban công tầng ba, tôi không nhận ra mình đã sớm bị cô gái với mái tóc rực rỡ ấy cuốn hút.

Lần đầu tiên nhìn thấy em cười, để lộ chiếc răng khểnh vừa vặn làm nổi bật gương mặt xinh đẹp.

Lần đầu tiên, tôi biết mình đã yêu tất cả những điều thuộc về em, từ cử chỉ nhỏ bé nhất như cái nhíu mày thường trực mỗi lần em cặm cụi làm việc, đến cái cách em dễ dàng lấy lòng người đối diện bằng ánh mắt lắng nghe chăm chú. Chưa bao giờ, những khoảnh khắc ấy rõ ràng đến thế, phải tận đến khi không còn em kế bên, tôi mới dần dần biết được trái tim mình đã tự động khắc ghi mọi điều về em như thế nào. Tháng ngày xa em dài đằng đẵng trước mắt, lúc gặp lại nhau chắc mình cũng đã chẳng còn chút luyến lưu nào, trong khi thực tại cứ hối thúc tôi phải không ngừng bước đi, đến thời điểm nào đó, có lẽ sẽ được nhìn thấy em thêm một lần nữa.

“Giữ em một chút trước lúc xa hơn…”

Nhưng những điều tôi đang cố gắng giữ lấy lúc này, đã không còn đó hình dáng của em nữa. còn lại gì ở đây, lúc này, tôi cũng không biết, chỉ có thể giữ bản thân đứng vững bằng những dòng thư em từng gửi, những điều nhỏ nhặt em đã từng viết, cho tôi và chỉ một mình tôi.

Tôi chỉ muốn được gặp em thôi, em à.

Vậy mà ước ao nhỏ nhoi ấy từ bao giờ đã trở nên xa vời vợi.

Tôi đã gửi lòng mình vào những bài nhạc ấy, liệu em có nghe không?”

Những lời thổ lộ của anh nghe mà cảm động lòng người nhưng sao cô cảm thấy bực bội khi nhìn anh trông thảm hại vì tình đến thế. Chính cô đây vài tháng trước mới bị cắm cho chiếc sừng cao 3m và rồi hủy hôn. Vy thấy lúc đó mình cũng buồn nhưng đâu có thảm như bác sĩ Hải đây. Còn đâu hình mẫu lý tưởng mà cả khoa cô đều ngưỡng mộ. Cô nhìn anh thở hắt ra một hơi rõ dài. Đột nhiên anh ngẩng đầu nhìn cô khiến cô giật mình.

Người ta hay bảo nếu rơi vào tình huống khó xử không biết phải làm gì thì khi ấy cứ nở ra một nụ cười thân thiện là được. Cô nhanh nhảu thực hành ngay, nào ngờ anh chẳng thèm nói với cô tiếng nào, chỉ lạnh lùng đưa tay cầm lấy chai rượu nhưng lại chẳng rót đúng vào ly.

“Bác sĩ Hải, để tôi giúp anh.” Vy đưa tay đón lấy chai rượu. Anh không nói gì mặc nhiên để cô giúp. Cứ như thế người hát cứ hát, người rót cứ rót còn kẻ thất tình như anh thì cứ uống thôi. Một hồi lâu anh mới cất giọng có vẻ hơi mệt vì say nhưng đủ để cô nghe thấy.

“Vy nè, chuyện hôm nay cô nhìn thấy, những gì cô nghe thấy…” – Anh chưa kịp nói hết câu cô đã nhanh miệng.

“Anh yên tâm, em tuyệt đối sẽ không nói với người thứ ba đâu. Trong mắt mọi người anh vẫn luôn là một bác sĩ đẹp trai, giỏi giang mà chúng em ngưỡng mộ nhất” Cô vừa nói vừa cười an ủi anh. “Hơn nữa chỉ là thất tình thôi mà, cũng không có gì đáng xấu hổ, em cũng mới vừa thất tình đấy thôi, câu chuyện của em còn bi hài nữa” nói rồi cô ngồi kể với anh một hơi hết sạch câu chuyện tình của mình.

“Em chưa bao giờ kể ai nghe về cuộc đời em, nhưng nếu anh là người được kể thì đừng làm em thất vọng nhé. Anh cũng phải giữ bí mật chuyện này”.

 Câu nói của cô khiến anh bật cười. Lần đầu tiên cô thấy anh cười, không ngờ lại đẹp trai đến thế. Ở bệnh viện anh lúc nào cũng trưng ra cái bộ mặt lạnh lùng làm ai cũng sợ. Không chỉ cười với cô mà anh còn quay ngược lại an ủi cô khi nghe cô bảo mình vừa bị hủy hôn.

"Người ta thường nói, cưới là cái kết đẹp của tình yêu, nhưng thật ra, đó chỉ là một chương mới - nơi mà mọi thứ bắt đầu được thử bằng thời gian, thói quen và cả những tổn thương nhỏ.

Cưới chưa chắc đã hạnh phúc, vì đôi khi, người ta không cưới vì yêu, mà cưới vì đến tuổi, vì sợ cô đơn, vì muốn làm yên lòng cha mẹ.

Cũng như chia tay chưa hẳn là điều tệ. Bởi có những cuộc rời đi giúp ta tìm lại chính mình, giúp ta thôi gồng mình trong những mối quan hệ không còn bình yên.

