Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con đường hạnh phúc! (Thì thầm 325)

2014-01-19 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím - Cô vẫn tin là hoàng tử của cô chì là tắc đường thôi mà, nên anh ấy mới đến muộn vậy, anh ấy sắp đến rồi! Cô sẽ đợi dù cho là bao lâu, vì cô tin anh mới chính là con đường hạnh phúc, như bản nhạc chờ của cô: “ Người yêu dấu hỡi anh mãi là mặt trời, gạt đi bóng tối xót xa trong cuộc đời em. Người yêu dấu hơi, dẫu cho muôn ngàn sau em mãi đợi, vì em biết rằng con đường hạnh phúc chính là anh!”



Sắp tết rồi, nhanh thật đấy, vậy là cô đã 24 tuổi rồi. 24 tuổi cô có gì?

Câu hỏi bỗng xuất hiện trong đầu cô, cô thoáng buồn, cô có gì? Những gì cô có chỉ là một công việc tạm gọi là ổn đinh thôi, còn cô chẳng có gì cả.

Cô vẫn một mình, gần 3 năm rồi, cô đã học cách sống một mình khi anh đi, cô và anh chỉ có duyên thôi, không có phận. Nhưng sao cô lại buồn đến vây? Mất anh ngày dài xem như không nắng mai, hạnh phúc ấy cô xin gửi lại quá khư kia, quá khứ mang tên anh. Chi xin cho cô được khóc mỗi khi cô yếu lòng, cho cô được khóc khi mêt, khi nhớ anh. Mỗi ngày tới cơ quan cô thấy mình thât giả tạo quá, cô vẫn cười tươi đến vậy, có ai biết cô đang cố giấu đi nỗi buồn.  

Đôi khi cô muốn hét lên thật to, quên đi tất cả, để mạnh mẽ bước nhưng không thể, biết làm sao đây, vết thương lòng trong cô quá lớn.

Thời gian trôi đi cô cũng quyên dần được anh, quên đi quá khứ buồn ấy.

Nhưng khi một mình bước đi giữa dòng người cô thấy mình thật lạc lõng quá, nhìn mọi người có đôi, cô thất tủi thân quá.

Mùa đông lại đến, cái mùa dành cho nhiều nỗi buồn và kỉ niệm. Bàn tay cô vẫn lạnh mỗi khi đông về, cảm giác đó khiến cô òa khóc như một đứa trẻ.

Nhỏ bạn hỏi cô, có công việc ổn định rồi lấy chồng đi chứ, mày đinh mãi vậy à?

Cô mỉm cười, hì có chứ, chắc là cuối năm đấy, chuẩn bị tiền mừng đi nhé.

Sắp hết năm rồi, cuối năm nào? Qua đông chí cô 24 tuổi rồi đấy nhé, cứ như vậy là không được đâu, mở lòng mình đi!

Cô mỉm cười, ừ nhỉ sắp hết năm rồi, cuối năm nhưng chưa biết năm nào thôi, rồi cô nhoẻn miệng cười.

Cô thầm nghĩ, cô cũng muốn lắm chứ, cô khao khát có một bàn tay nắm chặt bàn tay cô, cô mong có một bờ vai để tựa vào, nhưng sao nó xa vời quá, cô đâu  kén đâu mà sao tình yêu chẳng đến với cô.

Cô cũng đã định mở lòng mình, cho người ta cô hội cũng như cho chính cô một cơ hội được hạnh phúc, khó khăn lắm cô mới tìm được một người hợp với cô, người có thể chịu đựng được tính cách thất thường sáng nắng, chiều mưa của cô, nhưng chưa băt đầu cô đã bị gia đình phản đối. Cô thất vọng, buồn, tại sao chứ? Có ai hiểu được cảm giác cô lúc này?

Mất gần 3 năm cô mới dám mở lòng mình, nhưng khi chưa bắt đầu đã bị phản đối rồi. Cô thấy rất buồn nhưng vì nghĩ bố mẹ cũng muốn tốt cho cô thôi, cô đành từ chối anh. Cô làm anh buồn, cô buồn lắm, vi cô không muốn ai bị tôn thương cả. Vậy là thôi cô dừng lại khi chưa bước đi, dừng lại khi còn có thể…Cô cố giấu đi để mạnh mẽ bước…



Lại một mình, năm mới sắp đến rồi, nhìn mọi người hối hả, cô thấy mình thật lẻ loi, cứ một mình đi mà không biết đích đến là đâu.

