Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

2022-07-28 00:05

Tác giả: Lê Huy Thuận Giọng đọc: Thắng Leo, Bạch Dương

blogradio.vn - Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và  những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời (Ẩn danh)

Chưa bao giờ tôi thực sự viết về điều này, tôi chỉ luôn giữ nó trong lòng. Vì sao ư, vì tôi sợ không dám đối diện với sai lầm của chính mình, vì bản thân tôi không muốn thừa nhận cái sai lầm đó dù lúc đầu không phải là lỗi của tôi. Tôi đã vướng vào một mối tình với người đàn ông có gia đình, mối tình đầu đời cho tôi tất cả những thứ có thể cảm nhận được từ hạnh phúc, háo hức, mới mẻ, trải nghiệm về tình dục cho đến sự tuyệt vọng, đau khổ và giằng xé.

Tôi đã đồng hành cùng mối tình ấy 2 năm đầu đến khi biết được sự thật, 4 năm sau là sự trốn chạy, giằng xé trong chính nội tâm của mình, là khi tôi không thực sự nhận ra tôi còn yêu người đó nữa hay không, hay chỉ vì sự ích kỷ, cần cảm giác tình yêu và cái quán tính của tình yêu mang lại.

Đã hơn 1 năm kể từ ngày tôi kết thúc mối tình đó, tôi dần trưởng thành, mặc dù nỗi đau đôi khi cũng tái lại, nỗi nhớ nhung và cái cảm giác gắn bó chỉ chực chờ lúc tôi cô đơn thì lại kéo đến, tôi vẫn vượt qua, giống như đang cai nghiện vậy. Lần này tôi đã thành công rồi. Tôi biết là vậy.

Đã bao lần tôi nằm mơ những giấc mơ về người đàn ông ấy, giấc mơ về sự rời bỏ, về cách mà tôi đối diện với người đó, nó đều hướng về một thứ, sợi dây kết nối mà tôi cảm nhận được với con người ấy thực sự đã không còn.  Chính giấc mơ đêm qua đã thôi thúc tôi phải viết những điều này. Giấc mơ ấy đã giải tỏa tất cả những phần sâu kín nhất mà tôi còn che giấu, cảnh tượng mà tôi sợ, tất cả mọi người đều biết được sự thật, rằng tôi đã yêu một người đàn ông có vợ.

Khi mà tôi và người đó gặp nhau, cùng với gia đình và họ hàng của tôi, nhưng chúng tôi đối diện với nhau như những người xa lạ, ngượng ngùng và không có gì hơn thế. Tất cả mọi người nói rằng, sẽ chuyển chỗ ở cho tôi, đưa tôi đến một môi trường mới. Cách phản ứng của người đàn ông đó, là cái cách mà tôi luôn cho rằng người đó sẽ làm nếu giấc mơ này trở thành sự thật, đó chính là im lặng chấp nhận.

blogradio_tinhyeudepnhatkhidungngoaianhmattroi

Tôi vẫn luôn đồ rằng, tình yêu mà anh dành cho tôi, dù tha thiết, chân thành ở cách thể hiện như thế nào, dù chiều chuộng tôi đến đâu cũng chỉ là vì, tôi là một góc nhỏ của anh ta, ở góc nhỏ ấy, anh ta được yêu, được thỏa mãn cái tôi, được quên đi những mệt mỏi cuộc sống, giống như một nơi lánh nạn, rồi anh ta lại trở về nhà. Sự chiếm hữu và ích kỷ chính là thứ ẩn sau tình yêu đó.

Quay trở lại với giấc mơ, anh ta chỉ im lặng, không phản kháng, vì đó là sự lựa chọn tốt nhất, vì khoảng cách của chúng tôi, và vì tình yêu nếu từng có thì cũng đã phai nhạt, anh ta đã quay trở lại với cuộc sống của mình. Giấc mơ này giống như, chúng tôi gặp lại nhau, đối diện với nhau sau một quãng thời gian dài, không còn cảm giác gắn bó, không còn sự gần gũi, chỉ còn là ngượng ngập và đối diện với sự thật trần trụi mà thôi. 

Anh ta, tôi đối diện nhau ở một con đường, nhỏ, hẹp, thứ ánh sáng mờ mờ rọi vào góc đường ấy đủ để chúng tôi có một cuộc nói chuyện riêng mà không cảm thấy quá bối rối. Ngay lúc này tôi đã quên những gì trong cuộc hội thoại đó, nó giống như cảm giác của những lời dặn dò, vẫn là sự ngượng ngập, áy náy trong từng cử chỉ. Là ai đã sai trong cuộc tình này, anh là người bắt đầu, là người che giấu, là người cố chấp tham lam. Tôi là kẻ vô tình bước vào, cũng là kẻ quá yếu đuối và trốn tránh.