Thế nên, đừng quá chấp vào điều gì. Cưới hay chia tay, ở lại hay rời đi… tất cả đều chỉ là những chặng nhỏ trên hành trình lớn hơn - hành trình tìm hạnh phúc thật sự của chính mình." – Vy không ngờ anh lại có thể nói ra những lời đó, có lẽ là anh đang an ủi cô cũng là tự an ủi chính mình.

“Bởi vì từng dầm mưa, cho nên mới luôn muốn cầm ô cho người khác. Thật ra người không có cảm giác an toàn, sẽ càng mang đến cảm giác an toàn cho người khác. Người từng run rẩy giữa giông bão… Sẽ luôn cố gắng là bầu trời bình yên cho ai đó” Anh và cô đều là những người đó, đều muốn xoa dịu tổn thương cho người khác.

"Có những người, từ lâu đã quen với việc tự mình vượt qua mọi thứ. Không có ai bên cạnh an ủi, nhưng họ vẫn tự cổ vũ mình, vẫn bước tiếp bằng một thứ can đảm đầy thầm lặng.

Người ta gọi đó là mạnh mẽ. Và đúng là như thế. Nhưng đâu ai biết, người mạnh mẽ, cũng biết mỏi mệt.

Cũng có những lúc rất cần một cái ôm dịu dàng, cần một ánh mắt thấu hiểu, một câu nói nhẹ nhàng rằng: Không sao đâu, không cần phải gồng gánh tất cả một mình.

Họ biết, mình có thể làm được. Nhưng đôi khi, chỉ mong có ai đó nhắc nhở rằng: Mạnh mẽ là tốt, nhưng không nhất thiết lúc nào cũng phải mạnh mẽ đâu."

Có những trái tim tưởng chừng đã hóa đá sau bao tổn thương, có những ánh mắt tưởng như vĩnh viễn chẳng còn tia sáng dịu dàng. Thế nhưng, chỉ cần một cái chạm đủ chân thành, một cái ôm đủ bao dung, một người đủ kiên nhẫn ở lại… thì băng giá nào rồi cũng tan, vết thương nào rồi cũng thôi nhức nhối.

Có lẽ chúng ta nên học cách buông tha cho bản thân, để bản thân được nghỉ ngơi, tha thứ cho những thương tổn mà ta phải nhận lấy, xoa dịu đớn đau mà ta từng đeo theo, để những gánh nặng trên vai nhẹ bớt, để lòng mình thôi thúc và để trái tim được nghỉ ngơi…

Vốn dĩ cuộc sống chẳng thể buông tha bất cứ ai. Chỉ cần còn sống thì chúng ta luôn phải đối mặt với cơn bão đời mình, có những cơn bão đủ sức để quật ngã một người. Nhưng, chỉ cần chúng ta dám đối diện với cơn bão ấy, đối diện với sự sụp đổ của bản thân, đối diện với đau thương của chính mình thì không sao cả, rồi sẽ đến lúc ta buông bỏ được những đớn đau ấy, để nỗi buồn được ngủ yên, nỗi đau được xoa dịu và thế là ta buông tha được cho bản thân và bước tiếp với những điều tốt đẹp hơn, gặp gỡ những người cho ta bình yên hơn ở đoạn đường kế tiếp.

***

Cuối cùng thì những ngày được ăn no ngủ kĩ cũng hết, sau 3 ngày nghỉ tết cô quay lại bệnh việc và bắt đầu công việc chạy đua với thời gian, với sức khỏe của bệnh nhân. Thật vui khi ngày đầu đi làm được nhận lì xì của sếp Hải. Không biết có phải vì là năm mới không mà nhìn mặt anh tươi tắn hẳn ra, anh cũng bớt bày ra bộ mặt lạnh lùng với mọi người làm ai cũng ngỡ ngàng. Điều đặc biệt hơn là anh thâ thiện và nói chuyện với Vy nhiều hơn khiến cô cũng chưa kịp thích nghi. Cô lờ mờ đoán “không lẽ là vì buổi tâm sự đêm cuối năm khiến anh đồng cảm vì cùng cảnh ngộ với mình chăng? Nhưng không sao cả trông anh bây giờ dễ mến hơn hẳn”. Chuyện cũ qua hết rồi giờ phải bắt đầu chặng đường mới thôi. Cô vui vẻ trong ngày làm việc đầu tiên của năm mới.

Những tháng ngày sau đó cô được anh và các đồng nghiệp khác giúp đỡ rất nhiều. Hải cũng thay đổi không kém. Từ khi gặp Vy anh cười nhiều hơn cũng thường xuyên ăn cơm trưa cùng cô. Dần dần họ trở nên thân thiết, những lần cô gặp rắc rối với bệnh nhân hay người nhà bệnh nhân đều có anh đứng ra giúp đỡ. Cũng như lần anh bỏ ăn bỏ uống vì ca phẫu thuật không thành công, bệnh nhân mất ngay trên bàn mổ. Dù rằng anh đã cố gắng hết sức, tỷ lệ thành công rất thấp và người nhà cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng anh lại luôn tự trách bản thân mình. Nỗi đau mất mẹ lại hiện về trong tâm trí anh. Mẹ của Hải cũng mất trên bàn phẫu thuật, đó là lý do anh muốn trở thành một bác sĩ giỏi. Vy chứng kiến những khó khăn mà anh trải qua trên con đường hành y, cô thấu hiểu lý do anh đau buồn và dằng vặt bản thân mình như thế. Cô bên anh mỗi khi anh buồn, không hỏi, không nói, chỉ đơn giản là ngồi cạnh bên lắng nghe anh. Hai con người cùng chung mục đích, cùng chung lý tưởng cứ như thế chia sẻ, thấu hiểu cho nhau và rồi tình cảm của họ tiến xa hơn cả tình đồng nghiệp, bạn bè.

