Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sài Gòn, nắng, gió và anh (phần 3)

2014-09-17 10:04

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Trong khoảng thời gian sáu năm kể từ ngày Trang mất, Nam luôn muốn Đăng tìm được một người con gái khác, có thể giúp anh quên được Trang. Nhưng khi biết Đăng yêu Vy, tại sao cậu lại không cảm thấy vui mừng?

  * * *

Hải Nam sinh ra trong một gia đình giàu có và cuộc sống của cậu khá là đầy đủ. Tuy vậy, cậu chẳng ra vẻ công tử hay một đại thiếu gia gì cả. Trái lại, Nam rất hứng thú với những hoạt động xã hội và từ thiện. 

Chưa kể với cái vẻ ngoài đẹp trai của Nam, không biết bao nhiêu cô nàng điêu đứng vì cậu. Ôi trời! Con gái Sài Gòn bây giờ lạ thế đấy. Cứ thấy trai đẹp là như gặp được thiên sứ của đời mình vậy. Hết cô này rồi tới cô kia, tán tỉnh, không được thì khóc lóc. Làm gì được mấy ai thật lòng chứ!

Trên đời này, Nam ghét nhất loại người mới gặp có một, hai lần là nói yêu tha thiết, rồi năm nỉ tỉ tê, rồi đòi sống đòi chết, nếu như không được thì cũng quỵ lụy một vài ngày, may ra được vài tuần, rồi biến hẳn. Làm gì có tình yêu nào mà dễ dàng như vậy chứ! Nếu không phải vì mê trai thì là mê tiền. 

Nhiều lúc Nam nghĩ chắc do cậu không may mắn. không gặp được người tốt, nhưng chưa bao giờ cậu tin vào chuyện duyên số. Cái gì mà duyên số chứ! Tất cả là do lòng người cả thôi. Thật ra người ta cứ hay đổ lỗi cho duyên số để tự an ủi mình mà thôi.

Hai mươi sáu tuổi đầu. Cứ mỗi khi năm hết Tết đến là thế nào mọi người cũng chúc Nam sớm lấy vợ, sinh con. Trời ạ! Cái tuổi này làm gì đã phải lấy vợ đâu chứ! Cả đám bạn thân của cậu vẫn độc thân cả đấy thôi! Chả làm sao cả!

Cái ngày mà cậu va vào Vy, chẳng biết là hên hay là xui nữa. Nam chưa gặp ai thấy cái vẻ đẹp trai ngất ngây của cậu mà không xiêu lòng. Vậy mà sao Vy lại ngang ngược thế không biết. Thật sự mà cậu không cố ý mà cô cũng để bụng, lại còn để cho đám bạn mình chọc quê cậu nữa chứ. 



Nhưng mà phải công nhận là Vy rất xinh, trông lại giản dị, không lòe loẹt son phấn như mấy cô nàng kia. Có lẽ Nam đã bị Vy hút mất hồn kể từ khi cô vênh mặt lên cãi cậu rồi.

Vy không hề đanh đá như cậu vẫn hay rêu rao. Nam thấy cô rất mạnh mẽ và cá tính. Nhưng mỗi lần nhìn thấy cái vẻ phụng phịu, bực tức như trẻ con của Vy, Nam lại thích thú vô cùng.

* * *

Không phải đi học, cũng không phải đi làm, Vy tối ngày lê la đi ngắm các con phố ở Sài Thành. Đi đến đâu cô cũng xách theo một cái túi đầy kẹo chanh. Vy rất thích kẹo soda chanh. Nó không quá ngọt như kẹo dâu, cũng không quá chua như kẹo me. Cái vị vủa nó là một sự cân bằng giữa ngọt và chua tan trên đầu lưỡi cô. Nếu ai hỏi Vy có thể ăn bao nhiêu kẹo mỗi ngày thì có lẽ là rất nhiều, bởi vì cô chẳng bao giờ ngán cái món đặc biệt này.

Một buổi chiêu nắng đẹp, Vy đang lang thang ở “phố Tây” Bùi Viện thì điện thoại reo liên hồi. Cứ tưởng là con mắm Mi lại bày trò gì nhưng không phải, là Đăng gọi. 

- Alo em nghe ạ!

- Bây giờ em đang ở đâu? Anh sẽ chạy qua đón. Anh có một bất ngờ cho em.

- À…em đang ở Bùi Viện.

- Vậy mười lăm phút nữa anh tới rồi alo em nhé! Đợi anh đấy!

- Ok!

Không biết là có chuyện gì nhỉ? Tính ra thì Vy chơi chung với Nam và Đăng cũng được một tháng rồi. Cô phát hiện ra được ở họ rất nhiều điều thú vị. Tuy cả hai là bạn thân nhưng cô gần gũi với Đăng hơn. Dù gì thì ấn tượng ban đầu của cô với anh vẫn tốt hơn mà! Với lại cái tên Hải Nam kia suốt ngày chỉ biết chọc ghẹo cô thôi. Bực mình chết đi được! Vì vậy, Vy với Đăng thường trốn đi chơi mà không cho Nam biết.

Đăng là một người rất đúng giờ, thậm chí là còn hay đến sớm nữa. Chưa tới mười lăm phút thì anh đã đến đón Vy rồi.