Dù sao thì, với giấc mơ này, tôi cũng đã đối diện được với những cảm xúc sâu sắc nhất của mình, về sự thật là, tình yêu sai trái nào, đến khi hết sự cuồng nhiệt say mê, quay trở lại với thực tại thì cả hai đều chỉ là xa lạ, vô nghĩa.

 Cả tôi, cả anh ta đều không biết nên làm gì, phải làm gì. Cách tốt nhất là im lặng và sống tiếp thôi.  Tôi biết anh ta đã quay trở lại ổn định với cuộc sống của mình, tôi chẳng chúc anh hạnh phúc, vì mỗi người đều có nghiệp quả riêng, chỉ có chính bản thân của mình mới có thể thay đổi được. 

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và  những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời. Nếu đến một ngày thứ tình yêu ấy bỏ tôi đi, có thể lắm chứ, vì có thứ gì lại không phai nhạt theo thời gian chứ, chỉ có tình yêu dành cho chính bản thân mình ở lại mà thôi.

thu_3_(1)

Khi một mối tình chấm dứt (Lê Huy Thuận)

Bạn vừa lắng nghe lá thư được gửi từ tác giả ẩn danh. Bạn thân mến, khi một mối tình chấm dứt dù vì lý do gì cũng khiến người trong cuộc thấy đau lòng. Nếu biết trước sẽ tổn thương nhiều đến thế, sẽ đau đớn đến kiệt cùng thì liệu ngay từ đầu người ta có chọn bước vào đời nhau hay không? Tiếp theo chương trình, mời bạn đến với lá thư tâm sự Khi một mối tình chấm dứt, được gửi đến từ Lê Huy Thuận.

Khi một mối tình chấm dứt, dù dài hay ngắn cũng để lại trong tâm khảm những người từng yêu nhau đầy rẫy những hoài nghi và tiếc nuối. Hoài nghi vì lẽ ra họ có thể làm nhiều điều với nhau hơn, chân thành với nhau hơn và cũng đừng lừa dối nhau khi yêu. Tiếc nuối vì lời hứa xưa họ chẳng thể nào thực hiện, vì những tổn thương đã đem đến cho nhau và vì cơn mưa đêm qua không thể ở cùng nhau.

Bất giác nhớ về một chiều thu, gió nhè nhẹ đưa hương ngọc lan mê mẩn và bồi hồi, nắng vàng nhẹ tênh dạo bước qua những con phố vắng, tiết trời thật đáng nên thơ và mộng mị. Đôi tình nhân trẻ lặng lẽ nhìn nhau qua hàng cây kẽ lá, qua đoàn người đang rảo bước, qua vô vàn sắc màu của đất trời, cây cỏ. Họ yêu nhau và đã yêu nhau thật thắm thiết và nồng đượm, tình yêu của họ ví như mây ngàn gió biển, tự do, thuần khiết, phóng khoáng và tinh khôi.

Nhưng thứ khiến đôi trai gái kia gắn bó, yêu thương, cạnh bên nhau là mưa giông, bão bùng lại chẳng thể đến. Tình yêu hay bất cứ thứ gì khác tồn tại trên thế gian này đều có hai mặt khác biệt, sẽ có những ngày nắng đẹp, êm đềm và đẹp đẽ nhưng cũng sẽ có những ngày mưa giông chợt ập đấy, gió gào thét, mưa gầm gừ, con người lúc đó mới thấy mình nhỏ bé thế nào, chỉ có cách nắm tay nhau, cùng nhau vượt qua thì mới biết trân trọng những ngày không mưa. Tuy nhiên, tình yêu của họ quá bình yên, lặng lẽ và êm đẹp một cách đáng sợ. Tình yêu ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm, rầu rĩ, nhàn nhạt và nhàm chán.

Họ lựa chọn chia tay. Người con trai cho rằng anh ta phải thoát khỏi vòng tròn an toàn của bản thân, của tình yêu hai người để kiếm tìm những thử thách mới, những điều mới mẻ mà anh ta chưa có dịp tìm tòi, anh ta chia tay trong nuối tiếc và ngại ngùng. Người con gái cho rằng người mình yêu không còn yêu mình nữa, anh ấy có người mới, anh ấy phản bội tình yêu này và cô ấy chia tay trong hoài nghi và ngờ vực.

vo_-_ve

Chẳng biết họ có còn nhớ nhung về nhau không, chàng trai liệu có còn băn khoăn về quyết định của mình, cô gái có khóc ròng qua những màn đêm hay không? Cuộc tình của họ đã thực sự chấm dứt, để vá lành và quay lại từ đầu là điều không thể. Hai người từng yêu nhau thắm thiết đã thôi gắn kết, họ đã đi trên con đường của riêng mình, không còn can dự, không còn tò mò về cuộc sống của đối phương.

