Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nơi tình yêu tái sinh (Phần 1)

2014-01-19 10:56

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Ngày ấy, Đan và Huy đều là thủ khoa của trường đại học Kinh tế Hà Nội. Ngay từ khi bước chân vào giảng đường đại học, Hiểu Đan đã nổi bật hơn so với những chúng bạn cùng lứa, không chỉ học giỏi, xinh đẹp, hát hay.... mà nàng còn là một bí thư Đoàn xuất sắc. Huy cũng không kém cạnh, đẹp trai, thông minh lại là đội trưởng đội bóng đá nam của trường. Cả hai cùng học chung lớp QT203, cùng là đối tượng được bàn luận của cả trường.

Hiểu Đan hiền lành, cao ráo, lại là gái Hà Thành, nên ở Hiểu Đan hội tụ những nét tinh tú của một người con gái đất kinh kỳ. Cũng chính vì thế nàng luôn được các chàng trai săn đón...nhưng nàng vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định với những "cái đuôi" của mình.

Phạm Huy, ngôi sao của đội bóng đá trường Kinh tế. Ngay từ khi mới bước chân vào giảng đường đại học, chàng đã thu hút ánh nhìn của các bạn nữ. Ấn tượng lần đầu tiên khi gặp Huy sẽ khiến cho bạn không thể quên được chàng trai này: Vẻ ngoài vượt trội bởi chiều cao lý tưởng: 1m80, dáng chuẩn đến nỗi mấy chàng người mẫu cũng phải ghen tỵ. Là trai Hà Nội, nên chàng có một giọng nói hút hồn các cô gái. Lại ga lăng, khéo léo trong cách ăn nói nên không ai có thể ghét chàng được.

"Bạn cũng là thủ khoa năm nay à?" - Hiểu Đan nói với người đang ngồi cạnh mình.

"Uh" - Phạm Huy, gật đầu và không hề nhìn về phía người đã hỏi mình

Ấn tượng lần đầu gặp mặt làm Hiểu Đan luôn cho rằng Phạm Huy thật chảnh và khó gần, nhưng nàng đâu biết rằng, Phạm Huy sợ khi phải đối mặt với một khuôn mặt dễ thương nhất trường Kinh Tế. Huy luôn theo dõi từng cử chỉ hành động của HĐ. Từ những câu chuyện đơn thuần của 2 người bạn chung lớp, giữa Hiểu Đan và Phạm Huy đã dần dần thân nhau và hiểu nhau nhiều hơn. Cùng chung sở thích nghe nhạc Trịnh Công Sơn, cùng thích ăn kem Tràng Tiền giữa mùa đông Hà Nội tái tê, cùng thích ăn bánh tôm Hồ Tây, cùng yêu Hà Nội... Hai người đã dần dần cảm thấy không thể thiếu người kia tự khi nào.

"2 đứa mình sẽ ở bên nhau mãi mãi, Huy nhé!"

Đan đã nói câu này trong đêm đầu tiên 2 đứa cùng trốn bố mẹ đi lang thang giữa thủ đô yêu dấu. Ngồi sau xe Đan luồn tay ôm cậu bạn thân lúc nào cũng nhường nhịn Đan, mặc cho Đan có làm sai chuyện gì.

Huy im lặng, không trả lời mà chỉ hát vu vơ:

"An empty street,

An empty house,

A hole inside my heart,

I'm all alone and the rooms are getting smaller....."



Bài hát yêu thích của cả hai đứa. Và chỉ cần vậy thôi Đan đã hiểu rằng Huy đã đồng ý "tớ sẽ ở bên cạnh cậu mãi mãi...."

Cứ như thế tình bạn của hai người cứ dần dần thêm gắn bó, cho đến một ngày.....

"Alo, Đan hả? Chiều nay rảnh không?"

"Có, có gì không Huy?"

"Vậy 4h Huy sang đón Đan nha"

Không đợi Đan đồng ý Huy cúp máy, để mặc Đan ngơ ngác không biết có chyện gi quan trọng mà mới 12h trưa, cô bị gọi dậy trong cơn ngái ngủ.

Đúng 4h đã thấy Huy lù lù ở cửa nhà Đan. "Mình đi đâu vậy Huy?" "Đi đến nơi này để Đan hiểu Huy hơn."

Đan ngơ ngác không hiểu thằng bạn thân mọi ngày hoạt bát vui tính sao hôm này nói chuyện giống ông già quá. Đến đó rồi, Đan ngơ ngác trước cảnh vật trước mắt, một ngôi nhà toàn màu hồng với những bông hoa được kết bằng tay, trải từ ngoài cửa vào trong phòng. Đan bước vào và cảm thấy tim mình bỗng đập mạnh hơn, khi trong đó là những bức hình của Đan được ai đó chụp từ mọi góc nhìn. Có bức hình chụp nụ cười đầu tiên khi Đan bước vào lớp, có bức Đan đang đứng hát trên sân khấu khi được nhận giải thưởng hoa khôi Kinh tế, có bức chụp lúc Đan đang nằm lim dim trên bàn vào mùa thi, cũng có bức chụp lúc Đan đang khóc khi xem phim, có bức chụp Đan cười rạng rỡ trong sinh nhật tuổi 20 của mình.....Những bức chụp Đan trong mọi tư thế, mọi tâm trạng vẻ mặt...

