Blog Radio 528: Đừng để ai đó phải đợi mình quá lâu

Giọng đọc: Titi , Tuấn Anh
05-01-2018 22:00:002
Loading the player...

blogradio.vn - Không ai có thể đi mãi một con đường, không ai có thể chắc chắn rằng người yêu ta sẽ mãi đứng một nơi để đợi ta trở về, vì thế đừng để ai đó đợi ta quá lâu, hãy trở về khi còn có thể, tình yêu và cuộc đời luôn cần ta viết nên một cái kết trọn vẹn nhất.

***

Người ta thường dùng sự chờ đợi làm thước đo cho tình yêu. Một người yêu bạn chưa chắc sẽ đợi được bạn nhưng một người đợi được bạn chắc chắn là người rất yêu bạn. Đằng sau sự chờ đợi đó là cả sự đánh đổi, đó là những năm tháng thanh xuân đằng đẵng và mòn mỏi, lặng nhìn yêu thương cứ dần tuột khỏi kẽ tay. Người ta thường khuyên khi yêu ai đừng hy vọng quá nhiều và chờ đợi người tình quá lâu. Nhưng hơn tất cả là lời khuyên dành cho người ra đi, đừng để ai đó phải đợi mình quá lâu. Bởi vì chẳng có ai đứng mãi một chỗ để đợi một người.

Truyện ngắn: Trong tuyệt vọng điều người ta cần nhất là tình yêu (Nguyễn Hoàng Dương)

Chuyến xe khách đưa tôi đến Đà Lạt vào một ngày phảng phất mưa, ngồi trong xe vẫn cảm nhận được cái lạnh rất riêng của thành phố mờ sương, cái lạnh không đến mức khắc nghiệt như ngoài miền Bắc, nhưng đủ để ai đó thèm một cái nắm tay thật chặt.

Blog Radio 528: Đừng để ai đó phải đợi mình quá lâu

Ngoài kia sắc dã quỳ đang rạo rực cả một góc trời, đâu đó phảng phất hương vị của ly trà chiều tỏa ra từ một ô cửa sổ khép hờ trong thị trấn. Những con đường dốc đôi khi mới thấy bóng người, nhưng một khi con người xuất hiện lại hòa hợp với thiên nhiên một cách kỳ lạ. Như những cô gái Đà Lạt dịu dàng buông hờ mái tóc, thả nỗi nhớ chênh vênh. Như bóng những người già đổ dài trên những cung đường, chầm chậm hồi tưởng lại chuyện xưa cũ. Hay như cái vẻ háo hức của một kẻ lữ hành vừa đặt chân đến một mảnh đất nhiều hứa hẹn.

Tôi đứng trên một đồi thông lộng gió, cái lạnh luồn vào trong tóc, luồn vào bàn tay tôi, se sắt... Tôi đã hiểu vì sao người ta luôn tìm về với thành phố này khi lòng bộn bề, ngổn ngang hay khi cuộc sống của họ gặp những điều trắc trở. Thành phố đẹp và buồn như một người bạn mới quen nhưng đã hiểu mình đến tận cùng. Như khi tôi đứng giữa đất trời, chẳng còn thấy ngút ngàn những ngôi nhà cao tầng, hay khói bụi từ các nhà máy, chỉ thấy những mái nhà ẩn hiện trong làn khói sương bảng lảng, chỉ nghe thấy tiếng gió rì rào, tiếng đàn chim gọi nhau về tổ... Bỗng thấy lòng nhẹ tênh và an yên đến lạ.

Và thành phố này đã cho tôi gặp Dương, một chàng họa sĩ trẻ. Dương cũng là tên đứa em trai duy nhất của tôi, tiếc là đã không may qua đời trong một vụ tai nạn cách đây 5 năm. Tôi gặp Dương tình cờ trong một quán cà phê nằm dưới một góc núi thưa người, khi ấy Dương đã nhận ra tôi, vốn là một người sống lặng lẽ, tôi khá ngạc nhiên khi có độc giả nhận ra mình, nhất là ở một thành phố xa lạ. Dương nói rất thích những câu chuyện tôi viết và không ngờ lại được gặp tôi ở đây.