"Gặp nhau là duyên, nhưng chạm được đến nhau bằng sự thấu cảm là điều diệu kỳ hơn thế.

Giữa hàng trăm ngã rẽ của cuộc đời, người ta vẫn không ngừng lướt qua nhau. Nhưng đâu phải cứ chạm mặt là có thể chạm tim, đâu phải cứ quen là có thể thấu hiểu.

Có những người bước vào đời ta như cơn gió, đến rồi đi. Cũng có những người, chỉ cần một ánh mắt, một câu nói, lại khiến lòng mình dịu lại. Ở bên nhau, không cần gắng gượng. Ta thấy được là chính mình, với cả những khúc quanh, những vết xước và cả những điều chưa từng kể.

Tình bạn, tình yêu hay đơn thuần là một mối quan hệ giữa người với người, khi chạm được đến tầng sâu của sự đồng điệu, bỗng trở nên ấm áp và chữa lành hơn bất kỳ điều gì."

“Vì thiếu sự bình yên, nên ta yêu người làm ta thấy nhẹ nhàng.

Vì ta hay nghi ngờ, nên ta yêu người làm ta tin tưởng

Vì từng gãy đổ, nên ta yêu người biết nâng niu.

Yêu một người…là đang vô thức tìm về phần còn thiếu trong chính mình.”

Vì chúng ta đã từng buồn rất giống nhau.

Có những người tìm thấy nhau không phải giữa những tiếng cười, mà giữa những khoảng lặng của nỗi buồn. Hải và Vy cũng đã tìm thấy nhau như thế. Họ nhận ra trong mắt nhau những điều thân thuộc – những câu chuyện chưa cần nói cũng hiểu, những vết thương tưởng chừng riêng mình hóa ra lại có người đồng cảm.

Họ chọn ở bên nhau, không vì muốn trốn chạy nỗi buồn, mà vì muốn cùng nhau đi qua nó. Họ chọn làm chỗ dựa cho nhau, cùng nhau dìu dắt qua những ngày nặng nề, để rồi trong khoảnh khắc bình yên nhất của cuộc đời, họ vẫn thấy tình yêu ấy thật đẹp một vẻ đẹp lặng lẽ, dịu dàng, như ánh nắng len qua kẽ lá.

Những vết thương từng khiến họ đau lại trở thành nơi nảy mầm của sự dịu dàng. Họ trở nên tinh tế hơn, nhạy cảm hơn những kẻ dùng chính tình yêu để chữa lành cho vết thương trong mình.

Có thể họ đã từng rời xa, từng đi lạc khỏi nhau giữa đời. Nhưng rồi, bằng một cách rất tự nhiên, họ vẫn tìm về… Vì trong thế giới rộng lớn này, thật khó để tìm thấy một người có thể yêu mình yêu cả nỗi buồn nơi mình, là người vẫn ở lại, khi mọi thứ khác đã rời đi.

Vy yêu Hải và anh cũng yêu cô. Không biết tình yêu đó bắt đầu từ lúc nào, có thể là lần đầu cô gặp anh, có thể là qua những năm tháng cùng nhau trên hành trình cứu chữa, chăm sóc cho bệnh nhân, cũng có thể là khoảnh khắc dù mệt mỏi nhưng họ vẫn giành cho đối phương những ánh mắt, nụ cười và niêm tin, lòng kiên định cùng nhau đi qua những khó khăn, vất vả.

Thật khó để biết được khi nào thì chúng ta đã yêu, tình yêu là gì và đó là cảm giác như thế nào.

Có lẽ đó là khoảnh khắc khi ta chỉ vừa nhìn thấy một ai đó, khóe môi đã tự động cong lên, khuôn mặt phút chốc bừng sáng, trái tim khẽ rung động. Kiểu như xung quanh người ấy có vô vàn ánh sáng chói lòa, rọi sáng trái tim ta.

Có lẽ là khi ai đó trao cho ta một cái ôm ấm áp giữa trời đông lạnh, giữa muôn vàn nước mắt, giữa khoảnh khắc lặng im thấu hiểu. Khi ấy khoảng trống trong tim ta như lấp đầy.

Có lẽ là khi dù ta làm bất cứ việc gì, bất cứ ở nơi đâu, ta cũng thấy nhớ nhung người đó da diết. Nỗi nhớ ấy len lỏi trong từng ngóc ngách của cuộc sống ta, trong từng nhịp đập con tim và cả trong từng hơi thở.

Có lẽ là khi chỉ cần nhắc đến tên của người đó, ta đã tự động mỉm cười, một câu nói mà vô thức nhắc đến họ ba lần. Hoặc có lẽ là khi, ở bên cạnh, người đó khiến ta an tâm và an toàn.

