Phát thanh xúc cảm của bạn !

Aha, mình có mặt _Phần 1

2014-09-20 14:43

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Hằng Nga

Chào các bạn, mình là YES, một con chó biết nói. Mình biết chắc chắn khi vừa đọc tới đây sẽ có nhiều bạn nhăn mặt và lắc đầu, kèm theo lời lầu bầu: “Chuyện nhảm! Nhảm không thể tuởng tượng được! Thế kỷ 21 rồi mà vẫn còn có chuyện một con chó biết nói!” Có bạn lại còn nhún vai: “Chó mà tên YES thật là ngược đời, thường thì chỉ có tên NÔ thôi!” Có bạn tỏ ra mất bình tĩnh, buông sách và lập tức hét to lên: “Ối trời ơi, cái gì thế này!”.

Các bạn ơi, chuyện gì cũng có sự khởi đầu của nó, các bạn chịu khó nghe mình giải thích một chút nhé. Mình là YES, một con chó biết nói. Mình biết nói bởi vì trước khi bị biến thành chó, mình cũng là một học sinh cấp hai như các bạn. Nhà mình ở quận Phú Nhuận và ngôi trường yêu dấu của mình có tên TRƯỜNG TRUNG HỌC CẤP HAI THÁNH GIÓNG. Nếu bạn nào cũng học chung trường với mình thì giơ tay lên thật cao nhé, cho mình nhìn thấy với!

Mình chỉ là một học sinh khá trong lớp nhưng nghịch ngợm và quậy phá thì mình thuộc hạng siêu sao. Cột vạt áo dài của mấy đứa con gái trong lớp nè. Dán giấy có vẽ hình con ma thân thiện Casper lên lưng áo mấy thằng cùng tổ nè. Trút keo siêu dính xuống mặt ghế đá trong sân trường nè. Đứng rình rình kéo ghế ra sau, khi thằng tổ trưởng định ngồi xuống nè. Kéo sợi dây xích của nhà trường quấn chừng một chục chiếc bánh xe đạp lại với nhau thôi hà, ờ mà lần đó mình bị chú bảo vệ bắt quả tang, mình phải khoanh tay năn nỉ chú hết hơi, hứa sẽ quét sân cho chú suốt ba buổi chiều liên tiếp, chú mới tha không dẫn mình lên văn phòng Tổng Giám thị.

Sơ sơ ở trên là chuyện ở trường. Còn ở nhà thì mình quậy phá khỏi nói luôn. Nhưng Ba Mẹ mình không “dám” la mắng mình một câu nào đâu, vì hai lý do. Thứ nhất, mình là con trai một. Thứ hai, nếu bị la mắng, mình sẽ lăn ra sàn nhà, giãy đành đạch và mếu máo “Ba Mẹ không thương con, lúc nào Ba Mẹ cũng la mắng con cứ như con là con ghẻ, không phải là con ruột!”.
Đám chó mèo hàng xóm mỗi lần nhìn thấy mình là hãi hùng, mắt lấm lét, đuôi cụp xuống, len lén chuồn đi nơi khác thật nhanh. Mình chẳng hiểu tại sao. Bản thân mình rất thích chơi đùa với chó mèo, không có trò gì vui bằng trò “bịt mắt bắt dê” với một con chó hoặc một con mèo. Túm lấy nó, rồi quấn chiếc khăn lụa của Mẹ trên mặt nó, rồi thả cho nó đi loanh quanh trong nhà, thế nào nó cũng đụng phải chân ghế hoặc chân bàn. Mỗi lần nhìn cảnh tượng đó là mình không thể nào nhịn cười.

Mọi chuyện bắt đầu xảy ra hồi đầu mùa hè này chứ đâu có lâu la gì. Tối hôm đó, mình canh me ông già ăn xin từ xa lếch thếch tới gần thì mình quăng cái bóp cũ của Ba ra ngoài lề đường, tất nhiên cái bóp có cột sợi chỉ màu đen. Khi ông già vừa cúi xuống, mình giật mạnh sợi chỉ và bật cười lên ha hả. Nếu là những người khác thì họ chỉ gườm gườm nhìn mình rồi bỏ đi. Nhưng ông già ăn xin này có vẻ gì đó thật lạ. Ông đứng yên tại chỗ và ngoắc mình đi ra ngoài. Thiệt tình mình không muốn đi nhưng tự nhiên hai chân mình cứ riu ríu bước tới gần chỗ ông già.

