Lướt qua đời nhau
2026-01-05 15:00
Tác giả:
Bà tám siêu cấp
blogradio.vn - Ngày anh tỏ tình đáng lẽ là ngày em rất hạnh phúc nhưng cũng là ngày em biết đã đến lúc em nên kết thúc mọi chuyện tại đây. Bản thân em cũng không thể kiểm soát cảm xúc chính em nên em nhanh chóng rời đi để một mình anh nơi đó. Em biết là anh đau khổ lắm nhưng chính vì yêu anh nên em muốn anh hạnh phúc. Thay vì anh phải sống vất vả bên em thì em chỉ có thể làm như vậy thôi. Có lẽ, anh sẽ rất oán giận em nhưng một thời gian sau mọi chuyện cũng sẽ bình thường lại.
***
Dù thời gian đã trôi qua rất lâu rồi nhưng với em thì như vẫn mới đây thôi. Giá như, ngày ấy em kiên định tình yêu dành cho anh thì có thể giờ đây mọi chuyện đã khác rồi. Và em cũng chẳng phải hối tiếc nhiều đến thế.
Vốn dĩ, em chỉ là cô bé từ miền Trung xa xôi vào thành phố hoa lệ này để học đại học. Em chỉ ước mong kiếm thật nhiều tiền để gởi về quê cho ba mẹ lo cho hai đứa em còn tuổi ăn học và xây lại cái nhà cho ba mẹ ở. Những ngày trời mưa lớn cả nhà dột hết phải lấy mấy thau nước hứng nước chạy xuống. Thế là, cả nhà chẳng ai ngủ ngon giấc cả. Có hôm trời mưa lớn ướt hết sách vở của thằng út nên sáng hôm sau ba mẹ phải ngồi giữa trời nắng gắt để phơi đống sách vở cho nó. Bởi thế làm sao em có thể chỉ biết nghĩ cho bản thân em được. Để em có tiền trang trải tiền phòng trọ, tiền học phí và tiền phụ giúp ba mẹ nữa là cũng một vấn đề với em rồi. Thế nên, làm sao em có thể đủ tự tin để đón nhận tình yêu của anh. Em biết là em luôn đối xử bất công với anh. Dẫu cho không biết bao nhiêu chuyện anh luôn làm cho em mà em vẫn cự tuyệt anh. Em nhớ những hôm em bệnh nặng không thể đi làm cũng là anh chạy tới mua thuốc và đút em từng miếng cháo. Những ngày em làm thêm tới khuya cũng anh luôn đứng chờ em về tới phòng trọ mới yên tâm đi về nhà.

Thật ra, em biết hết tất cả mọi chuyện anh làm vì em chứ. Nhưng em phải quyết định làm vậy. Bởi đã biết trước là em và anh không thể bên nhau thì em nuôi hi vọng để làm gì nữa. Căn bản là hoàn cảnh chúng ta quá khác nhau. Em không muốn trở thành gánh nặng cho anh thêm và bắt anh vì em mà chống lại gia đình. Khi em biết về gia đình anh cũng là lúc em đau lắm mà anh đâu nào hay biết. Mẹ anh cũng có lần tìm tới phòng trọ em để nói bóng gió em nên rời xa anh. Bởi anh đã được gia đình sắp đặt sẵn một cuộc hôn nhân hoàn hảo. Cô ấy là thanh mai trúc mã từ nhỏ của anh và quan trọng là được xem môn đăng hộ đối với gia đình anh. Bao năm qua, cô ấy chỉ yêu một mình anh dẫu biết trái tim anh không dành cho cô ấy đi nữa. Thì hỏi anh, em nên phải làm sao.
Ngày anh tỏ tình đáng lẽ là ngày em rất hạnh phúc nhưng cũng là ngày em biết đã đến lúc em nên kết thúc mọi chuyện tại đây. Bản thân em cũng không thể kiểm soát cảm xúc chính em nên em nhanh chóng rời đi để một mình anh nơi đó. Em biết là anh đau khổ lắm nhưng chính vì yêu anh nên em muốn anh hạnh phúc. Thay vì anh phải sống vất vả bên em thì em chỉ có thể làm như vậy thôi. Có lẽ, anh sẽ rất oán giận em nhưng một thời gian sau mọi chuyện cũng sẽ bình thường lại.
Hôm nay là ngày cưới của anh và dĩ nhiên em vẫn phải đến chúc mừng anh. Dẫu lòng em đau lắm nhưng vẫn cố mỉm cười chúc phúc cho anh. Khi nhận lời cảm ơn của mẹ anh mà em cảm thấy chua xót cho chính em. Phải chi em sinh ra từ một gia đình giàu có thì có thể giờ đây người nắm tay anh là em rồi? Nhưng em nào đủ tư cách để đón nhận tình yêu của anh được. Dù sao, em vẫn luôn thầm cảm ơn anh vì mấy năm qua anh đã luôn quan tâm và chăm sóc em. Ngay cả món quà anh tặng em cũng từ tiền làm thêm anh kiếm được. Đối với em thì nó là vô giá. Nếu có kiếp sau gặp lại thì chúng ta chỉ nên làm bạn thân nhau thôi nha anh. Thật tâm, em hi vọng anh sẽ sống thật hạnh phúc và hãy quên em đi.
©Bà tám siêu cấp - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
Bên kia thế giới
"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.
Ánh sáng của cuộc đời em là...?
Ánh sáng nhỏ nhoi, thắp lên hy vọng cho em bởi những người em thương và thương em
Ta có đang đi đúng đường hay không?
Có mấy ai mà chưa từng mông lung về tương lai của bản thân. Hầu như ai cũng đều như vậy! Những điều chưa xảy ra đều khiến con người ta lo lắng và bất an. Vậy nên, nếu bạn có rơi và tình huống hoài nghi những quyết định của mình có đúng hay sai? Thấp thỏm, lo âu cũng là lẽ thường tình.
















