Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sài Gòn, nắng, gió và anh (phần 3)

2014-09-17 10:04

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Trong khoảng thời gian sáu năm kể từ ngày Trang mất, Nam luôn muốn Đăng tìm được một người con gái khác, có thể giúp anh quên được Trang. Nhưng khi biết Đăng yêu Vy, tại sao cậu lại không cảm thấy vui mừng?

  * * *

Hải Nam sinh ra trong một gia đình giàu có và cuộc sống của cậu khá là đầy đủ. Tuy vậy, cậu chẳng ra vẻ công tử hay một đại thiếu gia gì cả. Trái lại, Nam rất hứng thú với những hoạt động xã hội và từ thiện. 

Chưa kể với cái vẻ ngoài đẹp trai của Nam, không biết bao nhiêu cô nàng điêu đứng vì cậu. Ôi trời! Con gái Sài Gòn bây giờ lạ thế đấy. Cứ thấy trai đẹp là như gặp được thiên sứ của đời mình vậy. Hết cô này rồi tới cô kia, tán tỉnh, không được thì khóc lóc. Làm gì được mấy ai thật lòng chứ!

Trên đời này, Nam ghét nhất loại người mới gặp có một, hai lần là nói yêu tha thiết, rồi năm nỉ tỉ tê, rồi đòi sống đòi chết, nếu như không được thì cũng quỵ lụy một vài ngày, may ra được vài tuần, rồi biến hẳn. Làm gì có tình yêu nào mà dễ dàng như vậy chứ! Nếu không phải vì mê trai thì là mê tiền. 

Nhiều lúc Nam nghĩ chắc do cậu không may mắn. không gặp được người tốt, nhưng chưa bao giờ cậu tin vào chuyện duyên số. Cái gì mà duyên số chứ! Tất cả là do lòng người cả thôi. Thật ra người ta cứ hay đổ lỗi cho duyên số để tự an ủi mình mà thôi.

Hai mươi sáu tuổi đầu. Cứ mỗi khi năm hết Tết đến là thế nào mọi người cũng chúc Nam sớm lấy vợ, sinh con. Trời ạ! Cái tuổi này làm gì đã phải lấy vợ đâu chứ! Cả đám bạn thân của cậu vẫn độc thân cả đấy thôi! Chả làm sao cả!

Cái ngày mà cậu va vào Vy, chẳng biết là hên hay là xui nữa. Nam chưa gặp ai thấy cái vẻ đẹp trai ngất ngây của cậu mà không xiêu lòng. Vậy mà sao Vy lại ngang ngược thế không biết. Thật sự mà cậu không cố ý mà cô cũng để bụng, lại còn để cho đám bạn mình chọc quê cậu nữa chứ. 



Nhưng mà phải công nhận là Vy rất xinh, trông lại giản dị, không lòe loẹt son phấn như mấy cô nàng kia. Có lẽ Nam đã bị Vy hút mất hồn kể từ khi cô vênh mặt lên cãi cậu rồi.

Vy không hề đanh đá như cậu vẫn hay rêu rao. Nam thấy cô rất mạnh mẽ và cá tính. Nhưng mỗi lần nhìn thấy cái vẻ phụng phịu, bực tức như trẻ con của Vy, Nam lại thích thú vô cùng.

* * *

Không phải đi học, cũng không phải đi làm, Vy tối ngày lê la đi ngắm các con phố ở Sài Thành. Đi đến đâu cô cũng xách theo một cái túi đầy kẹo chanh. Vy rất thích kẹo soda chanh. Nó không quá ngọt như kẹo dâu, cũng không quá chua như kẹo me. Cái vị vủa nó là một sự cân bằng giữa ngọt và chua tan trên đầu lưỡi cô. Nếu ai hỏi Vy có thể ăn bao nhiêu kẹo mỗi ngày thì có lẽ là rất nhiều, bởi vì cô chẳng bao giờ ngán cái món đặc biệt này.

Một buổi chiêu nắng đẹp, Vy đang lang thang ở “phố Tây” Bùi Viện thì điện thoại reo liên hồi. Cứ tưởng là con mắm Mi lại bày trò gì nhưng không phải, là Đăng gọi. 

- Alo em nghe ạ!

- Bây giờ em đang ở đâu? Anh sẽ chạy qua đón. Anh có một bất ngờ cho em.

- À…em đang ở Bùi Viện.

- Vậy mười lăm phút nữa anh tới rồi alo em nhé! Đợi anh đấy!

- Ok!

Không biết là có chuyện gì nhỉ? Tính ra thì Vy chơi chung với Nam và Đăng cũng được một tháng rồi. Cô phát hiện ra được ở họ rất nhiều điều thú vị. Tuy cả hai là bạn thân nhưng cô gần gũi với Đăng hơn. Dù gì thì ấn tượng ban đầu của cô với anh vẫn tốt hơn mà! Với lại cái tên Hải Nam kia suốt ngày chỉ biết chọc ghẹo cô thôi. Bực mình chết đi được! Vì vậy, Vy với Đăng thường trốn đi chơi mà không cho Nam biết.