Chẳng có công thức nào tính ra được tình yêu hoàn hảo cả. Vì nếu có thì có lẽ người ta đã không phải chật vật với từng lựa chọn trong đời sống tình cảm của mình. Tình yêu là thứ không thể đo lường, nó không giống như việc chọn một món đồ phù hợp với ví tiền hay lên kế hoạch đi du lịch. Tình yêu đôi khi xảy đến trong lúc mình chưa sẵn sàng, không có lý do cũng chẳng có ời giải thích hợp lý nào cả. Nó chỉ đơn giản là mình muốn ở bên người đó dù chẳng biết chuyện gì xảy ra. Anh từng nghĩ tình yêu là phải ổn định, là nên lựa chọn người khiến mình an tâm. Nhưng khi gặp được cô, anh nhận ra trái tim không vận hành theo những gì được tính toán hay lên kế hoạch tỉ mỉ. Người ta hay bảo yêu đương thì phải thực tế, phải tính đến vật chất, tương lai, sự ổn định lâu dài. Nhưng trong lúc mải tính toán xem người kia có đủ điều kiện không? Có xứng đáng với mình không? Người ta lại quên mất điều cơ bản nhất là hai người có thật lòng yêu nhau không? Tiền bạc đúng là mua được nhiều thứ, mua được một buổi hẹn hò chỉn chu nhưng không mua được một người thấu hiểu và chia sẻ với mình những lúc mệt mỏi, khó khăn, tổn thương nhất. Một ngày nào đó bạn tìm được một người khiến bạn thôi tính toán, khiến bạn quên mất những tiêu chuẩn lý tưởng mình đã đặt ra, thì có lẽ đó là lúc bạn tìm được một nửa hoàn hảo của đời mình

Carl Jung từng nói: Chỉ khi đã trải qua bóng tối, con người mới biết trân trọng ánh sáng. Đau thương hoá ra lại là thầy của trắc ẩn.

Bất cứ ai cũng đều có thể trở nên ấm áp, chỉ cần họ gặp đúng người.

Đúng người không phải là người hoàn hảo nhất, mà là người khiến ta không còn thấy cần phải giấu đi những mong manh của mình. Họ đến, lặng lẽ nhưng ấm áp, nhẹ nhàng nhưng vững chãi, để rồi biến sự cô độc thành bình yên, biến lạnh lẽo thành dịu dàng. Bởi suy cho cùng, trong sâu thẳm mỗi người đều khao khát được yêu thương. Và chỉ cần gặp đúng người, ngay cả một tâm hồn từng hoang hoải nhất cũng sẽ biết cách ấm áp trở lại.

Hải từng nói với Vy cô là mặt trời nhỏ đã xuất hiện giữa trời đông lạnh giá để sưởi ấm trái tim anh một lần nữa.  Năm nào sinh nhật cô, anh cũng tặng cô một bó hoa hướng dương. Nhưng anh lại không biết rằng với cô anh mới chính là ánh mặt trời rực rỡ nhất.

“Em chọn hướng dương không phải vì thích, mà bởi vì anh là mặt trời. Hướng dương luôn hướng về nơi có ánh sáng rực rỡ nhất.”

Có người từng hỏi vì sao một bác sĩ ưu tú như anh lại chọn yêu một cô y tá bình thường như cô ấy.

“Bình thường ư? Với tôi cô ấy là một cô gái thông minh, xinh đẹp, là một y tá ưu tú có trách nhiệm và giàu lòng nhân ái. Khi tôi thất bại, cô ấy luôn ở cạnh mỉm cười và nói với tôi rằng: “Không sao đâu, đối với em anh là người tốt nhất”. Vì vậy tôi muốn dành tặng cho cô ấy tất cả những gì tốt đẹp nhất.

Anh đã từng nghĩ mình là người không đáng được hạnh phúc. Mẹ mất khi anh mới 10 tuổi, 35 tuổi bạn gái lại bỏ đi. Anh lạnh lùng với cái gọi là tình yêu vì cho rằng mình đáng bị cô đơn như thế nhưng Vy đã đến, cô cũng mang trong mình những tổn thương về tình yêu nhưng cô lại tự tin và dũng cảm bước đến bên anh và muốn anh tin rằng chúng ta đều xứng đáng có được hạnh phúc

Nếu tình cảm em chỉ là thoáng qua, thì em đã rời đi từ lâu rồi, chứ đâu kiên nhẫn đứng lại chờ anh đến tận bây giờ. Người ta có thể giả vờ thương trong một đôi ngày, có thể nói dối trong vài tháng, nhưng chẳng ai đủ kiên nhẫn để giữ chặt một niềm tin suốt cả năm tháng dài. Em chọn ở lại đây, lặng lẽ thôi, không phải vì em không thể đi con đường khác, mà vì trái tim này chỉ biết hướng về anh.

Có thể sau này chúng ta chẳng thể cùng nhau đi đến cuối, nhưng em muốn anh hiểu rằng: đã từng có một cô gái yêu anh bằng tất cả sự chân thành, yêu đến mức sẵn sàng chờ đợi, yêu đến mức dù không có hồi đáp cũng chẳng nỡ buông tay.

