Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một ngày quái đản_Phần 3

2014-09-16 13:52

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Jun


Những ngày bên Gấu Bắc Cực cực dễ thương. Cô như một nữ hoàng được người ta mê đắm và cung phụng. Anh làm mọi điều hòng đổi lấy nụ cười cô. Cốc cà phê nóng hổi đặt trước phòng cô mỗi sáng – luôn chuẩn xác 7 phần sữa, 3 phần cà phê đúng ý cô. Bài hát sáng tác mừng một chiều cô cắt tóc. Hoàng hôn dạo biển và tìm những xác sứa to như cái tô bị sóng đánh dạt vào bờ, phơi trên cát. Giữa đêm đèo nhau trên môtô xuyên thành phố, đếm đèn đường. Tấm thiệp sinh nhật tự làm tặng cô với tấm hình hai con gấu trắng bóc đang mi nhau – vì thế, cô gọi anh là Gấu Bắc Cực.

Anh có nhói không?


- Sao tay em lạnh ngắt vậy? – Hans lo lắng nắm bàn tay Lê bé xíu.

- Chắc vì trời lạnh.

- Sao mặt em nóng bừng vậy? – Hans sờ trán Lê.

- Chắc vì trời nóng.

- Anh đưa em về nhé?

- Em ổn. – Lê nhìn lên sân khấu nơi ban nhạc đang chuẩn bị bài hát kế tiếp. Nơi tình xưa sưng tấy nhất của cô đang chỉnh dây đàn guitar. Biết cả ngày hôm nay hành vi của mình đã rất kỳ dị, cô không muốn làm Hans rối thêm nên cười trấn an – Thân nhiệt em vốn bất thường, không phải ốm đâu.



Sau cái nghéo tay hứa chắc của Lê, Hans tiếp tục hòa vào lễ hội âm nhạc dành cho các ban nghiệp dư. Còn cô, trọn phần biểu diễn của ban nhạc đến từ bang New Mexico nước Mỹ, chẳng nghe được gì. Mọi giác quan cô lịm tắt, dồn sức cho mắt ngắm chàng trai duy nhất từng theo đuổi mình. Cô quên cả sự tồn tại của cái ngày quái đản mình đang sống. Ngày mà quá khứ dắt díu nhau diễu hành.

Trong tình yêu không có sĩ diện. – Lê thường chủ động và chưa bao giờ đỏ mặt khi đánh tiếng với các chàng trai lọt vào mắt mình. Đi hái sẽ được quả ngon. Há miệng chờ sung thì ráng nuốt trái ung thối. Duy nhất một lần quả ngon tự nguyện lọt vào túi Lê: Gấu Bắc Cực.Giữa một buổi học đầu năm hai, Gấu Bắc Cực búng qua bàn cô mẩu giấy “Làm bạn gái anh nhé?”. Quay sang đánh giá dung nhan anh – còn nhiều vẻ thiếu niên, tóc nâu sậm, mắt xanh, má lấm tấm tàn nhang và thần thái nổi loạn – rồi cô mỉm cười.

Những ngày bên Gấu Bắc Cực cực dễ thương. Cô như một nữ hoàng được người ta mê đắm và cung phụng. Anh làm mọi điều hòng đổi lấy nụ cười cô. Cốc cà phê nóng hổi đặt trước phòng cô mỗi sáng – luôn chuẩn xác 7 phần sữa, 3 phần cà phê đúng ý cô. Bài hát sáng tác mừng một chiều cô cắt tóc. Hoàng hôn dạo biển và tìm những xác sứa to như cái tô bị sóng đánh dạt vào bờ, phơi trên cát. Giữa đêm đèo nhau trên môtô xuyên thành phố, đếm đèn đường. Tấm thiệp sinh nhật tự làm tặng cô với tấm hình hai con gấu trắng bóc đang mi nhau – vì thế, cô gọi anh là Gấu Bắc Cực.