Đăng là một người rất đúng giờ, thậm chí là còn hay đến sớm nữa. Chưa tới mười lăm phút thì anh đã đến đón Vy rồi.

- Mình đi đâu vậy anh?

- Đã nói là bất ngờ mà! Không được hỏi! – Đăng cười hì hì.

Đăng chở Vy đến nghĩa trang rồi lẳng lặng kéo cô đến trước mộ Thảo Trang. Vy không biết người con gái đó là ai, nhưng cô nghĩ đó chắc hẳn là một người rất quan trọng với Đăng. 

- Vy à! Anh muốn em làm bạn gái anh! – Đăng nhỏ nhẹ nói với cô.

- Ơ! Nhưng mà… Tại sao lại là em hả anh? – Vy sững sờ.

- Vì em là một cô gái rất đặc biệt – Anh quay sang nhìn cô cười.

- Em thì có gì đặc biệt chứ!

- Ngốc! Chỉ là em không nhận ra thôi! – Anh xoa đầu cô y như cái cách mà anh đã xoa đầu Trang ngày trước vậy.

- Nhưng…còn người con gái này…và cả nơi này nữa… Là sao hả anh?

- Đây là một người bạn từ nhỏ của anh. Anh chỉ muốn cô ấy thấy anh đang sống rất hạnh phúc.

Nhìn nét mặt Đăng, Vy thấy anh đang rất nghiêm túc và hạnh phúc, nhưng trong mắt anh lại có cái gì đó rất buồn. Cô không hỏi gì thêm, chỉ lặng lẽ gật đầu, nắm tay Đăng và đứng đó cùng anh rất lâu.

* * *

Nghe tin Vy và Đăng hẹn hò, hai con quỷ nhỏ Mi và Nhi nhảy cẫng lên vì mừng. Tụi nó còn tổ chức liên hoan nữa chứ. Đúng là bạn thân có khác!

Còn Nam, cậu không biết phải nói gì về cảm giác của mình bây giờ nữa. Cậu đã yêu Vy ngay từ cái nhìn đầu tiên. Suốt hai mươi sáu năm trời Nam chỉ mong gặp được một người con gái như Vy. Nhưng Đăng là bạn thân của cậu. Nam biết rất rõ Đăng đã phải trải qua những gì. Có lẽ Đăng cũng không muốn mất Vy như đã để mất Trang trước kia cho nên mới nôn nóng như vậy. 



Trong khoảng thời gian sáu năm kể từ ngày Trang mất, Nam luôn muốn Đăng tìm được một người con gái khác, có thể giúp anh quên được Trang. Nhưng khi biết Đăng yêu Vy, tại sao cậu lại không cảm thấy vui mừng?

Nam bắt đầu tránh mặt Đăng và Vy. Cậu không muốn tình cảm mình dành cho Vy quá lớn để rồi phá vỡ chuyện tình yêu của hai người bọn họ. Rồi không biết từ khi nào Nam bắt đầu sa vào rượu chè, gái gú. Cậu không còn thắm thiết với hoạt động xã hội nữa. Chẳng mấy chốc Nam trở thành một tay sát gái đích thực. Chuyện đó chẳng có gì khó với một người đẹp trai như cậu.

Vy không hiểu đã có chuyện gì xảy ra với Nam và cô cũng chẳng có dịp hỏi. Nhưng có lẽ Đăng đã đoán được mọi chuyện. Hai người là bạn thân bấy lâu. Chẳng lẽ Đăng lại không hiểu Nam đang nghĩ gì sao! Nhìn vào ánh mắt Nam là anh biết cậu đang đau khổ vì Vy rồi. 

Đăng thật sự không muốn mất Vy. Nếu có ai nói anh ích kỷ, anh sẽ chấp nhận. Vy giống hệt Trang từ vóc dáng, tính cách cho đến sở thích. Anh sẽ không bao giờ để cô ấy rời xa mình đâu!

Dần dần, Nam gặp được một cô gái tên là Bảo Ngọc. Tuy Ngọc rất cá tính và mạnh mẽ nhưng nói chung Ngọc cũng là một người con gái tốt và là mẫu người vợ lí tưởng trong mắt ba mẹ Nam. Nam và Ngọc bắt đầu hẹn hò nghiêm túc và cậu cố gắng đem hết tình cảm cậu dành cho Vy để yêu thương Ngọc. Nhưng Ngọc càng yêu Nam nhiều thì cậu càng cảm thấy như Ngọc chỉ là người thay thế Vy trong trái tim cậu. 

[...]

Tác giả: Nâu Đá

Được thể hiện qua giọng đọc : Audiobook Team

Kỹ Thuật: Jun


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

 

 
  
 
 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

“Em thay đổi rồi.” Cô không nhìn anh, chỉ hơi ngừng lại một chút, rồi đi ra cửa. “Đúng, em đã thay đổi rồi, là vì anh không thay đổi.”

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

back to top