Phát thanh xúc cảm của bạn !

Là em không hiểu anh ( Người yêu hoàn mỹ, phần 41 )

2014-05-21 15:38

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Nhím Xù

Năm sáu lon bia trống rỗng đặt trên chiếc bàn trà bằng thủy tinh, bên cạnh còn có một lon mới uống hết một nửa, trên sa lon có một người đang nằm, cuộn mình thành một cục, nhìn qua như đã ngủ say. Điện thoại của cô nằm dưới đất, thỏ con đang ôm nó ngáy khò khò.Đường Thần Duệ đi tới, không để tâm việc cô say rượu, cô không vui, cô không muốn nói, cái gì anh cũng không hỏi, chỉ ôm ngang người cô lên đưa vào phòng ngủ.

Tối hôm ấy Đường Thần Duệ phải tổ chức cuộc họp để xử lý công việc ở Hongkong, lúc nâng cổ tay nhìn đồng hồ đã là mười hai giờ khuya, vẫn kịp về nhà ngủ một giấc. Thế là Đường Thần Duệ nắm lấy chìa khóa xe trên bàn, thuận tay cầm luôn chiếc áo khoác tây trang quyết định về nhà.Lúc lái xe anh mở di động ra, bấm nút gọi về nhà nhưng không ai nghe máy.


Đèn đỏ, Đường Thần Duệ đạp thắng xe, ngón tay trong vô thức gõ vào tay lái, mi tâm hơi nhíu lại, đã muộn thế này, cô nàng kia còn chưa chịu về nhà?

Suy nghĩ một chút, anh tắt máy chuyển sang bấm số của Hướng Vãn. Tiếng chuông vang lên một lúc lâu, cuối cùng cũng có người nhận. Đường Thần Duệ vừa định hỏi ‘Em đang ở đâu’ liền nghe thấy đầu kia điện thoại truyền đến tiếng móng vuốt động vật quơ quào lung tung, phát ra âm thanh “sột soạt”.

Hừ, xem ra kẻ nhận điện thoại không phải Hướng Vãn mà là con thỏ nhà mình rồi. Con thỏ anh nuôi lăn lộn cùng Tịch Hướng Vãn đloã lâu, gián tiếp tiếp thu không ít giáo dục của Đảng, đối với một số từ ngữ có độ nhạy cảm rất cao, vừa nghe thấy tiếng chuông điện thoại ‘Mặt trời đỏ phương Đông vừa bay lên ông là đại cứu tinh của nhân dân, cứu thoát Trung Quốc khỏi khó khăn, ông là Mao*Trạch*Đông…”, nó liền lập tức nhanh chân chạy tới ôm Mao chủ tịch.



Đường Thần Duệ cúp điện thoại.Thỏ con nhận điện thoại, có thể thấy được điện thoại di động của Hướng Vãn đang ở nhà, cô nàng ấy đã về rồi. Vấn đề là, người này đang làm gì? Ngay cả điện thoại cũng không nhận, đây không phải tác phong của cô.

Đèn xanh sáng lên, người đàn ông cầm tay lái đạp chân ga thật mạnh, tốc độ của xe lập tức liền tăng vọt.Về đến nhà, Đường Thần Duệ móc chìa khóa mở cửa đi vào, mùi rượu say nồng chếch choáng lập tức đập vào mặt. Anh lấy lại bình tĩnh, vươn tay mở đèn phòng khách lên.

Cô uống rượu.

Năm sáu lon bia trống rỗng đặt trên chiếc bàn trà bằng thủy tinh, bên cạnh còn có một lon mới uống hết một nửa, trên sa lon có một người đang nằm, cuộn mình thành một cục, nhìn qua như đã ngủ say. Điện thoại của cô nằm dưới đất, thỏ con đang ôm nó ngáy khò khò.

Đường Thần Duệ đi tới, không để tâm việc cô say rượu, cô không vui, cô không muốn nói, cái gì anh cũng không hỏi, chỉ ôm ngang người cô lên đưa vào phòng ngủ.Khi tay của anh ôm lấy eo cô, Tịch Hướng Vãn liền nhanh chóng tỉnh dậy. Cố hết sức mở to mắt, vừa nhận ra người xuất hiện trong tầm mắt mình là ai thì cô lập tức thanh tỉnh, vô ý thức đẩy anh một cái, đẩy ra thật xa.

Ý kháng cự của cô rõ ràng như thế, trong lòng Đường Thần Duệ nặng nề hẳn, nhưng anh vẫn còn bình tĩnh.

Bàn tay của cô lạnh như băng, mùa đông năm nay trời cực kỳ lạnh, Đường Thần Duệ thấy cô chỉ mặc chiếc áo khoác bên ngoài cái áo sơ mi mỏng manh, thuận tay kéo cao cổ áo lên: “Sao mặc ít áo vậy mà còn ngủ ở chỗ này?Em làm sao vậy?”

“Không có gì, chỉ là. . . . . . Bây giờ đã không còn như lúc trước nữa.Có những việc, em cần bình tĩnh suy nghĩ một chút. . . . . .”

Tay phải bỗng nhiên bị người đằng sau nắm lấy, dùng chút sức, cô liền bị kẻ đó kéo trở về, ngã xuống ghế salon, lúc này cồn rượu bắt đầu phát huy tác dụng làm cô choáng váng một hồi, khi mở mắt tỉnh lại lần nữa thì đã thấy nụ cười không còn trên gương mặt Đường Thần Duệ, hai tay anh đặt trên hông cô.

(...)

Biên tập: Blog Tử Vi - Hamano Michiyo 

Được thể hiện qua giọng đọc: Mèo Mun, Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Câu truyện dài kỳ thú vị nhất Nữ Hoàng Scandan

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

back to top