Mặt Trời lặn. Cầu vồng tan. Hoa tàn. Sao tắt… Tất cả mọi điều tuyệt diệu nhất trần thế rồi cũng đến hồi kết. Cán cân của mối quan hệ đổi ngôi: Lê tìm Gấu Bắc Cực ngày một dày, Gấu Bắc Cực tìm Lê ngày một thưa. Những cười nói vui vẻ không đủ lực cất nền xây tầng cho tình cảm. Lê là một nàng thơ. Khi nàng thơ hoàn thành nhiệm vụ truyền cảm hứng, khi cô không còn khiến anh xao xuyến mà viết thành nhạc, thì chấm hết. Khi cô dịch được nét miễn cưỡng trên mặt anh lúc mở cửa phòng cho mình, thì chấm hết. Không lâu sau, anh biến mất khỏi trường. Cô lao đi lùng người mới, lấp cái hụt hẫng anh gây ra.

- Em quen tay đàn ấy à? – Hans hỏi trên đường tản bộ về khách sạn.

- Không. – Lê tròn mắt ngây thơ, che đậy tâm trí đang ngổn ngang. Trước bài hát cuối cùng, Gấu Bắc Cực đã chỉ tay về hướng cô mà hét vào mic: “Bài hát này dành tặng em thay lời xin lỗi!” – Chắc chỉ là một mánh hút khán giả thôi. Đèn sân khấu sáng lóa, anh ta đâu nhìn rõ ai.



Hans ngăn Lê bước tiếp. Anh nhìn thẳng vào cô. Ánh mắt anh… Mỗi lần nhìn cô bằng ánh mắt này, anh luôn giải thích rằng muốn được ngắm cô thật kỹ. Nhưng từng chút một, cô nhận ra đấy là ánh mắt khi anh đấu tranh tư tưởng lúc phát giác cô nói dối – cân nhắc xem anh bóc trần hay cô bao biện sẽ khiến tình huống ổn hơn. Và luôn luôn, anh chấp nhận nuốt trôi tò mò, cho cô tự do với thế giới của mình. Như lần này.

- Em hiểu cảm giác đang được yêu điên cuồng rồi bị vất chỏng chơ. Đau lắm! Một chai nước bị liệng đi sau khi uống cạn. – Tay trong tay với Hans trên phố vắng và lộng gió biển, Lê trút sạch lòng – Và em đã quyết định mình sẽ chỉ vào vai người vất chai. Em thử ném bỏ một người, rồi nhiều người. Nhưng em không đủ mạnh để 100% ruồng rẫy ai đó. Em rất hay nhớ về các nạn nhân của mình, dù nhớ chẳng dễ chịu chút nào. Đôi lúc em tự hỏi anh ấy có giống em, có từng nhớ…

- Nếu em chạy vù về chỗ lễ hội, chắc hỏi còn kịp. Anh sẽ đợi.

- Sẽ không giận chứ?

- Không. Anh thề. – Hans cười đầy thấu hiểu.

- Em luôn giỏi mở đầu một tình cảm, nhưng dốt nát chuyện vun vén nó. Em thiếu kiên nhẫn và thừa cái tôi. – Lê nhón chân hôn lên cằm Hans. Một cơn bão yêu thương vừa đùng đùng ụp lên tim cô – Hãy yêu em vô bờ bến ấy. Tha thứ nếu em làm anh buồn. Bao dung nếu em làm anh đau. Trói em chặt vào, đừng cho em cơ hội bỏ rời bỏ anh. Từ lễ cưới đến giờ, em vẫn nghĩ chúng mình đã hấp tấp nhưng…

- Anh yêu em. – Hans nhẹ nhàng hối thúc – Và em đi nhanh lên trước khi anh đổi ý.

Bóng Lê khuất dần, Hans thở phào. Cuối cùng anh cũng rẩy được cô đi, tìm khoảng riêng tư cho mình. Anh bóp thái dương, cố nặn hết bối rối và căng thẳng vì ngạc nhiên quá độ khỏi đầu. Cớ gì ngày đầu tiên của tuần trăng mật, anh lại chạm mặt những bốn người yêu cũ? Anh nhắm mắt, mặc chuyện xưa dần hiện về sống động. Một ngày quái đản!

(...)

Tác giả: Ploy

Được thể hiện qua giọng đọc : Nhím Xù, Jun

Kỹ Thuật: Nhím Xù


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

“Em thay đổi rồi.” Cô không nhìn anh, chỉ hơi ngừng lại một chút, rồi đi ra cửa. “Đúng, em đã thay đổi rồi, là vì anh không thay đổi.”

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

back to top