Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gửi anh, chồng tương lai của người con gái tôi đang yêu (Thì thầm 361)

2014-05-25 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím - Chuyện tình yêu khi vừa đi qua cứ tưởng chừng như đã kết thúc, nhưng với những trái tim còn nóng hổi nhịp đập yêu thương, thì tình yêu trong lòng họ sẽ chuyển sang nhiều diễn biến tâm trạng. Những dòng thư thân thương gửi chồng tương lai của người yêu cũ vừa như dặn dò, vừa như trách móc, vừa như nhắn nhủ yêu thương. Lá thư sau đây có thể sẽ mang lại cho bạn nhiều cảm xúc, vui có, hài hước một chút cũng có, nhưng sau cùng vẫn là sự lắng lại của tình yêu không trọn vẹn…

***

Có lẽ, một ngày nào đó anh sẽ ngạc nhiên lắm khi nhận được một email hay một tin nhắn có nội dung gần gần như thế này. Lúc ấy, hay khoan giận dỗi hay trách móc gì cô ấy cả. Vì chúng tôi đã không liên lạc 6 năm rồi. Người con gái tôi đang yêu, chỉ là tôi yêu thôi. Còn cô ấy, yêu anh, và sắp là vợ anh cơ mà.

 
Cũng không có gì đâu, chỉ là tôi hơi không yên tâm chút về cô ấy thôi. Tại thời gian 2 người quen nhau quá ngắn mà. Nhưng mà cô ấy đã chọn, đã quyết định lấy anh, thì chắc là không lầm đâu. Cô ấy nhìn người thì chuẩn lắm, tôi luôn tin tưởng vào điều ấy.
 
Chúng ta đi vào vấn đề chính nhé "Anh chàng nhiều tuổi". Cho phép tôi được gọi anh như vậy.
 
Thật ra những gì tiếp sau đây có lẽ anh cũng biết. Thậm chí còn rõ ràng hơn tôi ấy. Nhưng mà kệ tôi đi, tôi chỉ muốn làm gì đó, cho con tim mình nó yên ổn hơn 1 chút thôi. Nên đọc mà cảm giác buồn cười thì cũng cố nhịn nhé.
 
Đầu tiên là ăn uống. Cô ấy thích ăn đồ cay và ghét ăn giá. Nên sau này có đi ăn sáng với nhau, anh cứ làm cho 1 bát phở đỏ thiệt là đỏ và nhớ là “phở không giá“ nhé. Nếu không anh lại lụi hụi ngồi nhặt giá sang bát mình thì khổ lắm đấy. Nếu được, thì anh cũng làm cho mình 1 bát y hệt như thế nhé. Không biết ăn cay thì cố gắng tập dần cho quen đi. Tôi nhớ ngày xưa vì tập ăn cay, mà môi tôi bị xưng húp lên 1 tuần mới đỡ đấy.
 
Cô ấy bị bệnh từ hồi nhỏ nên cưới nhau về, tối trước lúc đi ngủ nhớ nhắc cô ấy uống thuốc với pha cho cô ấy 1 ly nước chanh nhé. Tôi cũng không biết tại sao lại phải uống nước chanh đâu, nhưng mà nhớ là phải pha. Không được quên đâu, việc quan trọng đấy.
 
Kem và ốc là 2 món mà cô ấy muôn đời không bao giờ chán cả. Nên thỉnh thoảng nhớ dẫn cô ấy đi ăn nhé. Cưới rồi cũng không được hết lãng mạn đâu. Nhưng chú ý là đừng cho ăn 2 thứ cùng lúc kẻo đau bụng nhé.
 
Thứ hai là nấu ăn. Cô ấy dở tệ trong vấn đề này, nhưng mà anh yên tâm. Về cứ bắt nấu nhiều vào sẽ ngon à. Lúc đầu, cơm có nhão 1 tí, thức ăn có mặn 1 tí thì cũng cố gắng nhé, cứ ù à ù ờ cho qua đi. Vì cô ấy được mẹ chiều từ bé mà, có phải nấu ăn đâu.
 
Cô ấy còn là 1 đứa trẻ không bao giờ chịu lớn, thích nhõng nhẽo, hay khóc nhè nữa. Nên cố chiều cô ấy 1 tí nhé. Nếu có giận nhau cái gì thì chịu khó làm lành trước đi, cô ấy cũng mau quên lắm.
 
Gì nữa nhỉ, cô ấy sống khá đơn giản, ít biết đòi hỏi. Nhưng mà những ngày lễ thì đừng bao giờ quên. Thật ra quên thì cũng không sao đâu, vì có lúc cô ấy còn chẳng nhớ nổi đó là ngày gì nữa cơ mà. Nhưng mà nhớ thì vẫn hơn nhỉ. Còn quà à, đừng mua hoa, cô ấy thích hoa, nhưng lại không thích được tặng hoa những ngày ấy đâu. Anh cứ thú bông mà tặng thôi, to nhỏ không quan trọng, chỉ cần dễ thương và đặc biệt màu hồng là chủ đạo đấy nhé.
 
Cô ấy trẻ con mà, nên dễ chiều lắm. Cứ nhẹ nhàng, tình cảm 1 tí là được. Đôi lúc chọc cô ấy cười chút. Những cái này, có lẽ a hiểu hơn tôi nhiều mà. Đảm bảo cuộc sống của 2 người lúc nào cũng hạnh phúc.

Nhưng mà có một điều câm kỵ, là đừng bao giờ hỏi về quá khứ của cô ấy nhé. Đến lúc cần cô ấy sẽ tự kể cho anh nghe.

Hơn tất cả, cô ấy thiệt thòi quá nhiều rồi. Nên đừng để cô ấy thiệt thòi thêm chút nào nữa nhé. Cô ấy sống nội tâm lắm. Lúc ấy hy vọng anh để ý 1 chút và đừng làm cô ấy buồn. Cũng đừng để cô ấy ấm ức gì. Chia sẻ, chia sẻ thật nhiều, thật nhiều vào…
 
Còn, còn nhiều cái tôi muốn nhắc anh lắm nhưng có lẽ nói đến đây cũng cứ thấy thừa mất rồi. Có lẽ cũng đúng thôi, ai bảo tên tôi là Thừa chứ?


 
Thôi anh à, chung kết lại là … tôi đang GATO đấy, có làm sao không!

P.S: Cô ấy là một người con gái đáng để trân trọng, hy vọng anh đừng như tôi, đừng để cô ấy vuột khỏi tầm tay mình. Cô ấy thích cưới vào mùa thu mà, nên có lẽ 2 người sẽ cưới vào lúc ấy đúng không. Cũng 6, 7 tháng nữa thôi, cố gắng lên nhé. Giữ cô ấy thật chặt vào, và yêu cô ấy, nhiều hơn tôi đã từng yêu. Hy vọng… hy vọng...!

  • Thì thầm được gửi từ Matgo_pt

Mời bạn lắng nghe thì thầm Gửi anh, người chồng hụt của em

Thì thầm số 361 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.










Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top