Dương nhỏ người, da hơi xanh xao nhưng nụ cười thì đặc biệt rạng rỡ và đôi mắt sáng nhưng ẩn chứa một nỗi buồn xa xăm. Chàng trai với vóc dáng nhỏ nhắn đã trở thành người giúp tôi thêm yêu hơn cái thành phố mờ sương này. Dương hay cùng tôi đi trên những con đường dốc quanh co, những khi mệt lại tấp vào quán ven đường thưởng thức một tách trà nồng ấm. Có những đêm Đà Lạt se lạnh, Dương vẫn tỉ tê rủ tôi đến những khu chợ đêm đã trở thành đặc trưng của thành phố.

Blog Radio 528: Đừng để ai đó phải đợi mình quá lâu

Có những chiều lộng gió, Dương đưa tôi đến một thung lũng tưởng như dài bất tận, nhìn mãi cũng chỉ một màu xanh bát ngát của những đồi chè, cảm giác mình nhẹ tênh như một cơn gió sắp bị cuốn vào đại ngàn xa xôi, chúng tôi đứng trên cao, cảm giác cả đất trời thu vào trong mắt, mỗi người đều đang nghĩ về những câu chuyện của riêng mình.

Tôi kể Dương nghe về công việc của mình và về một tình yêu đã trải qua rất nhiều thăng trầm rồi hai chữ "không hợp" được thốt ra ngay khi tôi đã tin vào một đám cưới viên mãn. Và đó cũng là lý do tôi có mặt ở đây. Tôi cũng không hiểu vì sao mình có thể kể cho Dương nghe một cách nhẹ nhàng đến vậy, còn Dương chỉ đáp lại tôi bằng một giọng điệu nhẹ như gió:

- Ít ra thì Vy vẫn biết người đó còn tồn tại...

Ánh mắt Dương bỗng nhìn về một phía khác xa xôi, chưa bao giờ tôi thấy chàng trai luôn vui vẻ bên tôi trở nên cô đơn đến vậy giữa đất trời. Mặc dù đôi lúc quan sát, tôi thấy trong đôi mắt rất sáng của Dương đôi khi lại hiện lên những vệt hằn mông lung sâu tận đáy. Một chiều Đà Lạt buồn và ảm đạm, Dương kể tôi nghe về An Thy, cái tên nhẹ như gió, dịu dàng như hương. Một cô gái có mái tóc màu hạt dẻ đến bên Dương trong một chiều Đà Lạt buồn như hôm nay. Cô gái mong manh đến mức chỉ một cơn gió thổi qua đủ làm hai má cô ấy ửng hồng, cô gái có giọng nói nhẹ nhàng, khe khẽ tan trong không gian, làm xao xuyến chàng họa sĩ phố núi. Chuyện tình của họ đẹp và lãng mạn như khung cảnh nơi đây, dường như đất trời Đà Lạt đã vun đắp cho mối tình của họ thêm nồng nàn, tình yêu của họ giản đơn nhưng sâu đậm như những thảm xanh ngoài kia mênh mông, dài bất tận. Cho đến khi An Thy quyết định đi du học ở Osaka, cô gái nhỏ đã đến một vùng đất xa lạ để thực hiện giấc mơ của mình. Cô gái Đà Lạt dịu dàng, trầm mặc ấy đã rời khỏi thành phố mờ sương trong một chiều tắt nắng, cùng lời hứa với Dương:

- Em sẽ trở về thôi...

Từ hai chân trời không nhau, họ trao gửi yêu thương qua những lá thư, những tin nhắn, những cuộc gọi đường dài, có những lần Dương muốn bỏ hết tất cả để sang tìm cô thế nhưng luôn bị An Thy ngăn cản:

- Em sẽ về sớm thôi mà...