Ông già nghiêm khắc nhìn mình và nói bằng một giọng rất mạnh mẽ:

-Cháu đáng bị trừng phạt.

Mình run trong bụng nhưng ở ngoài vẫn làm ra vẻ cứng cỏi:

-Cháu chỉ đùa giỡn thôi mà trừng phạt cái gì, ông già?

-Ta theo dõi cháu từ lâu, thấy cháu nghịch ngợm phá phách thật quá đáng.

Mình vẫn cố gắng tỏ ra không nao núng:

-Cháu chỉ đùa giỡn với bạn bè trong lớp, đâu có liên quan gì tới ông đâu.

-Còn lũ chó mèo thì sao?

Mình bực bội quá, tự nhiên muốn kênh “xì-tin” lại:

-Lũ chó mèo thì sao? Có mắc mớ gì tới ông không?

Ông già ăn xin đột ngột nhe răng cười:

-Có chớ sao không có. Nhìn kỹ ta đi.



Ông già ăn xin biến mất mà thay vào đó là một người đàn ông khác, có khuôn mặt hao hao ông già ăn xin nhưng nghiêm nghị hơn và khắc nghiệt hơn. Mình hoảng hồn hét lên và bước lùi ra sau mấy bước. Mình định chạy vào trong nhà để trốn thì hai chân cứ đứng ì ra đó như một bức tượng, mình không thể nhúc nhích cục cựa gì được. Người đàn ông lạ mặt nói:

-Ta là Thần Đạo Đức, đồng thời cũng là Thần Trừng Phạt. Nếu cháu nào không ngoan, không có đạo đức, ta sẽ trừng phạt và bắt làm 10 điều tốt thì ta mới chấm dứt sự trừng phạt đó.

-Ông định trừng phạt cháu như thế nào?

Giọng mình run hẳn lên. Thần Đạo Đức nói:

-Vì cháu đối xử độc ác với lũ chó mèo hàng xóm nên ta sẽ bắt cháu sống kiếp chó trong một thời gian, cho đến khi nào cháu làm được 10 điều tốt thì cháu mới được làm người trở lại.

Mình sợ hãi thật sự, và mình hét lên:

-Không! Cháu không muốn làm chó đâu! Cháu xin lỗi ông, tha cho cháu đi, từ nay cháu sẽ không quậy phá lũ chó mèo nữa!

Thần Đạo Đức nhìn mình bằng ánh mắt tội nghiệp, sau đó lắc đầu:

-Cháu cần phải trải qua thì mới biết được cuộc sống chó mèo đáng thương như thế nào. Cháu là một con chó đặc biệt vì cháu có thể nói được tiếng người. Nhưng cháu không cô đơn vì có một người duy nhất hiểu được ngôn ngữ của cháu, người đó sẽ làm bạn cháu và giúp cháu hoàn thành 10 điều tốt, người bạn đó sẽ chứng kiến cảnh cháu được trở lại làm người.

Mình không tin nổi những gì đang xảy ra trước mắt mình nữa. Giọng mình yếu xìu tưởng như thở không ra hơi:

-Còn Ba Mẹ cháu thì sao?

-Ta đã làm phép để Ba Mẹ cháu không nhớ gì về cháu cả, không biết cháu là ai, không nghĩ rằng họ từng có một đứa con là cháu.

-Cho đến khi nào…

-Cho đến khi nào cháu thực hiện xong 10 điều tốt, cháu sẽ được trở thành người ngay tại đây, trước cửa nhà cháu. Lúc đó Ba Mẹ cháu sẽ bình thường trở lại. Bây giờ ta có việc phải đi. Cháu nhớ nhé: 10 điều tốt!

Nói xong Thần Đạo Đức biến mất, còn mình thì giống như đang nằm mẹp trên lề đường vậy. Không, không phải nằm mẹp. Mà là mình đang ở trong lốt một con chó nhỏ với bốn cẳng chân đầy lông và ngắn ngủn. Mình kinh hoàng muốn ngất đi, nhưng rồi bản tính ngang tàng của thằng con trai buộc mình phải can đảm hơn và phải nhìn thẳng vào sự thật. Nếu muốn được trở lại kiếp người, từ nay mình phải làm theo những gì Thần Đạo Đức căn dặn.

