Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lướt qua đời nhau

2026-01-05 15:00

Tác giả: Bà tám siêu cấp


blogradio.vn - Ngày anh tỏ tình đáng lẽ là ngày em rất hạnh phúc nhưng cũng là ngày em biết đã đến lúc em nên kết thúc mọi chuyện tại đây. Bản thân em cũng không thể kiểm soát cảm xúc chính em nên em nhanh chóng rời đi để một mình anh nơi đó. Em biết là anh đau khổ lắm nhưng chính vì yêu anh nên em muốn anh hạnh phúc. Thay vì anh phải sống vất vả bên em thì em chỉ có thể làm như vậy thôi. Có lẽ, anh sẽ rất oán giận em nhưng một thời gian sau mọi chuyện cũng sẽ bình thường lại.

***

Dù thời gian đã trôi qua rất lâu rồi nhưng với em thì như vẫn mới đây thôi. Giá như, ngày ấy em kiên định tình yêu dành cho anh thì có thể giờ đây mọi chuyện đã khác rồi. Và em cũng chẳng phải hối tiếc nhiều đến thế.

Vốn dĩ, em chỉ là cô bé từ miền Trung xa xôi vào thành phố hoa lệ này để học đại học. Em chỉ ước mong kiếm thật nhiều tiền để gởi về quê cho ba mẹ lo cho hai đứa em còn tuổi ăn học và xây lại cái nhà cho ba mẹ ở. Những ngày trời mưa lớn cả nhà dột hết phải lấy mấy thau nước hứng nước chạy xuống. Thế là, cả nhà chẳng ai ngủ ngon giấc cả. Có hôm trời mưa lớn ướt hết sách vở của thằng út nên sáng hôm sau ba mẹ phải ngồi giữa trời nắng gắt để phơi đống sách vở cho nó. Bởi thế làm sao em có thể chỉ biết nghĩ cho bản thân em được. Để em có tiền trang trải tiền phòng trọ, tiền học phí và tiền phụ giúp ba mẹ nữa là cũng một vấn đề với em rồi. Thế nên, làm sao em có thể đủ tự tin để đón nhận tình yêu của anh. Em biết là em luôn đối xử bất công với anh. Dẫu cho không biết bao nhiêu chuyện anh luôn làm cho em mà em vẫn cự tuyệt anh. Em nhớ những hôm em bệnh nặng không thể đi làm cũng là anh chạy tới mua thuốc và đút em từng miếng cháo. Những ngày em làm thêm tới khuya cũng anh luôn đứng chờ em về tới phòng trọ mới yên tâm đi về nhà.

Thật ra, em biết hết tất cả mọi chuyện anh làm vì em chứ. Nhưng em phải quyết định làm vậy. Bởi đã biết trước là em và anh không thể bên nhau thì em nuôi hi vọng để làm gì nữa. Căn bản là hoàn cảnh chúng ta quá khác nhau. Em không muốn trở thành gánh nặng cho anh thêm và bắt anh vì em mà chống lại gia đình. Khi em biết về gia đình anh cũng là lúc em đau lắm mà anh đâu nào hay biết. Mẹ anh cũng có lần tìm tới phòng trọ em để nói bóng gió em nên rời xa anh. Bởi anh đã được gia đình sắp đặt sẵn một cuộc hôn nhân hoàn hảo. Cô ấy là thanh mai trúc mã từ nhỏ của anh và quan trọng là được xem môn đăng hộ đối với gia đình anh. Bao năm qua, cô ấy chỉ yêu một mình anh dẫu biết trái tim anh không dành cho cô ấy đi nữa. Thì hỏi anh, em nên phải làm sao. 

Ngày anh tỏ tình đáng lẽ là ngày em rất hạnh phúc nhưng cũng là ngày em biết đã đến lúc em nên kết thúc mọi chuyện tại đây. Bản thân em cũng không thể kiểm soát cảm xúc chính em nên em nhanh chóng rời đi để một mình anh nơi đó. Em biết là anh đau khổ lắm nhưng chính vì yêu anh nên em muốn anh hạnh phúc. Thay vì anh phải sống vất vả bên em thì em chỉ có thể làm như vậy thôi. Có lẽ, anh sẽ rất oán giận em nhưng một thời gian sau mọi chuyện cũng sẽ bình thường lại.

Hôm nay là ngày cưới của anh và dĩ nhiên em vẫn phải đến chúc mừng anh. Dẫu lòng em đau lắm nhưng vẫn cố mỉm cười chúc phúc cho anh. Khi nhận lời cảm ơn của mẹ anh mà em cảm thấy chua xót cho chính em. Phải chi em sinh ra từ một gia đình giàu có thì có thể giờ đây người nắm tay anh là em rồi? Nhưng em nào đủ tư cách để đón nhận tình yêu của anh được. Dù sao, em vẫn luôn thầm cảm ơn anh vì mấy năm qua anh đã luôn quan tâm và chăm sóc em. Ngay cả món quà anh tặng em cũng từ tiền làm thêm anh kiếm được. Đối với em thì nó là vô giá. Nếu có kiếp sau gặp lại thì chúng ta chỉ nên làm bạn thân nhau thôi nha anh. Thật tâm, em hi vọng anh sẽ sống thật hạnh phúc và hãy quên em đi.

©Bà tám siêu cấp - blogradio.vn

Bà tám siêu cấp

Tôi nhận ra từ trước giờ tôi luôn mong người khác phải hiểu và thông cảm cho tôi mà tôi quên đi rằng tôi chưa đặt mình vào vị trí của bất cứ ai để hiểu cho họ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không nhớ anh

Không nhớ anh

Một cô gái tưởng rằng bận rộn, ổn định và một mối quan hệ “đủ tốt” sẽ chữa được cô đơn, nhưng càng sống càng rỗng. Ở bên người mới, cô bình yên mà không rung động; gặp lại người cũ, vẫn còn dư âm nhưng biết không thể quay về. Những cuộc chia tay nối tiếp giúp cô nhận ra: có những người chỉ đi ngang đời để dạy ta cách yêu, cách buông, và sau tất cả, điều cần học nhất là quay về sống thật với chính mình, thay vì dừng lại ở một “nhà ga” không thuộc về mình.

Tết này con sẽ về (Phần 2)

Tết này con sẽ về (Phần 2)

Từ khi biết sự thật, tôi đã ân hận và tự trách mình không biết bao nhiêu lần. Tôi cứ nghĩ, giá như ngày đó tôi nghe lời mẹ, thì tôi đã không gặp Phúc Nguyên, và bi kịch cũng sẽ không xảy đến với gia đình tôi. Có lẽ tôi đã có thể tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn, hạnh phúc như trước kia.

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.

Hái trăng đêm Đông

Hái trăng đêm Đông

Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

back to top