Có lần cô gửi cho Dương một bức hình cô chụp cùng những người bạn Nhật Bản, cô gái nhỏ nhắn lọt thỏm trong chiếc kimono truyền thống, trông cô xinh xắn như một chú chim nhỏ, nụ cười cô vẫn thật rạng rỡ, trên phông nền đỏ rực của lá phong, mái tóc màu hạt dẻ của cô đôi khi lại ánh lên sắc hồng của hoàng hôn mùa thu, có vẻ An Thy thật ổn, thế nhưng Dương lại có một dự cảm không lành. Đó là bức ảnh cuối cùng An Thy gửi cho Dương, những tin nhắn không có hồi âm, những cuộc gọi đường dài chỉ được đáp lại bằng những tín hiệu vô cảm, những thông tin của cô trên mạng xã hội cũng đột nhiên biến mất. Dương hoảng loạn, anh sang tận Osaka để tìm An Thy nhưng vô vọng, cô biến mất như không để lại một dấu vết gì.

Blog Radio 528: Đừng để ai đó phải đợi mình quá lâu

Đã hai năm trôi qua, Dương trở lại với cuộc sống bình thường ở thành phố quen thuộc. Thế nhưng chưa khi nào Dương thôi hy vọng vào lời hứa sẽ trở về của An Thy, Dương vẫn ở đây và vẫn đợi cô trở lại nơi họ đã từng gặp gỡ. Tôi đưa mắt về phía ngút ngàn xa xăm rồi quay sang nhìn Dương, ánh mắt cậu trở nên trĩu nặng hơn bao giờ, mặc cho ngoài kia đàn chim đã dáo dác bay về, tôi và Dương vẫn đứng lặng như thế, không biết là bao lâu.

Tôi tạm biệt Đà Lạt vào một ngày cuối đông, khi những cánh hoa dã quỳ thôi không còn rực rỡ thay vào đó là những thảm hoa cải trắng tinh khôi phủ kín hai bên đường, Dương cùng tôi đi mua những món đặc sản của Đà Lạt để làm quà, cùng nụ cười rạng rỡ:

- Nếu lần sau trở lại, Vy hãy tìm Dương nhớ, Dương sẽ vẫn luôn ở đây...

Tất nhiên Dương sẽ không đi đâu khi An Thy còn chưa trở về, tôi nghĩ vậy. Tôi xa Đà Lạt, cũng vào một ngày mưa phảng phất...

Tôi trở lại Đà Lạt vào khoảng một năm sau đó trong chuyến công tác dài ngày, giống như là duyên nợ, tôi quay lại đây cũng vào một mùa dã quỳ bung nở, điểm thêm chút tình nồng cho thành phố đã vào mùa đông. Tôi tìm Dương, tôi mất liên lạc với Dương cách đây khoảng nửa năm. Tôi hỏi thăm thông tin của Dương khắp nơi nhưng không ai biết cậu đã đi đâu. Tôi đứng trên đồi thông năm nào, lòng cô độc đến lạ lùng...

Blog Radio 528: Đừng để ai đó phải đợi mình quá lâu

Thế rồi tôi tìm thấy Dương trong một bệnh viện trong thị trấn. Dương nằm trong một căn phòng nhỏ, chiếc giường được kê sát bên một ô cửa sổ, bên ngoài khung cửa, một cây bàng trơ trụi giữa mùa đông. Căn bệnh ung thư dạ dày giai đoạn cuối đã giày vò chàng trai trẻ trong những cơn đau. Bác sĩ khuyên Dương nên đến những bệnh viện lớn trong các thành phố khác để có những phương thức điều trị triển vọng hơn, nhưng Dương nhất quyết không đi... Dương nằm đó, ánh mắt xa xăm nhìn ra cây bàng ngoài cửa sổ, căn bệnh quái ác khiến cậu đã gầy nay trông càng yếu ớt. Có những lúc Dương đứng bên cửa sổ, ánh nắng hiếm hoi của mùa đông nghiêng qua vạt áo cậu, cây bàng vẫn tiếp tục rơi rụng những chiếc lá khô khốc, Dương cô độc hơn bao giờ.