Tác giả: Nhà văn Nguyễn Thị Bích Nga
Andrew Lang

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Hằng Nga

Kỹ thuật : Nhím Xù


(...)

Bạn cũng có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Chúng ta rất giỏi an ủi người khác nhưng lại luôn bỏ mặc nỗi buồn của chính mình. Chúng ta phủ nhận cảm xúc của bản thân, gạt phăng nỗi buồn sang một bên. Điều đó chỉ khiến bạn cảm thấy bứt rứt khó chịu, không sao thoải mái được. Vậy có nên chăng một lần thử chấp nhận nỗi buồn, dỗ dành và xoa dịu nó.

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Có những người đã lìa xa cuộc đời mà “niệm” vẫn chưa tan. Niệm khiến người ta luyến lưu, tiếc nuối những điều chưa trọn vẹn.

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Giữa bộn bề lo toan vất vả của cuộc sống này, mong bạn hãy lặng yên để lắng nghe tiếng đời vọng lại trong tâm hồn mình và bạn sẽ có thêm niềm tin yêu bước tiếp hành trình mà bạn lựa chọn. Bởi hạnh phúc đơn giản đến từ những khoảng khắc lặng yên ngọt ngào như thế…

Yêu người cùng công ty

Yêu người cùng công ty

Người ta có câu con thầy, vợ bạn, gái cơ quan để chỉ những đối tượng nên tránh xa trong việc hẹn hò. Thế nhưng làm sao ngăn nổi trái tim khi đã lỡ yêu một ai đó? Làm sao có thể lựa chọn được người khiến trái tim mình xao động.

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Trong tình yêu không chỉ yêu thôi là đủ mà cần phải có niềm tin. Sự cô đơn, lòng ghen tuông mù quáng dễ khiến người ta sa vào những sai lầm rất khó sửa chữa. Chờ đến ngày tình yêu như đóa hoa nở rộ nhưng cô ấy lại không thể đón nhận nó bằng nụ cười hạnh phúc mà bằng những giọt nước mắt nấc nghẹn.

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Cuộc sống hiện đại nhiều khi người ta nghi ngờ liệu còn bao nhiêu người sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình cho người khác? Câu trả lời là còn rất nhiều bởi có người sẵn sàng vượt qua những dị nghị của dư luận để cứu vớt mảnh đời bất hạnh.

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Câu chuyện kể về một cô gái quăng mình vào chuyến đi tự túc tại nơi xa lạ, sẵn sàng xù lông, giương vuốt để che giấu đi sự ngây thơ, lạc lõng và những tổn thương của mình.

Blog Radio 724: Chỉ tình yêu ở lại

Blog Radio 724: Chỉ tình yêu ở lại

Covid càn quét qua nước ta khiến nhiều thành phố như rơi vào trầm cảm, mọi thứ như hóa thạch, đóng băng. Khi Covid qua đi, nó cũng lấy đi rất nhiều thứ, mà thứ quý giá nhất là hàng chục nghìn sinh mạng. Duy chỉ còn tình yêu là ở lại.

Tuổi 30 đừng sốt ruột, đúng duyên phận ắt sẽ tự gõ cửa trái tim

Tuổi 30 đừng sốt ruột, đúng duyên phận ắt sẽ tự gõ cửa trái tim

Trước áp lực tuổi tác và định kiến xã hội, nhiều cô gái tuổi 30 đã nhắm mắt vội vàng đưa chân vào một mối quan hệ. Nhưng đó không phải là cách để chúng ta trốn tránh thời gian, 30 có vẻ đẹp của tuổi 30 nếu chúng ta biết an nhiên tận hưởng từng phút giây trôi qua.

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Mấu chốt của cuộc sống hạnh phúc là bớt đi chứ không phải thêm vào. Nếu như bạn đang cảm thấy quá mệt mỏi, quá tải với cuộc sống này, vậy hãy sẵn sàng bỏ bớt. Buông bỏ định kiến, buông bỏ những tiêu chuẩn, buông bỏ những lo âu để an nhiên trong từng phút giây hiện tại.

back to top