Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thương anh để đó (Thì thầm 324)

2014-01-15 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím -Em không biết cuối đường hầm có ánh sáng hay lối ra nào cho thế giới của anh không? Nhưng ánh sáng trái tim của em đang chỉ lối, em vẫn muốn thử bước về phía trước, tự nuôi cho bản thân những hi vọng nhỏ nhoi, bởi vì em thương anh, bởi vì em chấp nhận bên anh âm thầm như những người thương nhau rồi để đó.
Thương anh để đó (Thì thầm 324)


"Có những người trong cuộc đời này
Mà ta biết rằng nếu ta bước thêm một bước nữa
Để nói với họ rằng  ta yêu họ
Thì ta sẽ mất họ ngay.
Vậy nên lúc nào em cũng nói là "Em thương anh"
Vì em sợ tình yêu sẽ làm tan biến đi những gì mà ta đã có
Em chọn cách bước cùng anh
Nhưng không hề giữ lấy anh cho riêng mình
Và em tin là trên cõi ngân hà này
Còn nhiều lắm những người thương nhau để đó.."


Em đã đơn phương bước lạc vào thế giới của anh, chàng trai ạ, em mơ hồ cảm nhận được điều khác lạ trong tình cảm của bản thân để rồi mỗi khi gần anh thẫn thờ nghe trái tim lỡ mất nhịp. Em hoang mang tìm lối thoát cho lý trí đang vùng vằng ngăn cản trong khi trái tim ngu ngơ muốn bước đi và chẳng có ý nghĩ quay đầu hay từ bỏ.

Em đã chứng kiến những trái tim khác đi hoang rồi chết dần, bởi thế giới của anh quá lạnh lùng và bí ẩn. Em sợ một ngày, khi lý trí lấn át tình cảm, khi đôi chân em lạc lõng trên đường, khi cánh cửa đến trái tim anh cứ im lìm khóa, có lẽ em chẳng thể nào bước tiếp.

Thương anh để đó (Thì thầm 324)

Thế nhưng sao Em không thể tảng lờ đi cái cảm giác hạnh phúc khi bên anh, nhìn anh cười, nghe anh nói.

Không thể nào bỏ được thói quen đợi tin nhắn của anh mỗi đêm, không thể quên những quan tâm, những sẻ chia lúc em khó khăn và mệt mỏi nhất và không thể ngăn mình thôi nghĩ về anh, dù chỉ là đơn phương nhưng trái tim em ngang bướng đâu chịu hiểu. Em vẫn hẳng nuôi cho mình một hi vọng, một ngày được bên anh, như những người yêu nhau thực sự.

Đôi khi muốn nói hết với anh những suy nghĩ và tình cảm thật của bản thân, rằng Em thích Anh hay Em yêu Anh nhưng cái cảm giác hoang mang lo sợ lại xâm lấn. Liệu một tiếng yêu- không yêu dõng dạc có nên nói ra lúc này hay không? Liệu khi em đang cố gắng nhón chân bước thêm một bước về phía trước trên con đường tình cảm, thì khi quay đầu lại em có còn anh không?

Em lo sợ tình cảm vô hình của em khi thành lời lại là một gánh nặng trong suy nghĩ của anh. Sau lời từ chối của anh liệu rằng chúng ta có thể nói chuyện và gặp nhau như xưa, anh có sẵn sàng đến bên cạnh em khi em gục ngã? Liệu rằng chúng ta có thể đi bên cạnh nhau, cười đùa như ngày chưa có chuyện gì?

Cái ngưỡng cửa của yêu thương và từ bỏ thực sự không mong manh và dễ dàng như em từng nghĩ bởi vì trái tim có bao giờ nghe theo lí trí đâu và cũng chẳng có mấy người đủ kiên quyết, đủ mạnh mẽ để gạt bỏ tình cảm của mình. Anh à, đôi khi chúng ta chấp nhận âm thầm đi bên cạnh một người nào đó, không phải vì tình cảm của chúng ta không đủ lớn mà vì chúng ta lo sợ mất đi cái cảm giác bình yên bên người thay vào đó là sự gượng gạo, bất an. Lo sợ một ngày rồi tia hi vọng mong manh mà ta vẫn thắp hàng đêm cũng bị vùi tắt. Ta không đủ dũng cảm để đặt cược tất cả vào một sòng bài may rủi trong khi ta cầm chắc phần thua trong tay mình.

Ta cũng nhận ra một điều rằng: Yêu thương cho đi đôi khi không mong chờ được nhận lại, yêu thương đơn giản vì trái tim ta chấp nhận điều đó, có những người thương nhau nhưng chẳng bao giờ nói ra tiếng yêu vì sợ tiếng yêu kia làm tan vỡ tất cả những gì họ đang có, họ chấp nhận an nhiên bên nhau, an nhiên yêu thương mà chẳng bao giờ ràng buộc. Có những mối quan hệ như vậy - chẳng có thể gọi tên, chẳng định nghĩa nào giải thích được, thế nhưng tất cả đang tồn tại và vẫn đang ngày đêm sưởi ấm trái tim nhỏ bé của nhiều người, như em.

Em không biết cuối đường hầm có ánh sáng hay lối ra nào cho thế giới của anh không? Nhưng ánh sáng trái tim của em đang chỉ lối, em vẫn muốn thử bước về phía trước, tự nuôi cho bản thân những hi vọng nhỏ nhoi, bởi vì em thương anh, bởi vì em chấp nhận bên anh âm thầm như những người thương nhau rồi để đó.

November Girl!

  • Thì thầm được gửi từ bạn Linh Trương

Mời bạn lắng nghe thì thầm  Giấu anh vào nỗi nhớ!

Thì thầm số 3234 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)


http://blogviet.com.vn/truyen-online/hay-yeu-khi-con-co-the-khi-trai-tim-van-con-du-suc-de-yeu-thuong/193095

Click vào đây để tìm hiểu về tuyển tập mới nhất của blogviet.com.vn


Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

back to top