"Huy đã chụp những bức hình đó..., Huy đã quan sát Đan từ rất lâu rồi, Huy đã tìm thấy ở đó tất cả những cung bậc cảm xúc của Đan. Huy yêu những lúc Đan cười, buồn những khi Đan khóc. Huy yêu tất cả những gì là của Đan...Huy yêu Đan!"

Giây phút hạnh phúc ấy, Đan đã trao nụ hôn đầu của mình cho Huy. Nụ hôn ngọt ngào nhất.

Và rồi họ đã yêu nhau, đã cùng nhau trải qua những năm tháng sinh viên, vui có, buồn có, giận hờn có, ghen có....Nhưng chưa bao giờ Đan và Huy cãi nhau quá lâu, để phải nói những lời làm đau khổ nhau. Tình yêu của họ đã làm cho biết bao bạn phải ghen tỵ, phải ngưỡng mộ. Tình yêu đó không có chút vụ lợi toan tính. Chỉ đơn giản là yêu.
Ra trường, cả Huy và Đan đều được nhận vào hai công ty lớn nhất nhì thành phố. Bằng tài năng và bản lĩnh của mình Huy đã sớm chứng tở được năng lực, Huy đã đảm nhận chức Phó phòng khi tuổi đời mới 25. Đan cũng vậy, giỏi giang lại xinh đẹp nên Đan luôn nhận được lời khen ngợi từ phía công ty. Tình yêu của hai người vẫn đẹp và càng lớn dần theo thời gian. Mặc dù ai cũng có những công việc của riêng mình, nhưng cả hai đều cố dành cho nhau những quan tâm chia sẽ.

Có lẽ sẽ là một chuyện tình đẹp nếu cả hai đến được với nhau. Nhưng có ai được toàn vẹn cuộc đời chứ?

***
Nơi tình yêu tái sinh (Phần 1)

"Xin lỗi tôi muốn gặp cô Hiểu Đan, phụ trách dự án 'BIG85', cô có thể chỉ tôi phòng của cô ấy đâu không?"

"Xin lỗi anh!, tôi là Hiểu Đan đây, anh là........"

"Giới thiệu với cô tôi là, Nguyễn Minh Quang, kiến trúc sư phụ trách thiết kế cho dự án của cô, tôi mới từ Mỹ về."

"À Vâng tôi đã nghe giám đốc nói về anh, tôi nghĩ mai anh mới đến chứ?

"Vâng tôi mới xuống sân bay và muốn bắt tay ngay vào việc..........."

Lần gặp gỡ định mệnh ấy đã làm thay đổi cuộc đời cô gái trẻ. Ở Minh Quang là cái gì đó lạnh lùng, bản lĩnh của một người từng trải, anh hiểu hết những suy nghĩ của Hiểu Đan. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt anh, cô cảm nhận được sự ấm áp, ở bên cạnh anh cô cảm thấy an toàn.

Đan vẫn yêu Huy, nhưng Đan không biết tại sao Đan lại cần cảm giác được ở bên Minh Quang. Những lúc giận hờn Phạm Huy, Đan lại gọi điện chia sẻ với Quang. Từ hai người đồng nghiệp Đan dần xem Quang như một người bạn thân rồi xa hơn một người có thể hiểu cô cần gì muốn gì mà không cần cô phải nói ra.

Thời gian Đan dành cho Huy càng ngày càng ít, thay vào đó là những cuộc đi chơi cùng với Quang....

...

Tác giả: Sưu tầm

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím xù, Mèo mun

Kỹ thuật: Na ngố

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có phải tình yêu năm 17 tuổi chẳng thể đi cùng bạn suốt đời? (Những Blog Radio về tình yêu học trò)

Có phải tình yêu năm 17 tuổi chẳng thể đi cùng bạn suốt đời? (Những Blog Radio về tình yêu học trò)

Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang. Không bao giờ có cái kết hạnh phúc, cho mối tình đầu.

 Blog Radio 661: Thương một người coi mình là tri kỷ

Blog Radio 661: Thương một người coi mình là tri kỷ

Cuộc đời này ai cũng mong gặp được người thương mình, hiểu mình như những người tri kỷ. Vậy tại sao những người tri kỷ lại chẳng thể trở thành người yêu của nhau? Sẽ thế nào nếu thương một người mà trong lòng họ đã định sẵn vị trí cho ta là một người tri kỷ? Mãi mãi không thể nào hơn.

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Khi những hạt mưa đầu mùa rơi xuống cũng là lúc tình yêu của tôi và em vỡ tan theo những hạt mưa. Có những cuộc tình, không có biến cố nào cả, cũng chẳng có người thứ ba chen chân, người ta cứ lặng lẽ đến bên nhau rồi lặng lẽ rời xa nhau. Chỉ là chúng ta yêu nhau xong rồi.

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Yêu là đôi khi phải học cách im lặng, cảm nhận và lắng nghe để có thể nắm chặt tình cảm trong tay. Vì tình yêu cũng nhẹ tựa như cơn gió vậy, chỉ dành cho những ai biết trân trọng mà thôi.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

back to top