Em không dám hứa tình yêu này sẽ mang lại cho anh điều gì to lớn, nhưng ít nhất, nó đủ thật, đủ lâu, và đủ để anh biết rằng có một người từng xem anh là cả thế giới.

“Có người từng hứa với anh sẽ chờ đợi nhưng cuối cùng lại quay đi rất nhanh, còn em chẳng nói gì nhưng ở lại đến khi chẳng có lý do để đứng đó chờ nữa.”

Rất nhiều năm về sau, anh đều nhớ rõ cảnh tượng hôm ấy. Cô đứng dưới sảnh bệnh viện, đôi mắt sáng ngời nhìn về phía anh dưới màn mưa. Ánh mắt đó dường như đang nói với anh rằng: Ánh sáng của tôi đến rồi...Khoảnh khắc ấy hai người đều hiểu: Được ở bên cạnh người kia giống như được đắm mình trong ánh nắng mùa thu vậy.

Đó là một loại ánh sáng trong trẻo, dịu dàng, trầm tĩnh, không gay gắt như tia nắng mùa hạ, cũng không lạnh lùng như giọt nắng ngày đông. Ở nơi đối phương, mọi thứ dường như đều vừa đủ.

Đủ khiến người ta phải ngẩn ngơ, và đủ để chớm nở một mối tình.

Ở bên một người, nếu năng lượng người ấy trao cho bạn có thể khiến bạn ngày ngày vui vẻ thức giấc, tối tối yên tâm đi ngủ, làm bất cứ việc gì cũng tràn đầy động lực, ngập tràn mong đợi với tương lai, vậy thì bạn đã không yêu sai người.

Tình cảm phù hợp nhất, mãi mãi không phải hành hạ lẫn nhau dưới danh nghĩa tình yêu, mà là cùng bầu bạn, trở thành ánh mặt trời của đối phương.

Hoá ra,

cuộc gặp gỡ đẹp nhất không phải trên đường,

mà là trong tim — nơi hai người lặng lẽ nghĩ về nhau,

dù khoảng cách có xa đến mấy.

Tình yêu đẹp nhất

không phải ngày đêm bên nhau,

mà là âm thầm đồng hành,

ở phía sau, không ồn ào, không đòi hỏi.

Chỉ cần biết, giữa thế giới rộng lớn này,

luôn có một người lặng lẽ giữ mình trong trái tim.

Trong tiếng Hàn có một từ rất đẹp là “인연 – Inyeon”, nghĩa là duyên phận, là sự an bài của số mệnh. Người ta tin rằng khái niệm này bắt nguồn từ Phật giáo và vòng luân hồi.

Người xưa kể rằng, chỉ cần hai người xa lạ vô tình lướt qua nhau trên phố, quần áo khẽ chạm vào nhau thôi cũng là dấu hiệu cho thấy họ từng có mối liên hệ nào đó ở kiếp trước.

Và nếu hai người có thể nên duyên vợ chồng, điều ấy đồng nghĩa sợi dây nhân duyên đã buộc chặt họ lại với nhau qua hơn 8.000 lớp duyên, hơn 8.000 kiếp.

Không biết lần đầu lướt qua nhau anh và cô đã thoáng chạm quần áo vào nhau hay chưa nhưng họ thật sự có sợi dây nhân duyên nào ấy buột chặt họ với nhau và đưa họ nên duyên vợ chồng.

Vy quen Hải vào một mùa đông lạnh và đám cưới của họ cũng diễn ra vào dịp cuối năm, lúc tiết trời vẫn còn se lạnh nhưng chắn chắn cả hai đều cảm thấy hạnh phúc và ấm áp.

Có người từng nói rằng: "Hạnh phúc luôn ngắn ngủi, nhưng trong những ngày tháng mệt mỏi của cuộc đời chỉ cần nhớ về một khoảnh khắc hạnh phúc đã từng có, người ta lại có can đảm để sống."

Có lẽ, một trong những phép màu đẹp nhất của tình yêu là được gặp ai đó từ thời trẻ dại, rồi cùng nhau đi qua tháng ngày rộng dài. Khi mình còn vụng về, có người ở bên. Khi ta già đi, người ấy vẫn song hành.

Hơn một thập kỉ… đủ lâu để chứng kiến một người thay đổi thật nhiều, nhưng cũng đủ để biết rằng có những điều chẳng hề phai nhạt – như ánh mắt mình vẫn dành cho nhau.

Đám cưới của Vy và Hải không quá rành rang, chỉ là hai bên gia đình cùng những người bạn, đồng nghiệp trong bệnh viện – những người từ đầu đến cuối chứng kiến tình yêu của họ, chứng kiến những khó khăn mà họ cùng kề vai sát cánh vượt qua. Ở nhà họ là một cặp vợ chồng hạnh phúc, ở bệnh viện họ là những y bác sĩ tài giỏi, giàu lòng nhân ái được người người ngưỡng mộ, noi theo.