24 tuổi rồi cô vẫn một mình, cô khao khát hạnh phúc, cô cần lắm được quan tâm,…. Cô bật khóc khi mỗi ngày cuối tuần đến. Hết ngủ lại ngồi máy tình, không biết làm gì, trong khi nhỏ bạn của cô đang bận với những cuộc hẹn hò.

24 tuổi cô có gì?                    

Cô thấy buồn quá, mỗi khi đi làm cô thấy mình quên đi mọi buồn phiền, nhìn bọn trẻ con nó thật ngây thơ làm sao, cô ược gì mình vẫn là trẻ con. Công việc của cô khá bận, cả ngày quanh quẩn với bọn trẻ, chăm sóc chúng, đôi khi có nhiều áp lực, đôi khi cũng có thật nhiều niềm vui. Mỗi lần nghe cái giọng ngọng ngọng của bọn trẻ gọi cô mà bật cười: “Tô mai ơi tô mai” , hay những câu hỏi quá đỗi ngây thơ: “ Tô Mai có yêu bố cháu không”? Ôi mới buồn cười làm sao.

Có lẽ vì sống trong môi trường trẻ thơ ấy mà cô cũng hóa thành trẻ con. Cô vẫn tin vào truyện cổ tích, vẫn tin trên đời vẫn có hoàng tử và công chúa.

Cô vẫn tin là hoàng tử của cô chỉ là tắc đường thôi mà, nên anh ấy mới đến muộn vậy, anh ấy sắp đến rồi! Cô sẽ đợi dù cho là bao lâu, vì cô tin anh mới chính là con đường hạnh phúc, như bản nhạc chờ của cô: “ Người yêu dấu hỡi anh mãi là mặt trời, gạt đi bóng tối xót xa trong cuộc đời em. Người yêu dấu hỡi, dẫu cho muôn ngàn sau em mãi đợi, vì em biết rằng con đường hạnh phúc chính là anh!”

Đó là cô tự an ủi mình thôi, chứ cô biết cuộc sống không chờ đợi ai cả, cô cứ đứng mãi có phải là một cách tốt không? Cô im lặng chìm vào dòng suy nghĩ về cuộc sống phía trước,…

Đôi khi có những điều tốt đẹp vỡ tan để nhường chỗ cho những điều… tốt đẹp hơn gõ cửa. Hãy cứ tin là vậy dẫu có buồn…


  • Thì thầm được gửi từ bạn Mai Vũ

http://blogviet.com.vn/truyen-online/hay-yeu-khi-con-co-the-khi-trai-tim-van-con-du-suc-de-yeu-thuong/193095

Click vào đây để tìm hiểu về tuyển tập mới nhất của blogviet.com.vn


Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có phải tình yêu năm 17 tuổi chẳng thể đi cùng bạn suốt đời? (Những Blog Radio về tình yêu học trò)

Có phải tình yêu năm 17 tuổi chẳng thể đi cùng bạn suốt đời? (Những Blog Radio về tình yêu học trò)

Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang. Không bao giờ có cái kết hạnh phúc, cho mối tình đầu.

 Blog Radio 661: Thương một người coi mình là tri kỷ

Blog Radio 661: Thương một người coi mình là tri kỷ

Cuộc đời này ai cũng mong gặp được người thương mình, hiểu mình như những người tri kỷ. Vậy tại sao những người tri kỷ lại chẳng thể trở thành người yêu của nhau? Sẽ thế nào nếu thương một người mà trong lòng họ đã định sẵn vị trí cho ta là một người tri kỷ? Mãi mãi không thể nào hơn.

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Khi những hạt mưa đầu mùa rơi xuống cũng là lúc tình yêu của tôi và em vỡ tan theo những hạt mưa. Có những cuộc tình, không có biến cố nào cả, cũng chẳng có người thứ ba chen chân, người ta cứ lặng lẽ đến bên nhau rồi lặng lẽ rời xa nhau. Chỉ là chúng ta yêu nhau xong rồi.

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Yêu là đôi khi phải học cách im lặng, cảm nhận và lắng nghe để có thể nắm chặt tình cảm trong tay. Vì tình yêu cũng nhẹ tựa như cơn gió vậy, chỉ dành cho những ai biết trân trọng mà thôi.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

back to top