Tình yêu đến thì bất chợt, nhưng lại cần rất nhiều thời gian mới có thể chữa lành. Nếu biết trước sẽ tổn thương thế này, sẽ đau đớn đến sức cùng lực kiệt thế này thì ngay từ đầu họ có chọn yêu và bước vào đời nhau hay không? Sẽ không một ai có thể chối từ vì sức mạnh to lớn của tình yêu, nó sẽ len lỏi vào mọi ngóc ngách, thấm vào từng thớ da thớ thịt của những người da diết vì yêu, vì tuổi trẻ với khao được được làm mới mình, được khám khá, được làm những điều mình thích. Thế nhưng tình yêu là thứ thuốc phiện giết chết con người ta từ từ, họ mải mê chạy theo mà bỏ quên bản thân và hiện tại đến khi giật mình mới thảng thốt mới tiếc, mới dằn vặt lương tâm. Làm nhau đau nhưng để lại vết thương ấy cho người sau, cho người ở lại mà cam tâm bỏ đi, thật đáng trách và dỗi hờn.

Khi mối tình chấm dứt, cũng là lúc họ lựa chọn cho mình những cuộc sống khác nhau, họ muốn quên đi kí ức, muốn nguôi ngoai nỗi nhớ thương, muốn thôi giận hờn, trách móc.

Cô gái đem nỗi niềm của một trái tim nhỏ dại, đi thật xa thật xa, bỏ lại thành phố náo nhiệt. Cô tìm đến một vùng quê, có đồi núi, có suối nguồn, có nắng vàng, có những cánh chim rộng mở và có những con người nhân hậu. Cô khao khát được chữa lành, được thảnh thơi giữa cuộc đời lắm sóng gió này. Cô có một căn nhà nhỏ, sau vườn cô không trồng hoa cũng chẳng trồng rau, cô chăm sóc, vun vén những cây cỏ dại. Ngày ngày ngước lên trời cao, nhìn những đám mây, nhìn những cánh chim trời mà nuôi hy vọng hạnh phúc sẽ đến với mình. Biết đâu một ngày, có người đàn ông với vó ngựa cao vút sẽ đi qua và dừng lại vì con ngựa của anh ta đã đê mê với mùi cỏ dại này.

Chàng trai đem khát vọng của một kẻ chinh phục và ra đi. Anh ta đi hết thành phố này đến thành phố khác, đi khắp mọi miền, đi đến những đất nước mới, tiếp xúc với những con người mới, văn hóa mới, kết bạn, giao lưu rất nhiều người. Thế nhưng, dù đi đâu anh ta cũng sẽ phải trở về nhà, trở về nơi yêu thương xưa, khép lại một hành trình dài mà sao thấy trái tim vẫn trống rỗng và khô cằn.

Giữa mùa hạ, gió sẽ vun mây đen đầy trời, mưa sẽ thêm nặng hạt. Mưa. Dưới mái hiên, cô gái năm xưa đã thôi thổn thức, đau đáu về mối tình xưa cũ, cô ngồi lặng im, thả hồn mình vào cơn mưa mờ mịt, xa xăm về những dự định sau này. Còn ở một nơi xa lạ, chàng trai lao mình vào cơn mưa tầm tã, phần vì bất lực, phần vì quá chênh vênh, vô định, mất phương hướng, chẳng biết đi đâu về đâu. Chung một bầu trời, dưới một cơn mưa, hai mảnh đời, hai số phận, hai con người đã từng gắn bó khăng khít ấy lại chẳng thể tìm thấy nhau, lạc nhau mãi mãi giữa dòng đời. Hạ buồn.

Tháng ngày dài đi qua sẽ cuốn lấy cuộc đời của hai người, họ sẽ dần trưởng thành và già đi. Đôi khi họ quên mất mình là ai, quên đi những năm tháng tuổi trẻ đầy say đắm với tình yêu nhiệt thành nhưng khi tình cờ bắt gặp một đoàn tàu qua, một cánh hoa tàn, một bài hát cũ thì kí ức lại ùa về, bủa vây lấy họ, vừa vui mừng, vừa tiếc nuối. Nếu… đã… thì…

Tác giả: Ẩn danh, Lê Huy Thuận

Giọng đọc: Bạch Dương, Thắng Leo

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm:

Lê Huy Thuận

Một linh hồn vô vi

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình. Đó có thể là những rung chuyển khẽ khàng như cách một chú chim non mới nở từ trứng nhỏ sau bao ngày được ấp ủ, chở che bởi đôi cánh dang rộng đầy yêu thương của mẹ, là thanh âm giọt mưa xuân gõ nhẹ trên phiến lá thông xanh khi nắng hồng vừa tắt. Hay lớn lao hơn, ta có thể nghĩ tới khoảnh khắc lần đầu tiên làm mẹ, lần cuối cùng được siết tay người mình yêu say đắm trước giây phút chia biệt,...

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

back to top