Hải chọn Đà Lạt là nơi đưa cô đến hưởng tuần trăng mật. Cả hai nắm tay đến cánh đồng hoa hướng dương rực rỡ như ánh mặt trời. Anh ôm cô từ phía saukhong dấu được hạnh phúc ngập tràn

“Anh từng nghĩ tuổi trẻ của mình phải làm được những điều thật to lớn. anh sẽ thành công sớm, có trong tay một số dư tài khoản đủ để anh yên ấm cả đời.

nhưng chỉ cần mỗi ngày cùng em xông pha ở bệnh viện rồi cùng nhau trở về nhà và nhìn thấy em trong căn bếp nhỏ với chiếc tạp dề, hí hoáy nghiên cứu công thức làm bánh, chăm chút từng món anh thích ăn, anh lại thấy mọi hạnh phúc dường như chỉ có thế.

trong ánh mắt em cười, trong mọi cử chỉ dịu dàng và cả sự ngọt ngào mà em mang đến, không một ngôn từ nào đủ sức diễn tả, cũng không thứ tiền bạc nào mua được.

anh đã đợi rất lâu để tìm được một người như thế - người cho anh biết rằng tình yêu có thể xoa dịu và ấp ôm ai đó qua những năm tháng mỏi mệt của cuộc đời.

và thật may mắn, vì đó là em.” – Hải ghé sát tai cô thì thầm.

Có một câu khích lệ của anh mà em luôn rất thích:

"Em cứ làm đi, anh sẽ luôn ủng hộ và đồng hành cùng em. Chỉ là nếu em đi xa quá, tình yêu của anh sẽ đưa em trở về nhà"

Anh biết không em không cần một tình yêu quá lãng mạn hay những lời hứa thật lớn lao, chỉ cần anh và em luôn chọn nhau, dù là hôm nay, ngày mai hay cả sau này.

Em mong rằng giữa bao nhiêu đổi thay của cuộc sống, chúng ta vẫn có thể cùng nhau đi qua mọi chặng đường, giữ chặt tay nhau và ở bên nhau thật lâu, thật lâu.”

“Chúng mình đã đi qua tuổi trẻ non nớt, vụng về trong từng mơ ước, để rồi cùng trưởng thành, cùng khắc tên mình vào những cột mốc quan trọng của đời. Từng niềm vui, nỗi buồn, từng bước ngoặt, từng ngã rẽ… đều có bóng hình của hai đứa.

Tình yêu, sau hơn một thập kỷ, chẳng còn là những lời hứa ngọt ngào thoáng qua. Nó là sự hiện diện mỗi ngày của anh, cách em nắm bàn tay không rời, là việc ta nhẹ nhàng vun vén, nâng niu nhau giữa đời thường.

Cảm ơn tụi mình vì đã đi cùng nhau một đoạn đường dài và vẫn chọn nắm tay nhau hước tiếp.”

Hải đầu sát cổ cô, hơi thở của anh phả vào người Vy ấm áp. Cô không nhịn được khẽ xoay người sang đối diện nhìn anh. Cả hai trao nhau một nụ hôn lãng mạn giữa hương hoa ngập tràn.

Khi em chọn yêu một người, em không chỉ yêu họ ở phiên bản rạng rỡ và tốt đẹp nhất. Em còn yêu cả những nỗi buồn cũ kỹ, những vết thương chưa lành, những điều mà họ giấu kín sau nụ cười.

Yêu là chấp nhận cả quá khứ, là lắng nghe cả những câu chuyện mà người khác có thể không đủ kiên nhẫn để nghe đến cuối. Em yêu những chiều họ mệt mỏi, những đêm họ im lặng không nói gì, yêu cả những tổn thương mà họ từng nghĩ rằng sẽ không ai có thể hiểu được.

Vì khi trái tim em rung động, em không chỉ yêu người đó, mà còn yêu cả hành trình đã khiến họ trở thành phiên bản ngày hôm nay. Và bởi vì yêu như vậy, nên em chẳng bao giờ đòi hỏi họ phải hoàn hảo. Em chỉ mong rằng, em đủ dịu dàng để làm nơi dừng chân, và đủ chân thành để không rời đi giữa chừng.

Em nói vượt qua cô đơn sẽ thấy được những đóa hoa. Từng đóa xanh lam, từng đóa hồng nhạt. May mắn đã đi cùng anh đến thời khắc gặp em lúc này. Tương lai rơi vào tầm mắt khi anh ngước đầu nhìn lên và cả bầu trời trong ánh mắt anh đều là em – Ánh dương mùa đông của anh.

Có người từng hỏi Vy: Điều đẹp đẽ nhất trên đời là gì?

Cô trả lời: Được thấu hiểu và được yêu thương.

Và sự thấu hiểu đến trước tình yêu.

Bởi đôi khi, chúng ta chỉ cần một người sẵn sàng lắng nghe và hiểu những gì ta nói.

Thậm chí cả những điều ta không thể nói ra."

Một ngày nào đó, bạn sẽ không cần tình yêu mãnh liệt nữa, điều bạn mong muốn là một người sẽ không rời bỏ bạn.

Khi lạnh sẽ mặc áo khoác cho bạn, khi đau bụng sẽ đưa cho bạn một ly nước ấm, khi bạn đau khổ sẽ ôm bạn, cứ như vậy ở bên cạnh bạn, cùng bạn đi qua mỗi một đoạn đường.

Không cần mỗi ngày yêu nhiều, yêu nhiều thêm chút nữa, mà chỉ cần một câu nói nghiêm túc, không rời đi."

