Phát thanh xúc cảm của bạn !

Án Mạng ( Cẩm Tú kỳ bào, phần 26 )

2014-05-26 19:13

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Nhím Xù

Đột nhiên tôi trông thấy bàn tay trái để lộ bên ngoài chăn của Vân Phong, nó vẫn đang cầm một con dao gọt trái cây, lưỡi dao sắc bén lấp loáng dưới ánh đèn, trên mũi dao vẫn còn một giọt máu khô đọng lại, trông như muốn rơi xuống. Tôi giật mạnh tấm chăn ra, phần ga giường bên dưới bàn tay phải đã bị máu nhuộm đỏ thành một mảng, mùi tanh nồng xộc lên khiến tôi không sao đè nén được nỗi đau đớn trong đáy lòng mình nữa, cơn choáng váng chợt ập đến trong thoáng chốc. Trước mắt tôi trở thành một mảng tối sầm, mùi máu vẫn tanh nồng trong mũi. Cuối cùng không gian được bao phủ bởi một màu đỏ chói, cả thế giới đã biến thành màu đỏ, đỏ tới mức lóa mắt. Chân đột nhiên mềm nhũn, tôi ngã vật ra đằng sau...

Tôi vặn nắm cửa ra một lần nữa, lần này không do dự như ban nãy, cánh cửa lập tức mở ra. Phía sau cánh cửa là một lối đi dài, thiết kế gian phòng này giống hệt như phòng tôi, các bức tường cũng được sơn màu vàng chanh tức mắt. Tôi đi vào trước, Đường Triêu đi sát theo sau. Khi ngang qua buồng tắm, thấy đèn trong đó đều được bật cả lên, còn có tiếng vòi nước vẫn róc rách chảy, tôi đẩy cửa ra, phát hiện bên trong không có một ai, còn chiếc vòi hoa sen bên trên bồn tắm vẫn đang chảy không ngừng, nước trong bồn đã đầy tràn cả ra ngoài. Cả gian buồng tắm tỏa ra mùi ẩm ướt.


Nước vẫn chưa tắt, chứng tỏ trong phòng chắc chắn có người, nhưng sự yên tĩnh khủng khiếp đó nói lên điều gì? Tôi thấp thỏm không yên, quay đầu lại nắm chặt lấy tay Đường Triêu, muốn tìm một chút hơi ấm từ bàn tay anh, không ngờ lòng bàn tay anh cũng đang toát đầy mồ hôi lạnh giống hệt tay tôi. Không khí mỗi lúc một ngột ngạt hơn, mỗi bước đi gần đến với sự thực, sự khao khát và nỗi sợ hãi trong trái tim tôi càng lớn. Dù biết rõ rằng khó tránh được kiếp nạn này, nhưng vẫn không thể không ôm ấp một tia hy vọng, dù rằng nó vô cùng mong manh nhưng cũng vẫn còn hơn không.

Lối đi chỉ dài chừng mười mét, nhưng tôi và Đường Triêu đã phải mất rất lâu mới có thể đi hết. Hai chân như bị gắn thêm chì, mỗi bước đi là mồ hôi lại túa ra khắp toàn thân. Khi đến được nơi cần đến, chân tôi đột nhiên mềm nhũn, cơ thể như đổ sụp xuống. Đường Triêu đỡ lấy tôi từ phía sau, không ngờ tay anh không đủ lực nên cũng ngã ngồi xuống đất.

Tôi không dám ngẩng đầu lên, mắt nhìn chằm chằm vào vết máu ngay dưới chân mình. Trên mặt sàn màu vàng chanh, vệt máu đã đen đặc lại trở nên vô cùng tức mắt, tôi muốn nhắm mắt lại, hoặc tốt hơn là ngất luôn đi, nhưng khi đó đầu tôi lại cực kỳ tỉnh táo, dưỡng khí bên trong đầy ắp hơn bao giờ hết, khiến tôi không có dấu hiệu nào cho thấy mình có thể ngất đi.



“Đường Triêu...”. Tôi hé miệng, lời nói đã lạc điệu, dường như chỉ giống một tiếng rên, một tiếng rên mà chỉ trái tim tôi nghe thấy. Bàn tay tôi đang siết chặt trong tay anh trở nên lạnh giá một cách khác thường, khi quay lại nhìn Đường Triêu, tôi chỉ thấy hai mắt anh đã đờ ra, sắc mặt trắng nhợt. Theo hướng anh nhìn tôi quay đầu lại.

