Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp
2026-03-08 09:20
Tác giả:
Trà Bình
blogradio.vn - Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh quen thuộc của ngôi nhà: là tiếng cha kể chuyện ngày xưa, tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, tiếng chị dạy em út tập đánh vần dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những điều giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng lại trở thành những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi.
***
Tôi về nhà vào buổi chiều cuối năm, hơi sương se sắt như tấm voan mỏng phủ lên xóm làng. Đứng giữa mảnh sân rêu, tôi lặng nhìn mái nhà ngói đỏ đã sẫm màu theo năm tháng. Bất chợt, bao ký ức tuổi thơ ùa về - gần gũi và nguyên vẹn, như chỉ mới hôm qua.
Ngôi nhà tôi nho nhỏ, trên bức tường đã có những mảng vôi bong tróc in hằn dấu vết thời gian, vài viên gạch ngoài hiên cũng đã sứt cạnh, nhẵn mòn vì mưa nắng. Nhưng chính nơi chật hẹp này, đã che chở tôi qua bao mùa gian khó, để tôi có những mùa xuân trọn vẹn. Mỗi viên gạch, mỗi cây kèo gỗ đều thấm đẫm mồ hôi và sự nhẫn nại của cha mẹ.
Ngày ấy, cha mẹ tôi tự tay nhào đất, đóng gạch, kiếm củi đốt lò. Từ việc ngâm gỗ mít, gánh cát, tôi vôi… tất cả đều được làm bằng đôi tay chai sạn với một niềm tin thầm lặng. Ngôi nhà không chỉ được dựng nên bằng vật liệu, mà còn bằng ước mong có một mái ấm cho các con.

Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh quen thuộc của ngôi nhà: là tiếng cha kể chuyện ngày xưa, tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, tiếng chị dạy em út tập đánh vần dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những điều giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng lại trở thành những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi.
Lớn lên, tôi rời quê vào thành phố, mang theo ước mơ, hoài bão. Giữa đô thị hiện đại cùng nhịp sống hối hả, có những lúc tôi thèm được trở về dưới mái nhà xưa, nơi có cha mẹ ngồi đợi, có hàng xóm ghé chơi, mời nhau miếng trầu, chén nước trà xanh ấm lòng.
Mỗi lần về quê, ngôi nhà vẫn lặng lẽ như một người thân bao dung chờ đón tôi. Bức tường thêm vài vết nứt, mái ngói xô lệch sau những trận mưa bão, nhưng hơi ấm thì chưa từng vơi cạn, cây đào vẫn nở hoa chưa từng sai hẹn. Cha mẹ vẫn gói bánh, làm mứt, giữ nguyên những phong tục cổ truyền mỗi độ Tết đến xuân về. Tôi ngồi trên bậc thềm, nghe gió lùa qua hàng cau, nghe tiếng gà gọi nhau về chuồng lúc chạng vạng, lòng bình yên đến lạ.
Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hay hẹp, chỉ cần có tình yêu thương gia đình, được ngồi bên mâm cơm có cha mẹ, nghe cha hỏi han chuyện làm ăn, nghe mẹ nhắc: “Ăn thêm bát cơm nữa kẻo đói”.
Khi đời sống không ngừng đổi thay, con người dễ bị cuốn theo những mong cầu không dứt, nên ai cũng cần một khoảng lặng để nhớ mình đã đi qua đâu, được nuôi lớn bằng những gì, và đâu là chốn có thể đặt xuống mọi gánh nặng. Với tôi, đó chính là mái nhà xưa - nơi neo giữ mùa xuân.
© Trà Bình - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)
Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.