Sau này, bạn yêu ai cũng được, thương ai cũng được, tuổi tác bao nhiêu không quan trọng. Nhưng nhất định phải chọn người có suy nghĩ trưởng thành thì mới được!

Bởi vì một người đàn ông chín chắn họ không chỉ thương bạn, mà còn hiểu bạn, biết lắng nghe bạn, bao dung với bạn và sẽ không để em phải buồn, phải cảm thấy cô đơn.

Thương thì ai cũng có thể nói được, nhưng ở lại khi bạn chẳng còn gì ngoài nước mắt điều đó không phải ai cũng làm được.

Có người từng ôm bạn rất chặt khi bạn cười, Nhưng quay lưng rất nhanh khi bạn bắt đầu gục ngã.

Nhưng cũng nhờ vậy mà bạn hiểu: Tình yêu không phải là lúc người ta ở bên khi bạn vui vẻ, xinh đẹp, rạng rỡ... Mà là lúc bạn kiệt sức, vụn vỡ, yếu đuối nhất họ vẫn nắm lấy tay bạn mà không buông.

Như cái cách mà người ta đã từng nói, chỉ khi bạn thực sự gặp đúng người cần gặp, thì cuộc đời này mới thôi vùi dập bạn mà thôi.

Chỉ cần bạn gặp đúng người, bạn không cần phải xinh đẹp, không cần phải tỏ ra mình tài giỏi, không cần gồng mình mạnh mẽ. Người đó sẽ luôn bảo vệ bạn, chỉ cần bạn là chính bạn là đủ rồi.

Chỉ cần bạn gặp đúng người, cảm giác an toàn không cần tìm kiếm nữa, chỉ khi ở bên người đó bạn mới cảm thấy thế giới này thực sự vẫn rất đẹp, không như bạn đã từng nghĩ - chán chường hay không đáng sống.

Chỉ cần bạn gặp đúng người, đời này kiếp này bạn đã may mắn lắm rồi. Người đó sẽ cưng chiều bạn như cô con gái bé bỏng, hoặc sẽ chăm lo cho bạn như cái cách người thân bạn đã từng làm với bạn vậy. Và hơn hết, người đó sẽ không rời bỏ bạn mà đi vì bất kỳ lý do nhảm nhí nào đó.

Chỉ cần bạn là bạn, và gặp đúng người cần gặp. Hạnh phúc tự đến."

"Có những người mà khi ở cạnh, bạn cảm thấy một sự an nhiên dịu dàng tỏa ra từ họ, như ánh nắng buổi sớm len lỏi qua kẽ lá, như bàn tay ai đó nhẹ nhàng đặt lên vai bạn những ngày chênh vênh. Họ không vội vàng, không vấp váp, không gay gắt. Họ lắng nghe nhiều hơn là phán xét, thấu hiểu nhiều hơn là chỉ trích. Nhưng ít ai biết, sự dịu dàng đó không phải bẩm sinh, mà có thể là kết tinh từ vô số tổn thương mà họ đã từng đi qua trong cuộc đời.

Nếu bạn gặp một người vô cùng dịu dàng, xin hãy trân trọng họ. Bởi vì có thể, họ đã đi qua một hành trình rất dài để có thể đứng trước bạn mà vẫn mỉm cười. Họ không dễ dàng có được sự bình thản ấy. Họ đã học cách yêu thương, ngay cả khi bản thân từng bị bỏ rơi. Họ đã học cách bao dung, ngay cả khi bản thân chưa từng nhận được điều đó. Họ đã chọn dịu dàng, dù cuộc đời không hề dịu dàng với họ."

Tôi đặc biệt yêu thích một đoạn viết như sau:

"Giữa nhân gian luôn tồn tại một lực hấp dẫn kỳ diệu không thể lý giải: Có những người dù quen biết đã lâu mà vẫn mãi là xa lạ, nhưng lại có những tâm hồn dường như sinh ra để đồng điệu, trở thành tri kỷ ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên. Phải chăng vì thế mà tình bạn và tình yêu đôi khi lại chung một đạo lý - tất cả đều khởi nguồn từ hai chữ 'duyên phận' - bởi trên hành tinh đơn độc này, việc tìm thấy nhau giữa biển người mênh mông chắc chắn là một định mệnh đặc biệt. Mong sao chúng ta có thể trân trọng mối duyên ấy và cùng nhau đi hết chặng đường về sau."

"Một ngày nào đó, sẽ có người bước vào cuộc đời bạn và làm đúng những điều mà mọi người khác đều làm sai. Bạn không cần phải chờ đợi tin nhắn hay cuộc gọi hồi âm nữa, cũng không còn phải là người duy nhất dốc hết lòng mình.

Cuối cùng, bạn sẽ gặp được một người muốn cùng bạn trưởng thành, người mà bạn có thể tin tưởng hết thảy mọi thứ, và người không ngại cho tình yêu thêm một cơ hội nữa.

Một ngày nào đó, bạn sẽ có được người vừa là bạn thân, vừa là người luôn đứng bên bạn và đồng hành trong mọi thử thách. Tất cả chỉ trong một người thôi."

Mong rằng bạn sẽ gặp được một người đồng điệu trên thế gian này – người trân trọng từng khoảnh khắc có bạn trong đời, và sẵn lòng nắm tay bạn đi đến tận cuối con đường Như cái cách mà Hải và Vy bước vào cuộc đời của nhau, bên nhau trọn đời.