- Mình đi đâu vậy anh?

- Đã nói là bất ngờ mà! Không được hỏi! – Đăng cười hì hì.

Đăng chở Vy đến nghĩa trang rồi lẳng lặng kéo cô đến trước mộ Thảo Trang. Vy không biết người con gái đó là ai, nhưng cô nghĩ đó chắc hẳn là một người rất quan trọng với Đăng. 

- Vy à! Anh muốn em làm bạn gái anh! – Đăng nhỏ nhẹ nói với cô.

- Ơ! Nhưng mà… Tại sao lại là em hả anh? – Vy sững sờ.

- Vì em là một cô gái rất đặc biệt – Anh quay sang nhìn cô cười.

- Em thì có gì đặc biệt chứ!

- Ngốc! Chỉ là em không nhận ra thôi! – Anh xoa đầu cô y như cái cách mà anh đã xoa đầu Trang ngày trước vậy.

- Nhưng…còn người con gái này…và cả nơi này nữa… Là sao hả anh?

- Đây là một người bạn từ nhỏ của anh. Anh chỉ muốn cô ấy thấy anh đang sống rất hạnh phúc.

Nhìn nét mặt Đăng, Vy thấy anh đang rất nghiêm túc và hạnh phúc, nhưng trong mắt anh lại có cái gì đó rất buồn. Cô không hỏi gì thêm, chỉ lặng lẽ gật đầu, nắm tay Đăng và đứng đó cùng anh rất lâu.

* * *

Nghe tin Vy và Đăng hẹn hò, hai con quỷ nhỏ Mi và Nhi nhảy cẫng lên vì mừng. Tụi nó còn tổ chức liên hoan nữa chứ. Đúng là bạn thân có khác!

Còn Nam, cậu không biết phải nói gì về cảm giác của mình bây giờ nữa. Cậu đã yêu Vy ngay từ cái nhìn đầu tiên. Suốt hai mươi sáu năm trời Nam chỉ mong gặp được một người con gái như Vy. Nhưng Đăng là bạn thân của cậu. Nam biết rất rõ Đăng đã phải trải qua những gì. Có lẽ Đăng cũng không muốn mất Vy như đã để mất Trang trước kia cho nên mới nôn nóng như vậy. 



Trong khoảng thời gian sáu năm kể từ ngày Trang mất, Nam luôn muốn Đăng tìm được một người con gái khác, có thể giúp anh quên được Trang. Nhưng khi biết Đăng yêu Vy, tại sao cậu lại không cảm thấy vui mừng?

Nam bắt đầu tránh mặt Đăng và Vy. Cậu không muốn tình cảm mình dành cho Vy quá lớn để rồi phá vỡ chuyện tình yêu của hai người bọn họ. Rồi không biết từ khi nào Nam bắt đầu sa vào rượu chè, gái gú. Cậu không còn thắm thiết với hoạt động xã hội nữa. Chẳng mấy chốc Nam trở thành một tay sát gái đích thực. Chuyện đó chẳng có gì khó với một người đẹp trai như cậu.

Vy không hiểu đã có chuyện gì xảy ra với Nam và cô cũng chẳng có dịp hỏi. Nhưng có lẽ Đăng đã đoán được mọi chuyện. Hai người là bạn thân bấy lâu. Chẳng lẽ Đăng lại không hiểu Nam đang nghĩ gì sao! Nhìn vào ánh mắt Nam là anh biết cậu đang đau khổ vì Vy rồi. 

Đăng thật sự không muốn mất Vy. Nếu có ai nói anh ích kỷ, anh sẽ chấp nhận. Vy giống hệt Trang từ vóc dáng, tính cách cho đến sở thích. Anh sẽ không bao giờ để cô ấy rời xa mình đâu!

Dần dần, Nam gặp được một cô gái tên là Bảo Ngọc. Tuy Ngọc rất cá tính và mạnh mẽ nhưng nói chung Ngọc cũng là một người con gái tốt và là mẫu người vợ lí tưởng trong mắt ba mẹ Nam. Nam và Ngọc bắt đầu hẹn hò nghiêm túc và cậu cố gắng đem hết tình cảm cậu dành cho Vy để yêu thương Ngọc. Nhưng Ngọc càng yêu Nam nhiều thì cậu càng cảm thấy như Ngọc chỉ là người thay thế Vy trong trái tim cậu. 

[...]

Tác giả: Nâu Đá

Được thể hiện qua giọng đọc : Audiobook Team

Kỹ Thuật: Jun


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

 

 
  
 
 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Nếu trên đời có bán thuốc lãng quên và thuốc nhớ, bạn sẽ lựa chọn loại thuốc nào? Liệu bạn muốn quên đi ký ức buồn thương hay muốn nhớ về những đoạn kỷ niệm bạn không nỡ quên?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Đời người vô thường. Giấc mộng phù du. Tháng năm thoi đưa, hoa trôi nước chảy. Ai còn đứng lại nơi này?

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

"Lời hứa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Đừng vì sợ tổn thương mà vờ xem thường tình yêu. Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bỏ cuộc. Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả, sai số sẽ luôn xảy ra. Đừng “tạm dừng” lâu quá nhé, đã đến lúc nhấn “tiếp tục” rồi!

back to top