Gặp lại tôi, Dương vẫn cười nụ cười rạng rỡ như ngày đầu tôi gặp và giấu nỗi buồn ở trong đôi mắt, tuy nhiên chúng tôi đều không thể tưởng tượng được lại có một cuộc hội ngộ trong hoàn cảnh như thế này.

Tôi chứng kiến Dương quằn quại trong những cơn đau, mồ hôi vã ra khắp người, Dương nắm chặt hai bàn tay lại, chịu đựng, thế rồi thiếp đi khi những sợi tóc trên trán đã ướt bệt, dính vào nhau vì mồ hôi. Những ngày Dương vật lộn với cơn bạo bệnh, không một người thân nào bên cạnh, tôi cũng không hỏi, chỉ có Phan, anh chàng bác sĩ tốt bụng và ấm áp đã ở bên cạnh Dương và làm tất cả những gì có thể để giúp đỡ cậu và giờ có thêm tôi, dù thực ra tôi cũng chẳng biết phải làm gì cho Dương lúc này.

Blog Radio 528: Đừng để ai đó phải đợi mình quá lâu

Những ngày ở bệnh viện, Dương vẫn tiếp tục vẽ, những bức tranh đẹp đến mê hồn, cậu vẽ một cánh đồng hoa dã quỳ mênh mông, trời vẫn xanh một màu xanh dịu dàng nhất, có một cô gái nhỏ, dáng người mong manh, tay mân mê một cánh hoa dã quỳ vàng rực. Ở phía xa, một chàng trai đưa tay muốn chạm vào tóc cô nhưng không thể chạm tới. Bất cứ ai nhìn thấy bức tranh đó cũng đều tấm tắc ngợi khen, nhưng chẳng ai biết chàng họa sĩ đã vẽ nó trong những cơn đau và cũng không ai hiểu câu chuyện đằng sau bức tranh đó. Dù sao trong những lúc tuyệt vọng đến cùng cực, điều người ta cần nhất vẫn là tình yêu.

Một chiều, Phan báo tôi sức khỏe của Dương có vẻ khá hơn, tôi dẫn Dương đến nơi chúng tôi thường hay đến, trên đồi thông cao, Dương nhìn ra phía xa, dã quỳ vẫn rực rỡ nhưng không có cô gái nào như bức tranh cậu vẽ. Dương nói với tôi vẫn giọng nói nhẹ nhàng len vào trong gió:

- Thực lòng Dương mong Vy hạnh phúc và đừng để ai đợi mình quá lâu Vy nhớ.

- Cô ấy sẽ trở về sớm thôi, chừng nào Dương vẫn ở đây đợi, cô ấy nhất định sẽ trở về.

Dương nhìn tôi, rồi lại nhìn ra xa với ánh mắt u buồn, giọng nghẹn ngào:

- Dương sợ mình sẽ không đợi được đến khi cô ấy về. Dù sao Dương chỉ hy vọng cô ấy sẽ hạnh phúc ở một chân trời khác. Mà Vy đừng viết những câu chuyện buồn nữa nhớ, chẳng ai thích nghe những điều không trọn vẹn hay những cái kết không có hậu, chúng ta đều xứng đáng có được những điều tốt đẹp nhất, ở phía cuối con đường mình đi...

Blog Radio 528: Đừng để ai đó phải đợi mình quá lâu

Trên đời luôn có những điều như đã được định sẵn, tôi vốn luôn tin vào điều kỳ diệu, tôi luôn mong nó sẽ đến với những người tôi yêu mến, nhưng đến cuối cùng vẫn không có điều kỳ diệu nào xảy ra cả.