© Lê Thị Kim Vi - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khoảng cách em chọn

Khoảng cách em chọn

Em yêu anh như chiều yêu nắng muộn, chạm rất gần mà chẳng thể gọi tên.

Mong mùa đông đừng lạnh nữa

Mong mùa đông đừng lạnh nữa

Cứ mỗi độ đông về mẹ lại ốm gầy thêm. Dù đã mặc nhiều áo ấm, đắp nhiều chăn nhưng cơ thể mẹ vẫn lạnh, chân tay thường xuyên bị tê và nhức buốt...Con ước có thể được nhận phần đau thay cho mẹ để mẹ luôn được khỏe mạnh và không phải bị chịu đựng những cơn đau hành hạ nữa...

Hồng nhung dại

Hồng nhung dại

Rồi đến một lúc nào đó chúng ta sẽ cất bước rời đi khi hai trái tim còn thổn thức. Yêu anh là điều cô không thể ngờ, nhưng cô luôn cho trái tim mình được lựa chọn. Và chấp nhận rằng sau tất cả, lý trí sẽ cắt vết thương cũ ra để mở đường cho một sự khởi đầu mới.

Còn lại là gì?

Còn lại là gì?

Một câu chuyện tình yêu đầy day dứt về Minh - người đàn ông góa vợ mắc kẹt giữa quá khứ và hiện tại, và Lan - cô gái trẻ chờ đợi trong im lặng. Truyện khai thác sâu sắc mâu thuẫn giữa trách nhiệm với người đã khuất và quyền được hạnh phúc. Kết cấu khéo léo, đối thoại tự nhiên. Biểu tượng cánh chim (từ "không ai thực sự tự do" đến "có nơi nghỉ cánh") và chiếc nhẫn (từ xiềng xích thành kỷ niệm) xuyên suốt tạo chiều sâu. Kết thúc mở nhưng ấm áp - không hứa hẹn hoàn hảo, chỉ hứa hẹn có nhau.

Màu sắc giúp 12 con giáp

Màu sắc giúp 12 con giáp "tiền vào như nước" năm Hỏa

Năm mới sắm ví mới, thói quen ấy của chị em mình như một nghi thức để "đổi vận" tài chính. Thế nhưng, bước sang năm 2026 Bính Ngọ – năm của những chú Ngựa Lửa rực rỡ, quan niệm "cứ ví đỏ là đỏ vận" dường như không còn đúng hoàn toàn.

Chỉ cần mình có nhau

Chỉ cần mình có nhau

Cuối cùng tôi cũng nhận ra điều đó, sau nhiều năm tình bạn của chúng tôi đã thân đến mức như hai người thân của nhau trong một gia đình, đã cùng học cùng chơi cùng có bao buồn vui bao ngọt bùi chia sẻ với nhau, để đến hôm nay tôi nhận ra trong tình bạn chẳng có đòi hỏi nào to lớn hay vĩ đại mà khi đã là những người bạn chân thật của nhau thì cho dù trong hoàn cảnh nào chỉ cần ở bên nhau là đủ.

Tiếng ca ngân vang mùa hạ

Tiếng ca ngân vang mùa hạ

"Liệu tớ đã bao giờ kể cho cậu chăng, rằng tớ không thích mùa hạ? thế nhưng trong mùa hạ ấy tớ lại gặp được cậu, Đèn Biển". Kết thúc: "Tôi không thích mùa hạ, vì nắng hè quá nóng. Nóng đến mức thiêu rụi mọi ước mơ trước đó của tôi, tôi trượt chuyên sử còn cậu ấy đậu chuyên toán, tôi nói lời tạm biệt với chàng trai mình thích, nhưng chưa bao giờ vĩnh biệt tình yêu tôi dành cho cậu".

Bí quyết giúp phụ nữ trở nên cuốn hút lạ kỳ mỗi khi cất lời

Bí quyết giúp phụ nữ trở nên cuốn hút lạ kỳ mỗi khi cất lời

Sự cuốn hút trong giao tiếp thực ra không phải là món quà trời ban, đó là một kỹ năng mà bạn chỉ mất vài phút để học, nhưng hiệu quả của nó thì kéo dài cả một đời.

Đi tới chân trời mới

Đi tới chân trời mới

Những chân trời mới ấy là biết bao kiến thức biết bao yêu mến của những ngày đã qua mà tôi ghi khắc mãi trong trái tim mình để nhận ra cuộc sống này đang còn những chân trời mới ở phía trước đang vẫy gọi tôi.

Lướt qua đời nhau

Lướt qua đời nhau

Ngày anh tỏ tình đáng lẽ là ngày em rất hạnh phúc nhưng cũng là ngày em biết đã đến lúc em nên kết thúc mọi chuyện tại đây. Bản thân em cũng không thể kiểm soát cảm xúc chính em nên em nhanh chóng rời đi để một mình anh nơi đó. Em biết là anh đau khổ lắm nhưng chính vì yêu anh nên em muốn anh hạnh phúc. Thay vì anh phải sống vất vả bên em thì em chỉ có thể làm như vậy thôi. Có lẽ, anh sẽ rất oán giận em nhưng một thời gian sau mọi chuyện cũng sẽ bình thường lại.

back to top