Trong tầm mắt của tôi là màu máu nhìn qua đã thấy giật mình. Máu đã cô đặc lại thành màu đen, chảy dọc ngang trên sàn, rải đầy trên ghế salon. Tôi nhìn tiếp về phía trước, thấy trên đống máu đen đó là một đôi chân đã cứng đờ, đôi chân trắng muốt như được làm bằng thạch cao, bên trên cũng dính đầy vết máu. Nhìn theo đôi chân thon gầy đó lên trên, thấy một vạt áo choàng tắm màu trắng đã bị khô cứng lại vì máu đông. Nhìn tiếp lên trên nữa, lên trên nữa, trên nữa…

Một mái tóc dài rối bời xõa ra trên ghế, trông cảnh tượng đó nếu là bình thường thì chắc chắn sẽ rất phong tình, song giờ đây, nó chỉ càng quái đản và tàn nhẫn. Mắt tôi dịch chuyển thêm hai phân nữa, cuối cùng chạm vào khuôn mặt đó, khuôn mặt quen thuộc không còn vẻ diễm lệ như thường ngày nữa, miệng đã há hốc, hai con ngươi như lồi hẳn ra ngoài, nhìn khắp xung quanh với vẻ vô tội.

Dọc theo cằm xuống đến cổ, tôi thấy một cảnh tượng không còn xa lạ nữa, xương cổ trắng hếu lòi cả ra ngoài, phần ngực để hở đã mất hết vẻ quyến rũ vì bị máu nhuộm đỏ. Vị chua trào lên trong dạ dày, tôi đưa tay ôm lấy bụng mình, trái tim đau như bị cắt rời ra, song mắt lại ráo hoảnh không rơi nổi một giọt lệ nào. Tôi run rẩy thì thào: “Thanh Lâm…”, song cũng giống như ban nãy gọi Đường Triêu, âm thanh nhỏ tới mức dường như chỉ có mình tôi nghe thấy.

Còn Vân Phong đâu? Vân Phong đi đâu rồi? Tôi hoảng hốt nhìn tứ phía, cuối cùng cũng trông thấy Vân Phong nằm ngửa trên giường. Tôi đứng dậy, từ từ đi tới đó, giẫm cả lên vũng máu. Mùi tanh mỗi lúc một nặng nề hơn, tôi cố nén dạ dày mình lại, chậm rãi đi tiếp về nơi ấy.

“Tiểu Ảnh!”. Đường Triêu kêu lên. Tôi quay đầu lại, thấy khuôn mặt anh đang co rúm lại dường như phải chịu đựng một nỗi đau khủng khiếp. Cuối cùng thì nước mắt cũng rơi ra, chính vì tiếng gọi đó của anh.Tất cả những thứ bên trong gian phòng này đã khiến khoảng cách giữa chúng tôi trở nên xa ngàn dặm...

Tôi đi tới bên giường, nhìn thấy chiếc túi để dưới chân giường đang mở, lộ ra nguồn cơn của tất cả tội ác, chính là chiếc áo xường xám màu xanh sẫm đó. Tôi trông thấy khuôn mặt an tường của Vân Phong, ngoài việc có vẻ nhợt nhạt hơn bình thường một chút thì trông anh không có gì khác như khi đang ngủ. Tôi dường như còn có thể nhìn thấy đôi lông mày đó hơi động đậy, tay run rẩy đưa sát đến bên dưới mũi anh, đã không còn chút hơi thở nào...

Đột nhiên tôi trông thấy bàn tay trái để lộ bên ngoài chăn của Vân Phong, nó vẫn đang cầm một con dao gọt trái cây, lưỡi dao sắc bén lấp loáng dưới ánh đèn, trên mũi dao vẫn còn một giọt máu khô đọng lại, trông như muốn rơi xuống. Tôi giật mạnh tấm chăn ra, phần ga giường bên dưới bàn tay phải đã bị máu nhuộm đỏ thành một mảng, mùi tanh nồng xộc lên khiến tôi không sao đè nén được nỗi đau đớn trong đáy lòng mình nữa, cơn choáng váng chợt ập đến trong thoáng chốc. Trước mắt tôi trở thành một mảng tối sầm, mùi máu vẫn tanh nồng trong mũi. Cuối cùng không gian được bao phủ bởi một màu đỏ chói, cả thế giới đã biến thành màu đỏ, đỏ tới mức lóa mắt. Chân đột nhiên mềm nhũn, tôi ngã vật ra đằng sau...

...

Tác giả: Chu Nghiệp Á

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Kính Cận

Kỹ thuật: Nhím xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn



 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top