Một chiều mùa đông ảm đạm, khi chiếc lá cuối cùng của cây bàng trơ trụi bên cửa sổ rụng xuống, cũng là lúc Dương ra đi. Chàng họa sĩ vui vẻ bên tôi ngày nào đã nhẹ nhàng ra đi như thế, với một tình yêu chưa trọn vẹn. Sự ra đi của Dương không khiến tôi đau đớn một cách bàng hoàng như khi tôi hay tin em trai mình mất, nó là một nỗi đau day dứt, nhói buốt tận sâu trong tim. Tôi đã khóc ướt đẫm chiếc áo blouse trắng của Phan, không cứu được bệnh nhân của mình, anh chắc chắn cũng rất đau. Tôi biết ngoài kia, dã quỳ vẫn phô trương sắc màu rực rỡ của nó, Đà Lạt vẫn đẹp và buồn, chỉ có điều người bạn thân thương của tôi, cậu ấy đã không còn nữa... Tôi tự hỏi liệu giờ này, ở một phương trời nào đó, An Thy có biết chàng trai đã chờ đợi cô ấy bao năm, cậu ấy đã không đợi được cô nữa rồi…

Tôi ở lại Đà Lạt sinh sống và làm việc, tôi vẫn luôn nghĩ rằng mình nợ nơi đây một điều gì đó và đã đến lúc tôi dừng lại những hành trình phiêu lưu, tôi cần tìm một vùng đất bình yên cho mình. Tôi vẫn viết, nhưng những câu chuyện không còn buồn và đau đớn đến day dứt nữa, không còn những bi kịch không lối thoát, giống như trước đây tôi luôn nợ các nhân vật của mình một lối đi, đã đến lúc tôi cho họ những cái kết trọn vẹn và hạnh phúc nhất, vì Dương nói đúng, họ xứng đáng có được điều đó.

Blog Radio 528: Đừng để ai đó phải đợi mình quá lâu

Hai năm sau khi người bạn thân thương của tôi ra đi cùng lời chúc phúc dành cho mình, tôi kết hôn với Phan. Tình yêu của tôi và anh đến tự nhiên, từ sự đồng điệu, từ những ánh mắt cùng hướng về một phía, tình yêu ấy đến nhẹ nhàng như cách thành phố này đến với tôi, dịu dàng và chân thành nhất. Và tôi không muốn anh chờ đợi, tình yêu của chúng tôi phải chờ đợi. Tôi biết sự mong manh của cuộc sống, thành phố này và những con người ở đây đã dạy tôi cách trân trọng những thứ xung quanh mình, dù là những điều nhỏ nhất. Không ai có thể đi mãi một con đường, không ai có thể chắc chắn rằng người yêu ta sẽ mãi đứng một nơi để đợi ta trở về, vì thế đừng để ai đó đợi ta quá lâu, hãy trở về khi còn có thể, tình yêu và cuộc đời luôn cần ta viết nên một cái kết trọn vẹn nhất.

Có một chiều nọ, tôi đến thăm Dương, cậu đã ngủ giấc ngủ yên bình dưới mảnh đất Đà Lạt yêu dấu. Một cô gái dáng vẻ mong manh, với mái tóc màu hạt dẻ, cô đứng lặng bên mộ Dương. Cô nhìn thật kỹ chàng trai trong ảnh. Trời bỗng đổ mưa, tôi thấy những hạt trong suốt khẽ lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp của cô gái, cũng không rõ đó là nước mắt hay nước mưa. Ở phía xa, dã quỳ vẫn đẹp mơ màng như trong bức tranh Dương vẽ, cô gái trong tranh đã trở về, chỉ là chủ nhân của nó thì lại không còn nữa. Đây không phải là cái kết tôi từng mong đợi, không phải là một khoảng khắc hạnh phúc tôi muốn vẽ ra cho người bạn của mình, nhưng sự trở về của cô gái ấy làm tôi thấy nhẹ lòng hơn bao giờ hết, có cảm giác gì thật nhẹ nhõm len vào trái tim tôi.

Tôi đã đứng ở đó, nhìn cô gái ấy rất lâu mà không để ý Phan đã đứng che ô cho mình từ lúc nào. Anh khẽ nói:

- Mình về thôi em...

Ngoài kia, dã quỳ vẫn rực rỡ cả một góc trời...

© Nguyễn Hoàng Dương – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hằng Nga

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top
+