Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
2026-03-10 11:30
Tác giả:
Hiểu Phong
blogradio.vn - Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
***
Tôi ở độ tuổi mà người ta gọi là Gen Z không còn nhỏ nữa, nhưng cũng chưa hẳn là người lớn. Chúng tôi là thế hệ đầu tiên trải nghiệm nhiều thứ: từ việc học, thi chuyển cấp, đến những thay đổi tâm lý mà người lớn thường bảo “dễ bật lại”, “dễ thay đổi”, “có chính kiến mạnh”. Đôi khi tôi không hiểu đó là bản chất của mình hay chỉ vì một trào lưu vô hình mà ai cũng nói đến.
Nhìn quanh, tôi thấy nhiều người bằng tuổi đã mua nhà, mua xe, có sự nghiệp ổn định. Còn tôi… lại đang loay hoay với mức lương vừa đủ sống, cố gắng tính toán từng đồng để gửi chút gì đó về cho ba mẹ. Muốn nghỉ việc thì sợ bắt đầu lại từ đầu, không nghỉ thì đi làm chẳng còn chút động lực. Cuộc sống vẫn trôi như thường, nhưng áp lực phát triển khiến tôi nghẹt thở.
Nhiều đêm tôi tự hỏi:
“Không lẽ mình tệ đến vậy sao?”
Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại cho đến khi tôi cảm nhận rõ ràng rằng bản thân không còn ổn nữa.
Vậy là tôi quyết định đi tìm bình yên, thứ mà ai cũng mong muốn khi trái tim đã trải qua quá nhiều cung bậc cảm xúc. Tôi nhận ra mình không hợp với sự náo nhiệt của thành phố, không thích nhịp sống hối hả của Sài Gòn. Thế là tôi lên đường, đi nhiều nơi. Không phải đi để tận hưởng, mà đi để tránh xa những điều khiến mình áp lực.
Rồi tôi tìm được một nơi khiến tâm hồn và cơ thể như được buông xuống. Ở đó, tôi ngủ dậy mà không sợ trễ giờ làm. Không còn thức khuya chạy deadline. Thay vì lướt điện thoại vô thức, tôi dành thời gian ngắm nhìn những điều bình dị, ghi lại khoảnh khắc bằng chính đôi mắt mình.
Và tôi bắt đầu chữa lành.

Khi tôi học cách nhìn mọi thứ đơn giản hơn, tôi cảm thấy cuộc sống cũng nhẹ hơn rất nhiều. Người bên cạnh tôi cũng được chữa lành theo cách riêng của họ vì khi tôi bình yên, họ cũng tìm thấy sự thoải mái.
Đến lúc thật sự ổn, tôi quay trở lại cuộc sống cũ. Nhưng lần này không phải để chấp nhận, mà là để lựa chọn. Tôi chọn điều mình cần, chọn nhịp sống phù hợp với bản thân, và thôi không so sánh mình với bất kỳ ai nữa. Bởi hành trình của mỗi người đều khác nhau.
Chỉ cần hôm nay tốt hơn hôm qua một chút thôi… đã là điều tuyệt vời rồi.
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ.
Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa.
Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
© Hiểu Phong - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.
Phía sau rực rỡ
Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.
Mùa hoa nở rực rỡ
Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.
Chờ đến khi thôi chờ
Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.
Tôi là ai trong sự khác biệt?
Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.
Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp
Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh quen thuộc của ngôi nhà: là tiếng cha kể chuyện ngày xưa, tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, tiếng chị dạy em út tập đánh vần dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những điều giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng lại trở thành những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi.
Con ước ba mẹ đừng già đi
Nếu với người khác, có lẽ họ sẽ sợ hôn nhân nhưng với con thì ba mẹ đã truyền cho con biết bao sự yêu thương và niềm tin vào tình yêu. Đâu phải, hai người yêu thương nhau rất nhiều mà chắc chắn sẽ chung sống cùng nhau đến suốt cả cuộc đời này đâu. Con chỉ mong ba mẹ luôn bình an và khỏe mạnh là con cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.
Ngồi giữa ngày yên
Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài. Bước chân mỏi gió phủ sương vai. Có khi lặng tiếng nghe tim thở Mới biết trong mình vẫn có mai.





